Trên đời này nếu có người tình nguyện chịu khổ cùng bạn, xin đừng xem đó là điều hiển nhiên. Bởi người ta có thể chọn an nhàn cho riêng mình, nhưng lại chọn đồng hành cùng bạn qua những tháng ngày giông gió.

Product Placement
Noah Kahan
"I'm Dorothy Gale from Kansas"

Love Begins
🪼
ojovivo

★

PR's Tumblrdome
𓃗
sheepfilms
🩵 avery cochrane 🩵
TVSTRANGERTHINGS
Show & Tell
Claire Keane

tannertan36
trying on a metaphor

❣ Chile in a Photography ❣
The Bowery Presents
we're not kids anymore.

seen from Serbia
seen from Mexico
seen from United States
seen from United States

seen from Germany
seen from Bangladesh
seen from Peru

seen from United States
seen from United States

seen from Singapore

seen from Malaysia
seen from United States
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from Malaysia
seen from United States
seen from Türkiye

seen from United States
@xiumupgil
Trên đời này nếu có người tình nguyện chịu khổ cùng bạn, xin đừng xem đó là điều hiển nhiên. Bởi người ta có thể chọn an nhàn cho riêng mình, nhưng lại chọn đồng hành cùng bạn qua những tháng ngày giông gió.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Điều gì bạn cho là có giá trị, thì nửa bạn muốn khoe cho cả thế giới biết và nửa thì muốn giấu cho riêng mình. Sự mâu thuẫn đơn thuần bình thường của con người.
Khoe khoang thì phải chấp nhận nếu 1 ngày nào đó nó bị mất hoặc giảm giá trị. Giấu diếm thì phải quen thuộc với lời gièm pha.
Hh. Không biết nữa???? 😆😆
Spring in the English countryside
journeyswithjon
Đẹp quá
"Không phải ai ở cạnh bạn cũng cùng chung tần số.
Có những người dù đi cạnh ta rất lâu, nhưng mãi mãi cũng không thể hiểu ta đang nghĩ gì.
Bởi tam quan không hợp, suy nghĩ chẳng cùng chiều, cảm xúc chẳng chung nhịp.
Tình bạn, tình yêu… đều vậy.
Cơm phải ăn với tri kỷ mới thấy ngon, và ngày tháng sau này, chỉ khi đi cùng một người hiểu được nội tâm bạn, hạnh phúc mới thật sự trọn vẹn."
- ST
Bạn sẽ dần phát hiện, “có chuyện để nói” là tiêu chuẩn cơ bản để hai người có thể ở bên nhau. Thế gian này không ai có nghĩa vụ phải chờ đợi ai, duy trì một mối quan hệ hay tình cảm trước nay đều là chuyện của hai người. Giữ sự quan tâm cần thiết, vững bước, vì mục tiêu chung mà cùng nỗ lực, chỉ có như vậy hai người mới có thể cùng duy trì một tần số.
Nói chuyện phải giải thích cả nửa ngày hoặc căn bản không thể nói cùng nhau thì phiền biết bao, vậy nên nói chuyện được với nhau là điều vô cùng quan trọng.
Phải tìm tần số của bản thân trước tiên rồi mới có thể tìm thấy người cùng tần số với bạn. Trước hết hãy trở thành người bản thân không chán ghét rồi hẵng gặp người mà bạn không phải lấy lòng.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
〔Bài dịch số 1241〕 ngày 07.01.2026 :
Vũ Thu Hoài dịch
有时候会莫名觉得很累 明明没发生什么不好的事儿但却笑不出来。地铁里的路人 每一个都面色凝重,不知道是在为了错失的爱人伤神 还是为了搞不定的客户头疼 睡不着的那些晚上我总是盯着天花板翻来覆去的想着成年人都会想的那些事儿,可是想来想去我才明白,人生不是想出来的,是做出来的,想得太多只会脚步变得沉重。所以不要再为了没有发生的事情而焦虑了,也别再为了美誉到来的日子而感到为难,黑夜在漫长 明天的太阳 也会照常升起
Đôi khi bỗng dưng thấy rất mệt mỏi, rõ ràng chẳng có chuyện gì tồi tệ xảy ra nhưng vẫn không sao cười nổi. Những người xa lạ trên tàu điện ngầm, ai nấy đều mang vẻ mặt nặng nề, không biết là đang đau lòng vì một mối tình đã lỡ, hay đang đau đầu vì những khách hàng không thể giải quyết.
Những đêm mất ngủ, tôi cứ nhìn chằm chằm lên trần nhà, trằn trọc suy nghĩ về những điều mà người trưởng thành nào cũng từng nghĩ qua. Nghĩ tới nghĩ lui rồi mới hiểu ra: cuộc đời không phải là thứ cứ nghĩ rồi sẽ ra đáp án, mà là thứ phải làm rồi mới ra đáp án. Nghĩ quá nhiều chỉ khiến bước chân trở nên nặng nề hơn.
Vì vậy, đừng lo âu vì những chuyện chưa xảy ra, cũng đừng khổ sở vì những ngày còn chưa đến. Dù đêm có dài đến đâu, ngày mai mặt trời vẫn sẽ mọc như thường.
Trên hành trình. Ta cứ mải miết đi tìm kiếm điều gì đó, nhưng quên mất rằng chính mình cần được chữa lành và ổn định
“Đừng tự hạ thấp mình bằng cách hòa vào những mối quan hệ tầng thấp.”
Không phải ai cũng xứng đáng để bạn hòa mình vào. Có những vòng tròn xã hội càng bước vào, bạn càng thấy lạc lõng, không phải vì bạn kém cỏi, mà vì bản chất chúng vốn không dành cho người có tiêu chuẩn sống cao hơn.
Mối quan hệ tầng thấp là gì?
Là nơi người ta dành nhiều thời gian nói xấu nhau hơn là nhìn lại chính mình.
Là nơi giá trị con người được đo bằng vật chất, lời nói chỉ toàn thị phi, còn lòng tốt bị xem như sự ngốc nghếch.
Là những buổi gặp gỡ không để sẻ chia, mà chỉ để so đo, khoe mẽ, hay giả vờ tử tế để moi móc lẫn nhau.
Nếu bạn không đủ tỉnh táo, bạn sẽ bị cuốn vào lúc nào không hay. Bạn bắt đầu nhìn đời bằng con mắt tiêu cực hơn, quen với việc đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, tập thói quen chê bai sau lưng ai đó để cảm thấy mình vượt trội. Và tồi tệ nhất là, bạn sẽ quên mất bản thân từng khao khát một cuộc sống khác - một cuộc sống tử tế, rộng mở và an nhiên hơn.
Hãy nhớ rằng, bạn không cần phải chen vào mọi vòng tròn để chứng tỏ mình thuộc về. Có những mối quan hệ không khiến bạn lớn lên, mà chỉ làm bạn nhỏ lại. Càng trưởng thành, càng nên biết chọn lọc: ở đâu có sự tôn trọng, chân thành, thẳng thắn - ở đó bạn mới thật sự thuộc về.
Cuối cùng, giá trị của bạn không bao giờ đến từ việc hòa vào đám đông, mà từ việc biết mình cần giữ lại điều gì và can đảm rời bỏ điều gì.
#không tựa 139
tối đó em đã ngồi đâu đó trong góc của một chiếc quán nhỏ, không biết đã ngồi bao lâu. nhưng đủ để em đếm được tất thảy những lần tâm hồn mình bơi ngược dòng cơn bão. ngắm nhìn cỏ cây xô nghiêng, ánh mắt hốt hoảng và biểu cảm chán chường của một vài gương mặt. biển trời ngã màu âm u. bàn tay vừa bắt kịp một hòn đá chực chờ cuốn theo cơn bão. hòn đá gồ ghề, thô ráp, xù xì có vết nứt nẻ không mấy đẹp mắt, những vết xước minh chứng cho một cuộc đời đầy hoang dại, kiên gan. em đã kịp bắt lấy hòn đá, giữ nó lại bên mình. để nó có được một nơi chốn. em thấy vui cho nó và mong nó sẽ ở lại lâu nhất có thể
Hehee

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Cherish all the moments
Yêu là gì ai biết đâu, nhưng có lẽ là một kiểu hào phóng, phân tim mình ra thành trăm mảnh và hỏi người ta thích mảnh nào.
Nhưng lại không nói, mảnh nào cũng là yêu.
— AN TRƯƠNG
“Trước khi tặng hoa cho em anh nhớ mua hoa cho mẹ. Trước khi mua quà cho em anh nhớ mua áo cho bố. Trước khi dẫn em đi ăn anh nhớ gửi ít bánh kẹo cho mấy đứa nhỏ ở nhà. Trước khi ôm em, hãy tự ôm lấy chính mình. Đừng lo lắng nếu em biến mất khỏi cuộc sống của anh. Anh đừng đánh mất chính mình anh nhé.”
Tôi bị thu hút bởi những người điềm tĩnh.
Như một nốt lặng trong bản nhạc dương cầm da diết, sự hiện diện của người điềm tĩnh có sức hút một cách trái ngược.
Họ không vội vã, họ biết chọn thời điểm đúng đắn.
Họ không phản ứng, họ phản hồi một cách nhẹ nhàng và khôn ngoan.
Họ không đối chọi với thực tại, họ tồn tại trong sự yên bình và hoà hợp.
Họ chẳng cần lớn tiếng, họ không màng đấu tranh. Họ cứ âm thầm quan sát và hành động.
Thực ra tôi nghĩ, sự điềm tĩnh không tự nhiên mà có. Nó là sự tôi rèn của một nội lực mạnh mẽ. Một trái tim can đảm đã trải qua hết thảy phiền muộn, đi qua vô vàn gian khổ, để trở nên lì lợm và bền bỉ hơn.
Vậy nên, hãy rèn luyện nội lực của chính mình, bởi
Thế gian này không thiếu những ai nhiệt huyết như lửa nóng, chỉ thiếu người bình thản kiên định như sâu thẳm đại dương.
-St-
Chúng ta bị lừa dễ ợt như thế nào.
Trước đây phụ nữ không triệt lông nách, lông tay, lông chân. Lông là một phần tự nhiên trên cơ thể chúng ta, mắc gì triệt. Khi chiến tranh nổ ra, đàn ông phải ra chiến trường hàng loạt nên doanh thu công ty sản xuất dao cạo râu giảm. Thế là họ nghĩ ra chiến dịch bán dao cạo cho phụ nữ. Làm những quảng cáo và hình ảnh để dần thôi miên công chúng rằng một người đàn bà đẹp là không có lông tay, lông chân, lông nách. Công ty thắng rồi. Vài chục năm sau, người ta vẫn nghĩ thế và phụ nữ phải đổ 1 đống tiền để đi spa triệt lông và những cô gái có lông phải tự ti vì mình da không láng mịn như người khác. Có hình dung được là bao nhiêu triệu người phụ nữ không? Nhiều lắm. Thẩm mỹ và nhận định về cái đẹp của công chúng được thay đổi, được bẻ dễ dàng vì một chiến dịch quảng cáo và túi tiền của một vài người nào đấy mà chắc chắn giờ này chết cả rồi.
Chúng ta tưởng chúng ta tìm kiếm Google nhưng Google cũng đang tìm kiếm chúng ta. Mỗi cú lướt và dừng lâu lại một chút trên TikTok, Instagram, Threads, Facebook là một lần chúng ta bán mình làm sản phẩm cho người ta lấy data. Chúng ta được nhốt vào một căn phòng với đầy những người có cùng mối quan tâm, được phân loại bằng thuật toán và thao túng rằng đây là cả thế giới này. Chúng ta chạy theo trend này trend kia, cố gắng trở thành này thành kia để không bị bỏ lại, không phải thằng hay con lập dị và cho rằng phải vậy mới là thành công, hạnh phúc, là sống đúng. Làm được rồi cũng không thấy hạnh phúc vì còn phải chạy tiếp theo tiêu chuẩn và xu hướng mới lại ra nữa.
Sức mạnh của truyền thông và bây giờ là công nghệ, AI, và nói rộng ra là sự đồng bộ hoá tiêu chuẩn của loài người lừa chúng ta cả đời, cũng có thể là nhiều đời nhiều kiếp liên tục. Chúng ta bị lừa lâu và chìm đắm đến nỗi không còn thời gian và hứng thú và công cụ, phương tiện để đi xem quan điểm khác, người khác, phong cảnh khác.
Mình có cái máy triệt lông mười mấy triệu, cũng nghĩ cả thế giới thích ăn sushi và bánh ngọt vì Instagram hiện nhiều mấy món đó. Mình biết mình đang sống ngoan ngoãn trong căn phòng. Nhưng ít nhất việc biết rằng mình vẫn đang trong căn phòng vẫn hơn là mình không biết. Thà làm một người biết bất mãn còn hơn là làm một con lợn thỏa mãn, đại ý là John Stuart Mill nói vậy.
Mình vĩnh viễn sẽ không bao giờ nhìn được thế giới thật, mình vẫn muốn được sang thăm quan căn phòng khác. Mình muốn biết.
Có thể là Miley Cyrus biết. Mình tự dưng nhớ đến việc mấy năm trước cô ấy cố tình giơ cái nách có lông một cách tự nhiên của mình lên trước ống kính khi tham dự một lễ trao giải quan trọng nào đó.
Hẳn phải có rất nhiều người biết, bao gồm người đang ngồi trong phòng, người đã tiến ra cửa đang đặt tay vào ổ khoá và vài người đã bước qua rồi.
Trong video một bạn diss AI, kêu gào AI đang tầm thường hóa và làm nhàu nát nghệ thuật, tính sáng tạo và những phần con người nhất của chúng ta, mình thích câu nói này: “Hãy bảo vệ quyền lợi được học cảm”. Bạn nói đại ý rằng viết là một việc rất khó. Nó là cách chúng ta phát triển tư duy, biểu đạt, nhận thức, cảm thụ cuộc sống, thế giới. Bạn viết cả đời cũng thấy khả năng viết của mình đang ở mức số 0. Nhưng những đứa trẻ thế hệ sau quen với việc đem hết bài tập cho AI làm thì chẳng lẽ cả đời không bao giờ được viết sao? Sao chúng nó xui xẻo đến thế? Tàn khốc quá.
Và tin là “nghệ thuật nhắc mình rằng còn rất nhiều người tốt và cái đẹp”, “âm nhạc, phim ảnh là những bức tường thành mà mình muốn giữ chúng lại thật chắc”.
mẹ mình hay bảo, sao mình để lông kì thế. mình chỉ biết cười trừ bảo, khi nào rảnh con wax lông sau.
thật ra là mình không muốn. mình nghĩ, có gì đâu mà xấu hổ khi cơ thể mình có lông? chí ít là không để nó lởm chởm, trông thiệt gớm ghiếc khi có người khác nhìn vào.
mình ít mặc áo dây, hở vai, ... không mặc quần ngắn. một phần vì mình không thích, một phần mình nghĩ, chưa phải lúc để khoe chân lún phún lông hay một cái nách nguyên thủy.
khi muốn mặc áo dây, mình sẽ wax nách thật sạch, khi không cần thiết mình để nó yên vị ở đó.
well, my body my choice nhưng ít nhất khi xuất hiện trước đám đông, không được để bản thân mất mặt và càng không để người khác dèm pha chính mình.
mình cũng không đi theo xu hướng. mình thích ăn cơm, ăn bún, ăn phở, ăn món Việt. mình ít chọn đồ Hàn, chưa thử đồ Nhật, hiếm khi đi gà rán, rạp phim, ... mình không dùng tik tok, không ig, không threads, ... và mọi người bảo mình thật vô vị. kệ mình. mình không có nhu cầu tiến vào những nơi mình không muốn. bạn bè mình bảo mình thật lạc hậu, thật lowkey, thật không biết thời thế thế thời.
mình nhốt bản thân trong khuôn khổ facebook là quá đủ kiềm hãm rồi, còn muốn nhốt luôn trong những trendy, những giờ vô bổ khác nữa hả? chết mất cái linh hồn này thôi.
mình làm những gì mình muốn, quyết định những gì mình cần phải quyết định, và bỏ ngoài tai những lời châm chích, những cái bĩu môi chê mình lạc hậu, lỗi thời, chê mình không biết xu hướng.
mình là mình. mình làm những gì mình muốn, đi những nơi mình thích, theo dõi những gì mình cần. nhưng không có nghĩa là mình chống đối lại xã hội, mình tôn trọng bản thân trước xã hội và để xã hội coi trọng sự xuất hiện của bản thân.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Chúng ta bị lừa dễ ợt như thế nào.
Trước đây phụ nữ không triệt lông nách, lông tay, lông chân. Lông là một phần tự nhiên trên cơ thể chúng ta, mắc gì triệt. Khi chiến tranh nổ ra, đàn ông phải ra chiến trường hàng loạt nên doanh thu công ty sản xuất dao cạo râu giảm. Thế là họ nghĩ ra chiến dịch bán dao cạo cho phụ nữ. Làm những quảng cáo và hình ảnh để dần thôi miên công chúng rằng một người đàn bà đẹp là không có lông tay, lông chân, lông nách. Công ty thắng rồi. Vài chục năm sau, người ta vẫn nghĩ thế và phụ nữ phải đổ 1 đống tiền để đi spa triệt lông và những cô gái có lông phải tự ti vì mình da không láng mịn như người khác. Có hình dung được là bao nhiêu triệu người phụ nữ không? Nhiều lắm. Thẩm mỹ và nhận định về cái đẹp của công chúng được thay đổi, được bẻ dễ dàng vì một chiến dịch quảng cáo và túi tiền của một vài người nào đấy mà chắc chắn giờ này chết cả rồi.
Chúng ta tưởng chúng ta tìm kiếm Google nhưng Google cũng đang tìm kiếm chúng ta. Mỗi cú lướt và dừng lâu lại một chút trên TikTok, Instagram, Threads, Facebook là một lần chúng ta bán mình làm sản phẩm cho người ta lấy data. Chúng ta được nhốt vào một căn phòng với đầy những người có cùng mối quan tâm, được phân loại bằng thuật toán và thao túng rằng đây là cả thế giới này. Chúng ta chạy theo trend này trend kia, cố gắng trở thành này thành kia để không bị bỏ lại, không phải thằng hay con lập dị và cho rằng phải vậy mới là thành công, hạnh phúc, là sống đúng. Làm được rồi cũng không thấy hạnh phúc vì còn phải chạy tiếp theo tiêu chuẩn và xu hướng mới lại ra nữa.
Sức mạnh của truyền thông và bây giờ là công nghệ, AI, và nói rộng ra là sự đồng bộ hoá tiêu chuẩn của loài người lừa chúng ta cả đời, cũng có thể là nhiều đời nhiều kiếp liên tục. Chúng ta bị lừa lâu và chìm đắm đến nỗi không còn thời gian và hứng thú và công cụ, phương tiện để đi xem quan điểm khác, người khác, phong cảnh khác.
Mình có cái máy triệt lông mười mấy triệu, cũng nghĩ cả thế giới thích ăn sushi và bánh ngọt vì Instagram hiện nhiều mấy món đó. Mình biết mình đang sống ngoan ngoãn trong căn phòng. Nhưng ít nhất việc biết rằng mình vẫn đang trong căn phòng vẫn hơn là mình không biết. Thà làm một người biết bất mãn còn hơn là làm một con lợn thỏa mãn, đại ý là John Stuart Mill nói vậy.
Mình vĩnh viễn sẽ không bao giờ nhìn được thế giới thật, mình vẫn muốn được sang thăm quan căn phòng khác. Mình muốn biết.
Có thể là Miley Cyrus biết. Mình tự dưng nhớ đến việc mấy năm trước cô ấy cố tình giơ cái nách có lông một cách tự nhiên của mình lên trước ống kính khi tham dự một lễ trao giải quan trọng nào đó.
Hẳn phải có rất nhiều người biết, bao gồm người đang ngồi trong phòng, người đã tiến ra cửa đang đặt tay vào ổ khoá và vài người đã bước qua rồi.
Trong video một bạn diss AI, kêu gào AI đang tầm thường hóa và làm nhàu nát nghệ thuật, tính sáng tạo và những phần con người nhất của chúng ta, mình thích câu nói này: “Hãy bảo vệ quyền lợi được học cảm”. Bạn nói đại ý rằng viết là một việc rất khó. Nó là cách chúng ta phát triển tư duy, biểu đạt, nhận thức, cảm thụ cuộc sống, thế giới. Bạn viết cả đời cũng thấy khả năng viết của mình đang ở mức số 0. Nhưng những đứa trẻ thế hệ sau quen với việc đem hết bài tập cho AI làm thì chẳng lẽ cả đời không bao giờ được viết sao? Sao chúng nó xui xẻo đến thế? Tàn khốc quá.
Và tin là “nghệ thuật nhắc mình rằng còn rất nhiều người tốt và cái đẹp”, “âm nhạc, phim ảnh là những bức tường thành mà mình muốn giữ chúng lại thật chắc”.
mẹ mình hay bảo, sao mình để lông kì thế. mình chỉ biết cười trừ bảo, khi nào rảnh con wax lông sau.
thật ra là mình không muốn. mình nghĩ, có gì đâu mà xấu hổ khi cơ thể mình có lông? chí ít là không để nó lởm chởm, trông thiệt gớm ghiếc khi có người khác nhìn vào.
mình ít mặc áo dây, hở vai, ... không mặc quần ngắn. một phần vì mình không thích, một phần mình nghĩ, chưa phải lúc để khoe chân lún phún lông hay một cái nách nguyên thủy.
khi muốn mặc áo dây, mình sẽ wax nách thật sạch, khi không cần thiết mình để nó yên vị ở đó.
well, my body my choice nhưng ít nhất khi xuất hiện trước đám đông, không được để bản thân mất mặt và càng không để người khác dèm pha chính mình.
mình cũng không đi theo xu hướng. mình thích ăn cơm, ăn bún, ăn phở, ăn món Việt. mình ít chọn đồ Hàn, chưa thử đồ Nhật, hiếm khi đi gà rán, rạp phim, ... mình không dùng tik tok, không ig, không threads, ... và mọi người bảo mình thật vô vị. kệ mình. mình không có nhu cầu tiến vào những nơi mình không muốn. bạn bè mình bảo mình thật lạc hậu, thật lowkey, thật không biết thời thế thế thời.
mình nhốt bản thân trong khuôn khổ facebook là quá đủ kiềm hãm rồi, còn muốn nhốt luôn trong những trendy, những giờ vô bổ khác nữa hả? chết mất cái linh hồn này thôi.
mình làm những gì mình muốn, quyết định những gì mình cần phải quyết định, và bỏ ngoài tai những lời châm chích, những cái bĩu môi chê mình lạc hậu, lỗi thời, chê mình không biết xu hướng.
mình là mình. mình làm những gì mình muốn, đi những nơi mình thích, theo dõi những gì mình cần. nhưng không có nghĩa là mình chống đối lại xã hội, mình tôn trọng bản thân trước xã hội và để xã hội coi trọng sự xuất hiện của bản thân.
Có những tháng ngày xê dịch ở những vùng đất sẽ khiến con người ta nhớ mãi. Nhớ về những vấp ngã, những ngờ nghệch của tuổi trẻ.
Để rồi khi lớn lên với những vấp ngã đi kèm tổn thương. Tới một ngày chúng mình không căm giận, không còn trách móc những vết thương ngày đó.
Chúng mình thầm cảm ơn, vì những đau thương đấy, chúng mình lớn, cứng rắn hơn, vững chắc hơn.