Sometimes it is the smallest thing that saves us
- Jonathan Carroll Sometimes it is the smallest thing that saves us
Dạo này lại bị ám ảnh bởi những giấc mơ. Nhưng mình cố gắng để không để nó choán lấy nhiều thời gian và năng lượng suy nghĩ đến nó trong ngày. Có giảm nhưng sự ám ảnh chỉ có tăng.
Việc thuật lại giấc mơ bằng cầu chữ cũng coi như một cách để quên đi. Viết ra rồi thì xong mà.
Dạo này thời gian và năng lượng không có nhiều để làm điều này nên thấy mệt chút vậy thui.
Những suy nghĩ tiêu cực vẫn bủa vây. Mình có thể coi đây là điều tích cực không nhỉ? Giống như là đoạn kết của những thứ tiêu cực này vậy. Nó đến ồ ập dạo gần đây nhưng mình lại có linh cảm tích cực về điều này, rằng dây sẽ là đoạn kết. Mình cũng không chắc vì linh cảm cũng chỉ là linh cảm mà thôi, làm được hay không vẫn là ở bản thân mình.
Mình nhớ lại cảm giác những giai đoạn đen tối nhất mấy năm vừa qua, cả những khoảnh khắc mang tính quyết định nhất, những điều nhỏ nhặt tự dưng xuất hiện đúng là đã cứu mình.
Lần cái dao để trên đĩa khoai lang ăn tối dở cạnh đầu giường ở nhà bà Tân số 4 ngõ 116 và chợt nghe câu hát trong Smile Flower của Seventeen.
"고맙고 더 미안해
Nhờ nó mình vỡ òa, mình giật mình tỉnh táo lại sau chuối suy nghĩ tiêu cực.
Lần mình bực bội ở sinh nhật Diệp, cũng chẳng nhớ rõ vì sao lại bực bội nữa nhưng mình nhớ rõ rằng lúc đấy muốn làm gì, cảm xúc và cơ thể khó chịu mức nào. Có lẽ lúc đó nếu mình có thể dùng cách nào đó để giải tỏa được như các self-harm độc hại thì chắc mình cũng sẽ thử. Nhưng lúc đó mình chẳng biết một cách nào cả. và chợt mình nhận ra mình đang lẩm nhẩm là có em gái mình, có cháy gái mình, em gái mình, cháu gái mình, em gái mình, cháu gái mình không biết bao nhiêu lần để dịu lại cảm giác khó chịu nhưng chợt nó dừng hẳn vì mình nhận ra em gái mình không làm mình tin tưởng được, cháu gái thì lại còn quá nhỏ để gánh vác được những trách nhiệm mà mình đã đang và sẽ phải gánh vác.
Nhờ nó mình lại vỡ òa. Nhưng lần này mình chỉ trốn một mình được một lúc, sau đó bố nuôi lên và hỏi mình với ánh mắt có chút thất vọng là sao sinh nhật cháu những mình lại lủi thủi trên phòng như thế.
À còn một lần nữa là khi mình bị mẹ mắng khi không để ý nồi canh làm cháy nồi. Lúc đó mẹ mắng như nào thì đã không còn nhớ chút gì rồi nhưng mình nhớ cảnh mình chạy lên ngồi ở ban công sau bệ thờ thổ địa, ngồi bó gối ôm chặt lấy mình và suy nghĩ đó đến.
Mình lúc đó còn chẳng biết làm thế nào để c he t nhưng mình nhớ rõ rằng lúc đó suy nghĩ đó tắc trong mình một lúc lâu. Cho tới tận khi mẹ chạy lên phòng tìm mình. Lúc đó thấy sự hốt hoảng của mẹ mình dịu lại. Lần đó mình không hề vỡ òa.
Vì mối khi đêm về mình cứ nằm khóc trong im lặng. Tới tận giờ vẫn không hiểu tại sao khoảng thời gian đó lại như vậy. Không thể lý giải và cũng chẳng thể làm gì để thay đổi. Nhưng nhờ có khoảng thời gian đó mà mình biết được là mình là một đứa không bình thường. Vì là đứa không bình thường nên những chuyện khó lý giải đấy xảy ra cũng là điều bình thường. Và mình chọn cách tiếp tục cứ vậy mà sống thui.
Những điều nhỏ bé đúng là có thể cứu rỗi chúng ta.
Nên mỗi ngày mình đã dần tạo thói quen tìm những thứ hạnh phúc nhỏ bé và chắc chắn để gom góp lại đủ để mình vượt qua mỗi ngày 24 tiếng tẻ nhạt mỗi ngày, giống cách chị Yeom Mi Jeong trong Nhật ký tự do làm vậy.
Hôm nay mình cũng nói chuyện với therapist - bạn thân của mình - rằng mình thấy có lỗi khi khi tiêu tiền cho chính mình. Bạn bảo không được thấy có lối, có những thứ bây giờ không mua sau sẽ hối hận.
Mình thật sự nghĩ là cuộc đời mình có rất nhiều điều hối hận rồi thêm một hai cái cũng chẳng sao và thực ra mình mới đang học sống cho chính mình dạo gần đây thôi, riêng việc nhận thức được và chấp nhận việc ưu tiên bản thân là điều quan trọng thôi cũng tốn kha khá thời gian rồi. Nên việc chuyển nó thành hành động có lẽ thêm chút thời gian nữa mới quen.
Dù cho quá trình có chút chậm rãi và không như mình mong muốn nhưng mình sẽ cố gắng tận hưởng nó. vì mình biết điều tốt đẹp đang đợi mình ở ngay gần kia thôi.
Vẫn cố gắng mõi ngày tưởng tượng, hình dung ra thứ tốt đẹp đang đợi, Mong là đến ngày nó hoàn chỉnh thành hình mình cũng có thể chạm vào nó. Đó sẽ là điều kỳ diệu xứng đáng cho tất cả.
Hãy tiếp tục nhé. Just keep going!








