Trên đời làm gì có việc gọi là "tự biết lo xa". Bởi vì lo gần, xong có những sự việc xảy đến, thấy tất cả những cái lo gần này tan theo bọt nước, đành phải xây lại, lần này tính toán dài hơi hơn một chút, hy vọng nó ổn. Nó tạm ổn, nhìn vào hệ thống, thấy điều này có thể chỉnh sửa được, áp dụng được. Thành ra lo xa.
Cũng không có việc đột nhiên khiêm tốn, chọn cách sống humble. Bởi vì cũng hỗn loạn, cũng không biết trên dưới, có lúc tưởng với được cả mây, cho trăng vào túi, chân không chạm đất, một chút thành tựu đã nhìn mọi người "khang khác". Sau bị dập cho tơi tả, nhớ như in cái câu "tử tế lúc mình đang đi lên, bởi vì khi đi xuống kiểu gì cũng sẽ gặp lại."
Mọi lời khuyên đều nghe thì hay, phần lớn bỏ ngoài tai, tiếp tục vấp phải sai lầm. Bởi vì không có hoàn cảnh. Phải ở trong hoàn cảnh đó, ứng đúng với những thứ người đi trước đã vấp phải, đã nói, mới thấy câu nói đó đúng và thấm thía. Hoàn cảnh này, mỗi cá nhân sẽ cảm nhận một khác.
Nhưng hoàn cảnh thay đổi, vị thế thay đổi, con người cũng thay đổi. Nên cuộc đời cần có tự vấn, cần phải có rất nhiều quãng lặng để ngồi yên đối mặt với những suy nghĩ của bản thân, nhìn thành bại của mình mà sửa chữa, tìm ra phương pháp. Thời này, bao nhiêu người có thời gian "rảnh" để mà nghĩ? Thậm chí ngồi xuống đối mặt với thực tại của cá nhân thôi đã thấy sợ rồi, nên thiền đâu có dễ học?
Rất nhiều lần như thế thành ra việc tu vi, công phu hàm dưỡng của cá nhân.
Nếu không ở trong hoàn cảnh, không gặp việc, không đối mặt với người, không có cú ngã, chẳng nhận thất bại, không biết mình, chẳng quan tâm đến người thì mọi đạo lý ở đời đều chỉ được đem đi làm trò tiêu khiển, tệ hơn là một trò cười mà thôi. Mà cứ khi nào đạo lý bị đem ra làm trò cười, thì bạn biết rồi đấy.
Happy Monday.
















