Thứ 7 tuần trước Duong có hẹn đi gặp nhau nói chuyện vì cũng 6 tháng kể từ lần mình xin nghỉ ở cty cũ, hẹn gặp Duong ở Hanu chia vui với quyết tâm của mình. Lần này hẹn Duong trên Tranquil, là một quán cà phê mình đã muốn đến từ lâu vì thấy quán có không gian chill quá. Đến vào mọt chiều thứ 7, mà theo thông lệ hàng tuần một là mình trên xe khách về quê, hai là nằm ngủ vì đó là phần thưởng cho bản thân mình sau một tuần dài làm việc, chỉ nghĩ đến công việc chủ yếu.
Lần này mình háo hức đi gặp Duong, mình cũng vội vã sắp xếp đồ vì sau đó còn phi về Hà Đông với bạn mình. Mình cố nằm nghỉ trước khi đến giờ hẹn, nhưng rồi vẫn đến sau Duong, vội vàng phi vì trời âm u đổ mưa, còn hấp tấp quên không cài mũ, vừa đi vừa cài rồi kẹp tay vào đau điếng người, lại cởi áo mưa, rồi đi một đoạn lại phải dừng lại mặc dì mưa bóng may cũng khá dày hạt. Suốt chặng đường lại tự trách đáng ra không nên nằm nghỉ quá giờ hẹn rồi lại vội vàng, rồi lại dính mưa và đổ lỗi. Nhưng cái niềm vui khi có người đang chờ đợi mình và mình muốn gặp cao hơn một chút nên mình vẫn tiếp tục vui vẻ suốt chặng.
Chúng mình chia sẻ mọi thứ trong khoảng thời gian qua, Duong muốn thử sức với con đường mới ngoài đi dạy học, có niềm tin và cũng háo hức về nó. Mừng cho bạn về công việc và sự nghiệp, nhưng cũng nghe bạn kể về chuyện tình cảm cũng chẳng tới đâu với em chủ quán cà phê, bạn lại nhận ra thêm vài vấn đề của bản thân và từ từ tìm cách điều chỉnh cho bản thân tốt hơn, đó mới là điều mình quan tâm hơn cả và mừng cho bạn.
Về phần mình mọi chuyện vẫn vậy, những điều vướng mắc trong mỗi quan hệ hồi đó kể thì giờ vẫn còn và mình vẫn trì hoãn nó, chỉ đơn giản là như vậy làm mình thấy tốt cho hiện tại và tất cả. Mình kể cả về những nuối tiếc, Duong có nhắc nhở mình là phải nghĩ theo chiều hướng tốt là dù là quá khứ hiện tại hay tương lại mình đều đã chọn làm theo những gì mình nghĩ là tốt nhất và có thể làm ở thời điểm đó. Mình hãy chỉ nhìn nhận lại hiện tại và cố gắng để trong tương lai và sẽ là hiện tại vào một ngày nào đó, mình chọn cách làm để mọi chuyện ổn thỏa, nhẹ lòng. Vậy á.
Mình và Duong chỉ có làm chung có 1 tháng và đã gần 1 năm rồi, bọn mình có gặp riêng cỡ 2 lần, nhưng có rất nhiều sự đồng điệu trong tam quan.
Ngày mình gặp Duong thấy chiếc đầu blond vàng chói có chút làm mình động lòng. Sau đó mình quyết tâm nhuộm màu cam đào choáy phố (sự thật là màu đỏ cam). Dương thấy thế cũng đi làm con đầu choáy hơn cả, cam lè vì đầu bạn 1tr7 còn đầu mình là 170k :))))
Sau 1 tháng Duong nghỉ và rời đi. Sau đó mất 1 tháng tự ngồi lại với chính mình, Dương nhận ra bao nhiêu năm nay, khoác lên mình những màu mè từ quần áo đến đầu tóc đó chỉ là những thứ mà không hề đúng với con người nguyên bản mà Duong vẫn luôn theo đuổi. Tháng 3 năm nay mình gặp lại mình cũng có hơi giật mình, Dương với mái tóc đen, trang phục đơn sắc, màu trung tính.
Mình trêu Duong là sao thay đổi nhanh quá, thì Duong bảo đó mới là Duong thật sự, là điều trước giờ vẫn luôn ở sau những nổi loạn về màu sắc. Còn mình thì ngược lại, giờ mình mới biết bản thân luôn thích những màu sáng, tươi chói, dù vẫn có hợp với những màu be, trắng tươi sáng trung tính hơn chút, nhờ có Dương mình chấp nhận rằng bản thân mình thích sự đa dạng hiện tại.
Về cơ bản thì chúng mình đều tìm được một version phù hợp và chấp nhận những mảnh ghép mới để hoàn thiện bản thân hơn. Rất là mừng. Chúng mình hiểu nhau ở một phần nào đấy cuộc sống mỗi người và thoải mái chia sẻ khoảng đó, nên mọi thứ rất hài hòa. Mình cũng thấy thoải mái với mỗi quan hệ có sẵn giới hạn như vậy.
Mình cũng vẫn tiếp tục tìm hiểu bản thân, những ranh giới, tìm kiếm điểm cân bằng giữa nhiều khía cạnh cuộc sống, từ các mối quan hệ, công việc và cuộc sống cá nhân, gia đình và bản thân, giá trị và cách sống, v.v
Chúc mừng cho hôm nay đọc hết Eror 404 của chị Plastic. Tâm trang sau khi đọc vẫn ổn định, có lẽ mình đã chuẩn bị tâm lý khi đọc quyển này khá tốt. Hôm nay lúc kể cho c Jenn về việc đang đọc quyển sách về chủ đề này, chị nhắc nhở là em cẩn thận nhé, vì những căn bệnh này có thể bị lay lan đấy. Mình công nhận và cảm ơn Trưởng đã ngăn cản mình đọc hồi đại học. Có lẽ mình của khi ấy cũng không ngờ có ngày đọc xong và mình có thể bình tĩnh, không xao động, có thể tự tách rời không quá nhập tâm vào nó như thế.
Thôi giờ lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi, chứ não bọ đang kêu gào dừng lại rồi, buồn ngủ, đầu đơ đơ rồi. 11h18'
Từ 🐢
Một ngày nào đó em sẽ dũng cảm kể lại hết và cũng xin lỗi một cách chân thành đến chúng mình hồi đấy. Cũng cảm ơn vì cả 2 cùng đưa ra quyết định giống nhau đến vậy. Em rất trân trọng và trân trọng tất cả các mối quan hệ mà em có. Mỗi quan hệ này đặc biệt nhất trong quãng đầu thanh xuân của em.
Tới 🦕











