Ước gì con còn được ôm tay nội, Đi chợ quê mua trái chín mùa hè. Giờ thành phố bao dòng người lạ lẫm, Đau đáu lòng chuyện nội kể con nghe
Có đôi lúc con thèm về mái lá, Nơi hàng tre in bóng dưới trăng ngà. Ngọn gió nhỏ cũng dặt dìu chuyện cũ, Nghe thậm thì những ngày thuở đã xa.
Có đôi lúc con thèm cơm nội nấu. Nồi canh rau giản dị giữa sân nhà. Chén nước mắm cũng chan đầy ký ức, Ngon một đời vì có nội bên ta.
Có đôi lúc con quên mình đã lớn, Ngỡ chỉ về là lại có nội trông. Nhưng ngoảnh lại chỉ còn hàng ghế trống, Tiếng nội ơi rơi lại mãi trong lòng.
Có đôi lúc con thèm ngồi bên bếp, Nghe tiếng than nhen lửa ấm trong chiều. Trời tháng Chạp mưa rơi như khói khẽ, Ngắm Tết về, bình lặng biết bao nhiêu.
Nếu quay lại được ngày con bé nhỏ, Con sẽ xin đừng vội lớn làm chi. Cứ ôm mãi chiếc diều thơ dại đó, Lướt cùng mây cho đến tận xuân thì.
Con từng ước tỉnh ra sau giấc ngủ, Ba mươi năm chỉ là mộng trưa hè. Bên song cửa, mẹ còn ngồi khâu vá, Và nội còn thủ thỉ chuyện con nghe. [Trần Phan Thanh] #Thanhơi #chuyệncủaThanh








