Chúng ta bị lừa dễ ợt như thế nào.
Trước đây phụ nữ không triệt lông nách, lông tay, lông chân. Lông là một phần tự nhiên trên cơ thể chúng ta, mắc gì triệt. Khi chiến tranh nổ ra, đàn ông phải ra chiến trường hàng loạt nên doanh thu công ty sản xuất dao cạo râu giảm. Thế là họ nghĩ ra chiến dịch bán dao cạo cho phụ nữ. Làm những quảng cáo và hình ảnh để dần thôi miên công chúng rằng một người đàn bà đẹp là không có lông tay, lông chân, lông nách. Công ty thắng rồi. Vài chục năm sau, người ta vẫn nghĩ thế và phụ nữ phải đổ 1 đống tiền để đi spa triệt lông và những cô gái có lông phải tự ti vì mình da không láng mịn như người khác. Có hình dung được là bao nhiêu triệu người phụ nữ không? Nhiều lắm. Thẩm mỹ và nhận định về cái đẹp của công chúng được thay đổi, được bẻ dễ dàng vì một chiến dịch quảng cáo và túi tiền của một vài người nào đấy mà chắc chắn giờ này chết cả rồi.
Chúng ta tưởng chúng ta tìm kiếm Google nhưng Google cũng đang tìm kiếm chúng ta. Mỗi cú lướt và dừng lâu lại một chút trên TikTok, Instagram, Threads, Facebook là một lần chúng ta bán mình làm sản phẩm cho người ta lấy data. Chúng ta được nhốt vào một căn phòng với đầy những người có cùng mối quan tâm, được phân loại bằng thuật toán và thao túng rằng đây là cả thế giới này. Chúng ta chạy theo trend này trend kia, cố gắng trở thành này thành kia để không bị bỏ lại, không phải thằng hay con lập dị và cho rằng phải vậy mới là thành công, hạnh phúc, là sống đúng. Làm được rồi cũng không thấy hạnh phúc vì còn phải chạy tiếp theo tiêu chuẩn và xu hướng mới lại ra nữa.
Sức mạnh của truyền thông và bây giờ là công nghệ, AI, và nói rộng ra là sự đồng bộ hoá tiêu chuẩn của loài người lừa chúng ta cả đời, cũng có thể là nhiều đời nhiều kiếp liên tục. Chúng ta bị lừa lâu và chìm đắm đến nỗi không còn thời gian và hứng thú và công cụ, phương tiện để đi xem quan điểm khác, người khác, phong cảnh khác.
Mình có cái máy triệt lông mười mấy triệu, cũng nghĩ cả thế giới thích ăn sushi và bánh ngọt vì Instagram hiện nhiều mấy món đó. Mình biết mình đang sống ngoan ngoãn trong căn phòng. Nhưng ít nhất việc biết rằng mình vẫn đang trong căn phòng vẫn hơn là mình không biết. Thà làm một người biết bất mãn còn hơn là làm một con lợn thỏa mãn, đại ý là John Stuart Mill nói vậy.
Mình vĩnh viễn sẽ không bao giờ nhìn được thế giới thật, mình vẫn muốn được sang thăm quan căn phòng khác. Mình muốn biết.
Có thể là Miley Cyrus biết. Mình tự dưng nhớ đến việc mấy năm trước cô ấy cố tình giơ cái nách có lông một cách tự nhiên của mình lên trước ống kính khi tham dự một lễ trao giải quan trọng nào đó.
Hẳn phải có rất nhiều người biết, bao gồm người đang ngồi trong phòng, người đã tiến ra cửa đang đặt tay vào ổ khoá và vài người đã bước qua rồi.
Trong video một bạn diss AI, kêu gào AI đang tầm thường hóa và làm nhàu nát nghệ thuật, tính sáng tạo và những phần con người nhất của chúng ta, mình thích câu nói này: “Hãy bảo vệ quyền lợi được học cảm”. Bạn nói đại ý rằng viết là một việc rất khó. Nó là cách chúng ta phát triển tư duy, biểu đạt, nhận thức, cảm thụ cuộc sống, thế giới. Bạn viết cả đời cũng thấy khả năng viết của mình đang ở mức số 0. Nhưng những đứa trẻ thế hệ sau quen với việc đem hết bài tập cho AI làm thì chẳng lẽ cả đời không bao giờ được viết sao? Sao chúng nó xui xẻo đến thế? Tàn khốc quá.
Và tin là “nghệ thuật nhắc mình rằng còn rất nhiều người tốt và cái đẹp”, “âm nhạc, phim ảnh là những bức tường thành mà mình muốn giữ chúng lại thật chắc”.