chúng ta buộc phải học cách chấp nhận rằng có những người xuất hiện chỉ để dạy ta cách yêu, cách trưởng thành hơn, chứ không phải để cùng ta đi đến cuối đường…
629/47 CMT8 May0326 Jun2906
seen from United States
seen from Australia

seen from Australia

seen from Saudi Arabia
seen from Yemen
seen from United States

seen from Australia

seen from Australia

seen from Australia

seen from Australia

seen from Australia

seen from Australia

seen from Australia
seen from Australia

seen from Saudi Arabia

seen from Australia

seen from Australia
seen from Australia

seen from Netherlands
seen from Norway
chúng ta buộc phải học cách chấp nhận rằng có những người xuất hiện chỉ để dạy ta cách yêu, cách trưởng thành hơn, chứ không phải để cùng ta đi đến cuối đường…
629/47 CMT8 May0326 Jun2906

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
ranking Gachiakuta character death based on how likely I think they are to happen
(comb girl could also go in ‘already escaped death’ we just don’t know yet)
Qua đêm với người lạ liệu có chữa lành được cho bạn? Hay nó sẽ là khởi đầu của sự sụp đổ từ trong ra ngoài?
Thức giấc, thứ đầu tiên xộc vào mũi là mùi khói thuốc của cậu ta, quyện với mùi Dark Haunting phảng phất. Đưa tay chạm vào cổ áo, thể như tôi đang chạm vào gương mặt cậu ta vậy. Một chút bất cần, một chút buồn, một chút đáng yêu, tất cả vừa vặn, đẹp tới khó tin. Lần đầu tôi áp má vào ngực cậu, nói nhau nghe chuyện phiếm trên đời cũng là lần đầu tôi nghe được nhịp tim mãnh liệt của một người. Thế rồi tay và môi cả hai quấn lấy nhau, tự nhiên và chuẩn xác như thể chúng biết đâu là kết quả của bài toán tìm X.
Kết thúc bằng cái ôm chặt sau tiếng thở dốc, khoảnh khắc ấy trái tim tôi tưởng như đã lành lặn trở lại. Nhưng thực tại hiển hiện ngay sau cái chớp mắt nhắc tôi rằng đó chỉ còn là ký ức đêm qua. Ngó thẳng nơi mọi thứ vừa tan biến, tôi nhận ra thứ còn sót lại là trái tim thoi thóp nát nhàu. Tôi hỏi nó rằng “đã đủ chưa?” nhưng chẳng còn câu trả lời nào ngoài không gian vắng lặng.
Xã hội ngày nay đẩy con người ta vào những guồng quay vội vã. Khi kết thúc một ngày dài mệt mỏi, khi thôi phải mang mặt nạ “I’m Okay”, việc đối diện với bốn bức tường trống trải là một loại tra tấn. Người ta tìm đến nhau như một loại "fast-food" cho tâm hồn: nhanh, gọn, giải quyết cơn đói tức thì nhưng không có giá trị gì về lâu dài.
Người ta đến với bạn không để chữa lành cho bạn mà để thoả mãn, bạn phải tôn trọng luật chơi. Đừng mạo hiểm mang theo một trái tim cần được vá để chơi một trò chơi vốn không dành cho việc vá víu. Vì những tổn thương tâm hồn vốn sẵn mong manh như quân cờ Domino, chỉ chờ một cú hích nhẹ từ ký ức lên quân cờ đầu tiên thì tất cả sẽ đổ sụp chóng vánh, kích hoạt cơn đau lây lan khắp cơ thể như dịch bệnh. Cuối cùng, cái bạn còn chỉ là cái xác rỗng, trơ ra cho cuộc đời dày vò và huỷ diệt.
“Thật ra thì rất nhiều người không xem nhà là đường lui, tôi thấy họ đứng giữa đoạn đường, cứ đứng đấy mà khóc, sau lưng chẳng có ánh đèn, trước mắt sương mù mênh mang.”
Dear …,
Xã hội hiện tại buộc người ta vận hành với một áp lực khủng khiếp về việc phải "hiện diện một cách rực rỡ". Hầu hết chúng ta được dạy cách xây dựng sự nghiệp, tạo lập mối quan hệ nhưng lại ít được dạy cách đối diện với chính bản thân mình khi mọi thứ vỡ tan và dang dở.
Nếu ngày nào đó bạn chơi vơi giữa đoạn đường, rã rời và tan nát, cứ đứng đó mà khóc cho thoả. Trong một thế giới đầy những cái bóng tô vẽ chiếc mặt nạ "tôi ổn", sự thành thật với nỗi sợ hãi bên trong dù khó khăn nhưng lại là bước đầu tiên để bạn tự thắp đuốc tự soi lấy mình. Cho dù mái nhà sau lưng chẳng còn đủ hơi ấm để chở che những lúc đầy bão giông, thì hãy nhớ rằng; Bạn không nhất thiết phải tìm thấy ngay một con đường sáng rực, chỉ cần đủ can đảm để không bỏ rơi chính mình khi cả thế giới dường như đã lùi xa. Bạn biết không, giải pháp đôi khi không phải là “tìm đường”, mà là “tìm mình”. <3
Đôi khi, sự mạnh mẽ thực sự không nằm ở việc bạn gồng mình lên cố thay đổi nghịch cảnh hay thay đổi cái nhìn của người đời, mà nằm ở khoảnh khắc bạn đủ dũng cảm để gạt hết gánh nặng sang một bên, phó mặc cho bao thăng trầm của cuộc đời nhào nặn và xoay chuyển tâm hồn mình.
Hãy cứ để chúng dạy bạn cách chấp nhận sự nhỏ bé của bản thân và tìm thấy tĩnh lặng trong chính sự bất lực của mình, vì suy cho cùng, hạnh phúc không phải là thứ vinh quang để trưng bày, mà có lẽ chỉ đơn giản là cảm giác bình yên nảy mầm khi bạn thôi không còn đối đầu với thực tại.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Nhiếp ảnh, suy cho cùng, là một nỗ lực tuyệt vọng nhưng đẹp đẽ của con người để chống lại sự lãng quên. Cậu bé trong ảnh rồi sẽ lớn lên, và cách thức buôn bán vỉa hè rồi sẽ bị thay đổi hoàn toàn bởi công nghệ và thời thế. Tết vẫn sẽ còn nhưng những gì trong tấm ảnh này sẽ vĩnh viễn không còn nữa.
Hãy thử mở album ảnh trong điện thoại lên và thử tìm xem có góc nào đâu đó bạn đã lãng quên không?
Sẽ có những người khi nghĩ về kiếp sau, họ không muốn một lần nữa lại tái sinh làm chính mình, thà làm những vật vô tri. Chẳng hạn đám mây trôi giữa trời hay cành cây khô thì khác. Chúng chỉ hiện diện thôi. Không phán xét, không lo nghĩ ngày mai, gió thổi thì bay, nắng lên thì ở lại.
Sực tỉnh trong bóng tối, bạn cảm nhận được sự héo úa lan dần trong phối đến nghẹt thở. Căn phòng này, sự tĩnh mịch này, lẽ ra phải là sự giải thoát sau những chuỗi ngày bão tố, nhưng giờ đây chúng chỉ còn là những nhân chứng câm lặng cho sự tàn lụi. Nhìn quanh những kỷ vật còn sót lại, bạn thấy mình lạc lõng ngay trong chính nơi từng không ngơi tiếng nói cười. Vào khoảnh khắc ấy, bạn mới chợt hiểu: Bạn là người ở lại, nhưng cũng là người đã ra đi.