Đôi lúc, chứng kiến một vài cuộc chia ly tôi vẫn tự hỏi lòng: Không biết khi người ta tìm kiếm những phút vui ngoài vợ ngoài chồng, người ta có nghĩ đến việc đã tự mình làm biến dạng niềm hạnh phúc gia đình bao năm gầy dựng. Người ta có nghĩ đến cảnh sau phút đam mê trở về nhà sẽ không còn thấy vợ mình, chồng mình đón mình ở đó.
Rồi khi nhìn chiếc giường trống, căn bếp lạnh, bình hoa đã héo và đôi dép lặng ở góc nhà, liệu có thấy lòng mình hoang hoải? Người ta có nghĩ đến cảnh rồi một ngày về nhà không thấy dáng hình quen thuộc, không nghe giọng nói thân thương, mọi yêu thương, mọi kỉ niệm chỉ mới hôm qua thôi mà đã hóa đống tro tàn không cách gì khơi ấm lại.
Nếu một ngày về nhà chẳng còn thấy người mình yêu đâu nữa, vậy có buồn không?
Unknown










