Rồi tháng ngày phai nhạt cho kí ức phôi pha
Mình lỡ để danh vọng đứng giữa chúng ta
Cho anh quay lại khoảnh khắc ấy
Để anh cố níu tay em lại
Giờ thì - Buitruonglinh

seen from Venezuela

seen from United States
seen from United States

seen from Malaysia
seen from United States
seen from Türkiye
seen from China

seen from United States
seen from United States
seen from Brazil

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from Argentina
seen from Iraq
seen from United States
seen from Australia
seen from Italy
seen from Australia

seen from Germany
Rồi tháng ngày phai nhạt cho kí ức phôi pha
Mình lỡ để danh vọng đứng giữa chúng ta
Cho anh quay lại khoảnh khắc ấy
Để anh cố níu tay em lại
Giờ thì - Buitruonglinh

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Bạn mở điện thoại lên.
Không có thông báo mới.
Nhưng bạn vẫn bấm vào tên họ.
Rồi bạn thấy —
chấm xanh hiện lên.
Họ đang online.
Bạn đợi.
Một phút.
Rồi thêm vài phút nữa.
Thoát ra. Mở lại.
Chấm xanh vẫn còn đó.
Họ vẫn đang ở đó —
chỉ là không nói chuyện với bạn.
Bạn nhìn xuống đoạn chat.
Tin nhắn cuối vẫn là của bạn.
Nằm đó. Một mình.
Chưa được đọc. Hoặc đọc rồi — nhưng không trả lời.
Bạn lướt lên đọc lại những đoạn cũ.
Hồi đó họ reply liền.
Hồi đó họ là người mở chuyện trước.
Hồi đó… không phải như thế này.
Có những thứ không cần nói ra cũng đủ hiểu.
Không phải họ bận.
Không phải họ chưa thấy.
Chỉ là bạn không còn là người họ muốn trả lời nữa.
Và cái chấm xanh đó —
nó không ác ý gì.
Nó chỉ thành thật hơn bất kỳ lời giải thích nào.
Bạn vẫn trả lời tin nhắn của họ.
Vẫn nói chuyện, vẫn cười, vẫn giữ một cách liên lạc như trước.
Nhưng có những thứ đã khác đi rất nhiều.
Khi họ nói “tin anh đi”, bạn không hỏi lại… nhưng cũng không thật sự tin nữa.
Khi họ biến mất vài tiếng, bạn không còn chờ như trước.
Chỉ là cầm điện thoại lên, nhìn một lúc rồi đặt xuống.
Không còn suy nghĩ quá nhiều, cũng không tự tưởng tượng ra lý do để biện minh giúp họ.
Có những câu nói bạn từng rất tin, giờ nghe lại thấy quen… nhưng không còn cảm giác như trước.
Bạn không rời đi.
Nhưng cũng không còn đặt niềm tin của mình vào họ thêm một lần nào nữa.
Tình cảm vẫn còn.
Chỉ là niềm tin đã dừng lại ở một thời điểm nào đó mà chính bạn cũng không nhận ra.
🌹 TÌNH YÊU KHÔNG CHỈ LÀ LỜI NÓI
Đôi khi, một món quà đúng lúc… có thể nói thay tất cả.
✨ Hoa hồng pha lê K9 mạ vàng 24K 💖 Biểu tượng của sự vĩnh cửu 🎁 Dành cho người bạn thật sự trân trọng
👉 Xem chi tiết sản phẩm tại đây: 🔗 https://tamuphale.com/hoa-hong-pha-le-ma-vang-24k
👉 Tham khảo thêm các mẫu quà tặng cao cấp từ TAMU - Quà Tặng Pha Lê: 🔗 https://tamuphale.com/hoa-vat-pham-trang-tri
Nay xem được story của cổ đăng hình đã cầm trên tay được passport Đức, lòng thấy thật hãnh diện và nhẹ nhàng. Thầm chúc phúc cho cổ sau 1 biến cố và mất mát khá lớn từ gia đình ảnh hưởng tâm lý cổ. Chúng ta đã là người của 2 thế giới, ý anh là trong thế giới của em đó không còn có sự tồn tại của anh...
Thật nhớ cổ...

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Tôi từng cố gắng nuôi tóc dài, cũng đã từng cố gắng để yêu em. Cuối cùng tóc thì phải cắt, còn em thì đã ngừng yêu.
Chiều hôm đó tôi về tới thành phố, thay vì về thẳng nhà tôi đã nhờ bác tài thả tôi xuống một địa điểm gần nhà em. Kéo chiếc va li lăn bánh lộc cộc trên đường tới một tiệm tạp hóa gần nhất để mua một bao thuốc. Mua cái vị mà lâu rồi tôi chưa được hưởng thụ lại. Vừa đi trên đường vừa nhấm nháp vị quê nhà, vị ồn ào náo nhiệt, cả vị ký ức quen thuộc trên con đường bao lâu nay dần hiện rõ. Cứ bước đi như vậy cho đến khi tới nhà nơi mà em ở trọ. Tôi nhẹ nhàng kéo chiếc vali tới cửa nhà em. Tất nhiên tôi chẳng thể nào gọi em ra gặp tôi như trước. Chỉ lẳng lặng tôi nhìn thấy nơi ấy đèn vẫn sáng, vẫn là mọi thứ như vậy. Cũng đã là yên tâm. Rồi tựa lưng vào tường, nơi tôi từng hay đứng đợi em, đón đưa em lang thang khắp mọi con phố, một điếu thuốc khác đã được châm lên. Từng ký ức, sự nhớ nhung, hoài niệm và ray rứt được hòa vào từng làn khói, lắng đọng lại cả trong tiếng thở dài. Tôi đợi thêm ở đó vài phút rồi lặng lẽ ra về.
Ít nhất là ngày về của chuyến đi đó tôi còn biết tìm kiếm em ở đâu, tới ngày về của chuyến đi này, có lẽ lật tung cả thành phố lên cũng chẳng thể tìm lại được người trong ký ức của tôi nữa...
Anh à, có lẽ trước khi em nói bất cứ điều gì, em phải thừa nhận một sự thật mà chính em cũng ghét cay ghét đắng.
Em đã đi quá xa rồi.
Em đã đứng ở một nơi mà chỉ cần thêm nửa bước thôi, em sẽ không còn đường quay về.
Em đã để trái tim mình nghiêng về phía anh, trong khi sau lưng em là cả một gia đình đang tin tưởng em đến mức không bao giờ nghĩ rằng em có thể làm điều gì khiến họ tổn thương.
Em không cố ý. Nhưng cảm xúc vốn không biết đúng sai. Nó chỉ biết chạy theo thứ khiến nó rung lên. Và em đã rung lên vì anh. Một cách yêu đuôi.
Một cách nghẹn ngào. Một cách khiến chính em cảm thấy mình tội lỗi đến mức chỉ thở thôi cũng thấy nặng nê.
Anh à, em mệt rồi.
Mệt đến mức sợ nhìn thẳng vào mình. Sợ phải đối diện với cái sự thật quá phũ phàng rằng em đã để trái tim mình đi chệch khỏi con đường mà lẽ ra nó phải giữ.
Em biết mình sai.
Biết rõ từng chút một.
Em không có quyền rung động.
Không có quyền để anh bước vào cảm xúc của em.
Không có quyền để tim mình đập nhanh vì một người không thuộc về cuộc đời mình.
Nhưng nó vẫn đập. Vẫn run. Vẫn yếu đuối đến mức khiến em ghê tởm chính mình.
Em có một gia đình.
Có một người luôn đặt em lên đầu.
Một người tin em vô điều kiện.
Một người chưa từng nghĩ rằng có ngày em lại giấu họ một điều tàn nhẫn đến như thế.
Một người ở nhà chờ em bằng cả tình yêu, còn em lại để trái tim mình trôi về phía một người chỉ vừa thoáng qua đời em như một cảm xúc bị bỏ quên lâu ngày. Mỗi khi nhận tin nhắn của anh, tim em như sống lại.
Nhưng ngay sau cái ấm áp đó là một cơn lạnh buốt đến tận xương tủy. Giống như có ai bóp mạnh trái tim em, nhắc rằng em đang phản bội người mà em phải bảo vệ cả đời. Em đang đánh đối sự bình yên của cả nhà chỉ vì nuông chiều một chút xao động không tên.
Em tự hỏi mình từng đêm đến kiệt sức.
Em đang làm gì vậy?
Em có còn là người mà chính em từng tự hào không?
Em có còn chút tử tế nào để giữ lại cho gia đình không?
Hay em đã để một cơn gió lạ cuốn đi mọi lý trí mà bao năm em mới xây được.
Em sợ.
Sợ đến mức chỉ cần nghĩ đến ánh mắt của người ấy khi đọc được một phần nhỏ cảm xúc của em dành cho anh thôi là đủ khiền tim em co rúm lại.
Sợ cái cảnh mọi thứ sụp đổ.
Sợ nhìn con mình lớn lên trong một vết nứt mà chính tay em tạo ra.
Sợ ngày em không còn đủ tư cách để nhìn vào gia đình và gọi đó là nhà.
Em thương anh, nhưng cái thương này độc lăm. Nó không cứu được ai mà chỉ khiến tất cả đau thêm. Nó như một nhát dao đẹp đẽ đâm thẳng vào tim em, để lại vết thương vừa cháy bỏng vừa mục ruỗng. Và người chết dần... là em.
Anh đền như cơn gió đầy hương lạ. Đụng vào là mềm lòng. Xa ra thì lại nhớ. Nhưng gió vần là gió.
Không thuộc về ai. Không chịu trách nhiệm với đổ nát mà nó mang theo.
Còn họ ở nhà mới là bầu trời thật sự. Là nơi có những thứ không thể dùng một cảm xúc để vứt bỏ như chưa từng tồn tại.
Điều tàn nhẫn nhất là dù em có thương anh bao nhiêu, người cuối cùng em phải quay về vẫn là người ở cạnh em. Người đã đi cùng em những năm tháng mà anh chưa từng có mặt. Người có quyền đau khi em lỡ một nhịp tim. Còn anh, anh chẳng mất gì. Chỉ có em là mất tất cả.
Em phải dừng lại.
Không phải vì hết yêu thương mà vì em không đủ độc ác để nhìn gia đình tan vỡ.
Không đủ nhẫn tâm để biến người yêu em nhất thành kẻ chịu đựng tổn thương sâu nhất đời.
Không đủ tàn nhẫn để đẩy con mình vào những khoảng trống mà cả đời em cũng không lấp nổi.
Và điều đau nhất chính là em biết nếu bước tiếp với anh, em sẽ không còn xứng đáng với hai chữ gia dinh.
Không xứng đáng với ánh mắt tin tưởng của người ở nhà. Không xứng đáng với bình yên mà bao năm họ dày công giữ gìn.
Anh là cảm xúc.
Họ là cuộc đời.
Và cuộc đời thì không thể đánh đổi chỉ vì một lần tim lạc hướng.
Cuối cùng ai cũng quay về nơi thuộc về họ. Chỉ còn mình em mắc kẹt giữa yêu và tội lỗi, giữa rung động và trách nhiệm, giữa một người đến rất đúng lúc và một người chưa từng rời bỏ.
Và em chọn dừng lại.
Vì nếu không dừng lại, em sẽ đánh mất tất cả.
Và mất rồi... không bao giờ lấy lại được.
Em viết cho tuổi trẻ của mình một chút nữa thôi,
24 tuổi lần đầu em biết thế nào là thích một người, lần đầu em nhận ra mình ngốc thật sự. Nhưng mà không sao, em biết có ai đó vẫn đang chờ em thật sự trưởng thành rồi mới đến và nắm tay em đi.
Em hi vọng năm em có cho mình tình yêu đó, em vẫn còn giữ được sự trong trẻo đáng yêu trong em, em mong em vẫn là cô bé còn chút mộng mơ và hoài bão. Em mong mình vẫn thích cảm giác được viết thư tay cho ai đó, và muốn được tự tay chuẩn bị những món quà nhỏ cho anh, dành cho anh những dịu dàng mà em có.
Em muốn mình sẽ luôn giản dị và sống trọn với những niềm vui đơn giản như thế.
Còn anh, em mong anh là người trân trọng những bức thư tay em viết, anh không quát khi thấy em sai, anh ngồi lại với em những lúc em buồn, và anh kể em nghe một ngày của anh như thế nào, được không?
Và chúng mình sẽ ôm và hôn tạm biệt nhau mỗi ngày
Tình yêu đó, không biết em sẽ gặp vào năm em bao nhiêu nữa ~