23:30 pm - 6/8/2025
Có những đoàn tàu cùng rời ga một lúc,nhưng chẳng bao giờ chạy chung đường ray. Yêu thương cũng thế! Có đủ, chỉ thiếu đúng hướng đi.
Ngôn từ trong bức thư - mi9kex1
seen from Sweden
seen from Romania
seen from Germany
seen from South Korea
seen from China
seen from United Arab Emirates
seen from United Kingdom
seen from Iraq
seen from China
seen from China

seen from United States

seen from Vietnam
seen from Pakistan

seen from Türkiye
seen from China
seen from China
seen from Japan

seen from United States

seen from United States
seen from United Kingdom
23:30 pm - 6/8/2025
Có những đoàn tàu cùng rời ga một lúc,nhưng chẳng bao giờ chạy chung đường ray. Yêu thương cũng thế! Có đủ, chỉ thiếu đúng hướng đi.
Ngôn từ trong bức thư - mi9kex1

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Làm sao đây khi em nở nụ cười
Tim tôi lỡ nhịp
Mất rồi,
Em ơi!
[JAN ]
IG: jan.tiemtho
Tôi sinh ra bình thường như bao người, không xuất thân từ gia tộc hiển hách, cũng chẳng có dung mạo khuynh thành. Không thể khiến tuổi trẻ trở nên rực rỡ, cũng chẳng thể để năm tháng thêm phần nhuốm màu. Nhưng tôi vẫn muốn sưởi ấm quãng thời gian của mình, chăm chỉ đọc sách, nỗ lực bù đắp cho xuất thân bình phàm này, để rồi một ngày về sau, rực rỡ nở hoa.
@taifang dịch
La bàn mãi chỉ một phương.
Người học Địa lí mãi thương một người.
-
[ Học Địa lý có gì vuiii ]
.
© freepik
─ Editor: Trà Đào Cam Sả
................................
♯ PLEASE TAKE OUT WITH FULL CREDIT ♯
Nhìn lại cả quãng đường mà bản thân đã đi, có lúc đầy tự hào nhưng cũng lại thấy thương.
Mong tình yêu đến lúc em vừa trưởng thành, như vậy vừa hay em có thể không làm ai tổn thương bởi sự vụng về của mình
Nhưng em cũng quên mất, em cũng chỉ là cô gái nhỏ, dù có lớn cũng đâu tránh được đôi ba lần vấp váp.
Khi em biết thích một người, rồi khi em biết em cũng đã bỏ lỡ một người, khi em nhận ra thật ra đây chỉ là thứ tình cảm tự em ảo tưởng lên thôi. Và cuối cùng, nhìn lại thì em vẫn thấy mình độc thân… Em có chút bàng hoàng, em không nghĩ mình lại đáng thương như thế!
Thật ra thì em vẫn luôn độc thân, nhưng khác cái là lần này em biết thích một người thôi. Rồi em cũng nhận ra hình ảnh về anh đều là do em tưởng tượng ra, tình cảm đó cũng đều là em nghĩ. Chứ từ đầu vốn đã chẳng là gì của nhau rồi.
Em không còn thương tiếc những tình cảm không đầu không cuối này nữa, em thấy thương em thôi. Không hiểu sao em có thể để bản thân trông như thiếu thốn tình cảm lắm vậy.
Giờ thì em cũng đã biết, sự xuất hiện của anh đã cho em thấy em là đứa yếu đuối đến dường nào.
Em quay về chăm sóc lại bản thân mình. Còn anh, em không thích nữa!

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Anh theo tôi về dự tang lễ của bố. Mẹ tôi, với dáng vẻ khoan thai ngồi trước quan tài người chồng của mình. Bà rít hơi thuốc lá - loại đã thấm vào mùi hơi thở của chồng.
- Mẹ em có vẻ trầm tĩnh. - Anh thì thào vào tai tôi.
- Ừ. - Tôi đáp khẽ - Bà luôn như vậy.
Khi xong một vài nghi lễ, tôi và anh ra phía sau nhà. Trời ngập sao. Phút chốc, tôi nhớ lúc bé, được bố ẵm đi trung thu. Trăng thanh. Những giấc mơ ngày bé. Giờ thì ông đã về phía bên kia.
Anh châm điếu thuốc, trông giống bố tôi ngày xưa. Phút chốc, tôi yêu anh quá thể. Đó là xúc cảm tôi chưa từng có trước đó.
- Anh không hiểu. Vì sao mẹ em có thể bình tĩnh thế?
Tôi khẽ cười, nói dịu dàng:
- Tại mẹ em chưa từng yêu bố.
_____________
Anh ngạc nhiên, gần như sửng sốt:
- Em nói vậy là sao?- Mẹ em thương bố nhiều hơn. Chứ bà không hẳn là yêu, em nghĩ vậy.
Tôi bắt đầu kể lại chuyện mẹ mình:
- Mẹ em rất quậy và cá tính mạnh. Bà yêu nhiều người đàn ông, không có khái niệm trinh tiết. Đến gần 30 tuổi, bà chịu cưới bố em, vì ông khiến bà cười.
- Nhưng bà vẫn không yêu? - Anh hỏi tiếp.
- Ừ. - Tôi cười - Đơn giản, bố em là người vui tính, đơn giản. Ông khiến mẹ em cười và hạnh phúc. Ông biết bà cần gì. Yên bình. Và chút vui vẻ. Dần dần, ông khiến mẹ em thèm khát bên ông.
- Nhưng đó là cảm động, không phải yêu.
Tôi im lặng. Tôi còn nhớ khi được mẹ kể nỗi niềm đó, rằng bà cảm động và thương bố tôi hơn tình yêu. Tôi đã hỏi bố, rằng ông nghĩ sao về chuyện đó.
- Em từng hỏi vậy với bố! - Tôi đáp - Bố bảo, ông rất vui khi làm chuyện đó.
- Vì sao?
- Vì khiến một trái tim biết yêu rất khó. Nhưng để thuyết phục một tâm hồn cằn cỗi biết thương, biết cảm động thì là kỳ tích. Bố em đã làm được. Và mẹ em cũng nói thế. Người ta chỉ yêu điên dại vài lần. Nhưng thường, ta chỉ thương và cảm động với 1 người.
_____________
Tôi và anh đến bên mẹ. Anh lăng xăng phụ giúp mọi thứ. Áo sơ mi xộc xệch, dép lào, quần jeans xắn tới gần đầu gối, phút chốc, tôi thấy xa lạ. Chẳng biết từ lúc nào, mẹ đã đứng cạnh tôi. Bà rút bao thuốc, mời tôi một điếu. "Thuốc lá có hại, mà lâu lâu 1 điếu thì lại tốt tâm trạng," bà hay nói thế.
- Thằng đó giống bố con. - Bà nhận định.
- Còn con giống mẹ. - Tôi đáp lại.
Bà cười lớn. Phút chốc, tôi nhìn bà trong bộ đồ tang. Thân hình gầy gò của bà. Cả mái tóc vấn gọn gàng của người phụ nữ đó. Cách bà đưa thuốc lên môi, rít nhẹ, bất chấp dị nghị xung quanh. Trên bàn thờ, bố tôi vẫn cười toe toét.
- Con yêu bao nhiêu thằng khốn rồi nhỉ? - Bà hỏi.
Tôi nheo mắt, suy nghĩ:
- Vài người. Nhưng anh chàng này tốt, con tin vậy.
- Miễn là con hạnh phúc, và khiến nó vui là được.- Nhưng con đâu quá yêu ảnh như mấy người trước?
Lần này, bà phẩy tay:
- Ôi con, tình yêu nó phù phiếm lắm. Nhưng thương thì không.
____________
Đêm đó, anh ngủ gật gù trong lòng tôi. Tôi và mẹ, ngồi uống trà. Bà kể chuyện xưa. Những món quà của bố. Về cách ông khóc hu hu khi tôi đi nhà trẻ. Mọi thứ như mới đây, chỉ có người là xa mãi.
Bất chợt, tôi hỏi:
- Đau lòng một thằng khốn và đau lòng vì mất một trai tốt khác nhau thế nào thế mẹ?
Mẹ tôi không đáp vội. Bà trầm ngâm chốc lát, rồi tặc lưỡi đáp:
- Con sẽ không bao giờ quên những thằng khốn. Nó quá sâu sắc. Nó sẽ theo con suốt đời, như một hình xăm xấu xí.
- Còn người tốt?
- Khi nhớ về họ, con chỉ thấy tiếc nuối. Con hy vọng họ sống thật tốt. Nỗi đau đó âm ỉ hơn việc yêu một thằng khốn. Nhưng nó khiến con ân hận. Mà con biết không, ân hận kinh khủng hơn đau đớn rất nhiều.
Tôi và mẹ im lặng. Phút chốc, tôi nhớ những gã trai qua đời mình. Nhơ nhớp. Độc hại. Đãi bôi. Rồi tôi ôm anh, chặt hơn một chút.
________________
Author: https://www.facebook.com/heinekenyang.phamanhtuan
Vụn Ký Ức - Cuốn sách tăm tối về thế hệ trẻ đương đại
Link Tiki: https://shorten.asia/KHHEHdVq
Link Shopee: https://shorten.asia/kYZgf3XR
Chuyện là năm ngoái mình chơi mini game của một page camping ở Đà Lạt. Thật may mắn là mình đã trúng thưởng giá trị là 1 cặp vé ở Cam. Vì một vài lý do mình đã định bỏ vé và pass lại. Nhưng hình như số là phải đi nên mình đã đến.
Sau những việc làm mình mệt mỏi và mình chọn di chuyển đến một nơi nào đó một vài ngày. Mình rủ theo nhỏ bạn chơi với mình đã 8 năm đi cùng. Hôm mình đi thì ở đây khá vắng do mưa nhưng bù lại đó lại là không khí mình thích. Lúc đầu thì ai cũng ngại ngại, sau bé N nhân viên ở đây rủ 2 đứa mình và 1 cặp nữa ra ăn chè và nhậu. Vừa uống rượu trong cái không khí se lạnh, vừa chơi mấy lá bài trong bàn nhậu, vừa kể chuyện, vừa tâm sự… kiểu của những người lạ với nhau. Mình hâm mộ mấy bạn trẻ đó lắm vì dám nghĩ, dám làm những điều mình thích.
Kết thúc buổi tối đó mình không xin bất kì thông tin gì cả, kiểu như xin phương thức liên lạc thì có tương tác nhau không, vì mình nghĩ nếu có duyên thì gặp lại. Mình cũng không biết gọi đây là chuyến đi của thanh xuân hay chuyến đi để chữa lành. Nhưng nếu có dịp lên Đà Lạt lần nữa thì mình vẫn muốn ghé đến đây để gặp những bạn trẻ này. Cám ơn vì đã ngồi cùng nhau và cho nhau khoảng không gian đẹp này.
Một vài lúc, tôi gặp nốt trầm mà cứ ngỡ không thể nào vượt qua được cho đến khi một nốt trầm khác xuất hiện sau đó. Và tôi đã nhận ra rằng, mỗi một nốt trầm đều khiến tôi đau khổ, rối rắm và hoảng loạn tới mức nghĩ đến cái chết, nó ngày càng nghiêm trọng hơn, đến nỗi tôi chỉ muốn buông bỏ cuộc sống này.
by chuengg