Dù sao thì Haruki chắc cũng sẽ không được Nobel Văn chương đâu (cái joke này kéo dài quá lâu đến mức tôi sợ nếu ông được trao thật thì mọi người sẽ hụt hẫng vì mất 1 joke để cợt nhả) (thế nên Hội đồng Nobel đã không trao để bảo toàn joke).
Trong cuốn nonfiction hiếm hoi của mình, Nghề viết tiểu thuyết, ông kể lại vào năm 29 tuổi, ông khi đó đang là chủ một quán bar với vợ, công việc nhìn chung vất vả sáng đêm, đủ sống chứ không giàu, nhưng cũng cũng vì ông được tự làm chủ và thích nhạc jazz mà. Và ông là fanboy quá đáng sợ của The Beatles, không đưa nhạc của The Beatles vào tiểu thuyết có thể ông không chịu đựng nổi. Rồi một hôm vào năm 29 tuổi đấy, ông đi xem bóng chày. Lúc nằm trên bãi cỏ ngoài sân vận động, hình như có một sự kiện kiểu như một quả bóng bay vào người ông. Ông nghĩ mình phải viết tiểu thuyết thôi. Trong một trên một ngàn giây đó, ý nghĩ đó xuất hiện, và ông dành toàn bộ phần đời còn lại của mình để thực hiện nó.
Tất nhiên Haruki không mắc hội chứng Acquired Savant bỗng dưng đập đầu vào đâu đó rồi thành thiên tài. Ông thích viết từ lâu rồi, muốn viết từ lâu rồi, cũng có thể đó là một chuỗi ADN có sẵn trong gene của ông ý từ trước ngày ông sinh ra rồi.
29 tuổi là độ tuổi muộn để bắt đầu hầu hết các nghề, trừ nghề viết tiểu thuyết. Nhìn chung vẫn là hơi sớm, hơi non. Mọi chuyện chẳng có gì quá khó khăn cả, ít nhất là có vẻ bác tôi không gặp nhiều khó khăn vật vã như tôi (hoặc ông chả thèm kể ra nữa, ai mà biết được). Mỗi ngày, ông đều kỷ luật dành 1 tiếng gì đó vào buổi tối để viết cuốn tiểu thuyết đầu tay của mình, trong lịch trình vốn cũng đã bận rộn rồi.
Cuốn đầu viết xong đã được trao giải thưởng kha khá danh giá cho tác giả mới ở Nhật. Thế rồi cứ thế viết tiếp viết tiếp thôi, hết cuốn này tới cuốn nọ. Hầu hết đều là kỳ ảo, với những sự kiện tình tiết có vẻ là hư cấu nhưng nếu bạn quen Carl Jung, Tesla và Plato nữa thì sẽ biết chúng không hư cấu đâu. Chúng có phần quá hiển nhiên. Dĩ nhiên là như vậy. Haruki đã đào cái giếng sâu tiềm thức của con người, chủ yếu là của chính ông một cách cần mẫn, miệt mài, tỉ mỉ. Nhưng còn lâu mới thấy đáy, không bao giờ thấy đáy. Bác tôi tự biết chứ, ông cũng đâu có thèm đâu.
Có rất nhiều tình tiết lặp lại, mà không chỉ là nói đến The Beatles. Các cậu nhóc thiếu niên bỏ nhà ra đi. Bao gồm các cậu nhóc 40 tuổi trong Biên niên ký chim vặn dây cót và cậu nhóc 50 tuổi trong Thành phố và những bức tường bất định. Họ là tương lai của cậu nhóc thực sự 16 tuổi trong Kafka bên bờ biển thôi. Họ là ông ta, cái cậu nhóc không thể kiểm soát được cậu nhỏ khi nhìn vào ngực áo của cô gái cậu ta thích, thích bỏ nhà đi bụi như thể ảo tưởng đi là sẽ đến một đâu đó. Trên đường đi họ thường gặp ma, gặp quỷ, gặp người cô đơn nào đó khác. Thế nào cũng gặp một ai đó y hệt họ. Họ đều giống nhau, bắt một chuyến xe là có thể đi thăm chính mình trong một cánh rừng nào đó. Một kiểu câu chuyện quá cổ tích, quá thiếu thực tế, cứ lặp đi lặp lại.
Rừng Na Uy không hư cấu gì. Rừng Na Uy chỉ âm u và lạnh lẽo như rừng Na Uy thật sự thôi. Rừng Na Uy vẫn lại chỉ là tên một bài hát của The Beatles (lại nữa). Rừng Na Uy biểu tượng cho điều gì, chắc chắn không phải niềm vui. Người Na Uy giàu có, phúc lợi xã hội siêu tốt nhưng không vui vẻ, vì sống trong khí hậu quá lạnh và trời quá âm u. Đấy là tôi đoán thế. Tôi cũng không quan tâm đến người Na Uy hay hầu hết mọi người. Giống Haruki và loạt nhân vật của ông ta. Tất cả chúng ta tổng chung đều giống nhau, đều không quan tâm đến nhau. Đi hỏi John Lennon đi, có thể ông ta vốn cũng chẳng biết mình đã viết lời bài hát gì đâu. Nên Haruki càng không biết. Người đọc càng không biết. Nhưng hỏi ở đâu, John đã bị bắn chết rồi. Tất cả những gì chúng ta có thể làm được, với Rừng Na Uy, là cùng nhau đi dạo và bị lạc trong rừng Na Uy. Đó là toàn bộ ý nghĩa của tác phẩm. Giá trị lớn nhất của cuốn tiểu thuyết quá nổi tiếng, ai cũng nói mình hiểu nhưng thật ra không một ai hiểu này là cảm xúc đó, đi lạc trong rừng Na Uy.
Haruki chắc là sẽ không đoạt giải Nobel Văn chương trong đời đâu. Chiếc cúp quan trọng nhất là chiếc cúp trong lòng người hâm mộ hihi.
Cái joke kéo dài lâu đến vậy đơn giản là vì Haruki Murakami xứng đáng với giải Nobel Văn chương từ rất lâu rồi. Chuyện đó có sức chứng minh và đáng giá hơn nhiều chính giải Nobel Văn chương nữa.