Cứ ngỡ giông bão từ ngoài khơi ập đến, hóa ra sóng gió lại bắt nguồn từ chính sự dung túng của bản thân.
Game of Thrones Daily

izzy's playlists!
🩵 avery cochrane 🩵

PR's Tumblrdome
tumblr dot com

blake kathryn
Misplaced Lens Cap
Keni
macklin celebrini has autism
will byers stan first human second
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
I'd rather be in outer space 🛸

Kiana Khansmith
sheepfilms
cherry valley forever

oozey mess
Aqua Utopia|海の底で記憶を紡ぐ
Mike Driver
Xuebing Du

#extradirty

seen from United States
seen from South Africa
seen from United States

seen from Netherlands
seen from United States

seen from Türkiye
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from France
seen from Brazil
seen from United States

seen from Singapore
@vybella
Cứ ngỡ giông bão từ ngoài khơi ập đến, hóa ra sóng gió lại bắt nguồn từ chính sự dung túng của bản thân.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
"Hai con người có thể ngủ cùng một giường, nhưng khi nhắm mắt, họ lại thấy cô đơn."
Có những buổi sáng giật mình tỉnh giấc, không buồn, không đau, không biết mình cần gì, chỉ thấy trống trải và cô độc lạnh lùng.
Mình nhớ mình của rất nhiều năm trước. Mình vô tư, không lo nghĩ. Ngày xưa người cũ hỏi mình, em muốn chọn cuộc sống bình lặng hay giông bão. Mình nhoẻn miệng cười bảo, bình lặng thì chán quá nhỉ. Sau này trưởng thành mới biết, hóa ra bão giông không phải là mình chọn hay không chọn, mà cơ bản nó đã luôn tồn tại trong cuộc đời của mỗi người.
Mình thèm được sống lại những ngày tuổi trẻ ấy đến da diết. Mình sợ từng người bước đến rồi lần lượt biến mất như người đã từng biệt tăm chẳng thể tìm kiếm nơi đâu. Thứ cảm giác bất lực đến đáng thương của một kẻ thương ai đó là dốc trọn cả tâm can.
Lâu lâu, mình hay nhìn những đường chỉ tay trên bàn tay của bản thân. Mình tự hỏi có con đường nào, sau những gập ghềnh sẽ tìm thấy bình an.
Có lẽ, người làm mình day dứt nhất không phải là tình đầu, không phải người từng thương đến cực cùng. Mà là người khiến mình thay đổi bản thân, khiến mình biết giữa cõi trần đời có một người đã từng thương mình như thế, dẫu đoạn đường kia chưa kịp nối tiếp số phận đã bắt rẽ ngang.
Nếu mình nói mình vẫn đứng ở đầu ngã tư nỗi nhớ, nơi người từng bước đến, để chờ, người có về không ?
Thật ra thì rất nhiều người không xem nhà là đường lui, tôi thấy họ đứng giữa đoạn đường, cứ đứng đấy mà khóc, sau lưng chẳng có ánh đèn, trước mắt sương mù mênh mang...
Cuộc sống này chẳng có thứ gì ở lại với mình quá lâu, thôi thì đừng cưỡng cầu…

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Tôi sợ nhất chính là có một số người luôn lựa chọn rời đi không hề báo trước, ngặt một nỗi họ như máu thịt trên người, khi họ rời đi, chúng ta hoàn toàn tê liệt. Chúng ta chưng hửng giữa bộn bề dở dang, cái kế hoạch tương lai nằm ọp ẹp trong cuốn sổ tay đã cũ, vài món ăn đã nguội ở trên bàn và đôi đũa ở phía bên kia sẽ chẳng ai chạm vào nữa. Chúng ta rồi sẽ như con mèo hoang cô độc trong con hẻm sâu hút, còn chút hơi tàn lang thang lầm lủi với hy vọng tìm lại chốn cũ quen thuộc vốn-và-chưa-bao-giờ thuộc về mình.
Tôi trò chuyện với cô em đã lâu rồi mới gặp, em bảo vừa chia tay nên muốn đi đâu đó cho khuây khoả, tôi cười đùa nói “nếu mà còn nghĩ tới chuyện đi cho khuây khoả thì không khuây khoả nổi đâu”. Cô em trề môi nhìn tôi, không thèm trả lời, chắc là nói trúng tim đen rồi. Rồi chúng tôi đi ăn, đi mua sắm, rồi ghé trung tâm thương mại mua chút đồ dùng sau đó là ở lại xem bộ phim vừa công chiếu. Không phải thể loại phim mà tôi hay xem nên có chút nhàm chán, vậy mà em căng mắt, ra chiều chăm chú lắm, đến đoạn bi kịch thì mắt cũng đỏ hoe rồi.
Phim dừng, chỉ là nước mắt người nọ chưa ngừng thôi. Con người ta hay nghe một bản nhạc nhiều lần, rơi nước mắt vì một bộ phim hay dành cả giờ đồng hồ để trầm ngâm vì vài dòng trong một quyển sách, đơn giản vì họ tìm thấy bản thân mình trong đó, cảm nhận được sự đồng cảm, sự thấu hiểu ít ỏi bởi vài thứ vô tri trong đời. Tôi ngồi cạnh em, ướt cả vai áo vì em, hết tờ khăn này tới tờ khăn khác, nước mắt cứ vậy mà từng trận rơi xuống. Rất lâu trước đây, em từng nói với tôi “nước mắt phụ nữ giống như trân châu vậy, vì ít ỏi nên trân quý, một khi nó vì ai đó mà không dừng rơi, thì nó sẽ trở thành sương sớm, chẳng còn đáng bận tâm nữa” một người như vậy, mà cuối cùng cũng khóc thành cái bộ dạng này.
“tại sao cuộc đời còn bi kịch hơn cả phim ảnh vậy?” em trong tiếng nức nở hỏi tôi.
Tại sao ư? Vì xem một bộ phim, chúng ta biết đó là một kịch bản, khi những nhân vật rời bỏ nhau, họ cũng chỉ rời bỏ nhau trên phim ảnh. Nhưng ta sống một đời, chỉ một lần sống duy nhất này, chúng ta rời bỏ nhau một lần, chính là từ bỏ một đời cùng nhau.
Em vốn chưa nguôi ngoai đã bật khóc lần nữa, vừa khóc vừa kể, kể nữa ngày mới kể xong câu chuyện. Hoá ra hai người giận dỗi nhau, rồi quyết định tạm thời chia tay, cuối cùng từ giả thành thật, trong lúc em ngày ngày lóng ngóng chàng trai tới làm hoà, thì chàng trai kia sau hai tháng chia tay giả, khi gặp lại không phải những lời nỉ non xin lỗi, mà tấm thiệp đỏ rực trên tay và lời xin lỗi cũng hoá xa lạ tự bao giờ. Thói đời nhỉ? Vốn cũng không còn gì bất ngờ.
Tôi hỏi em, có định đi không? Em mếu máo, bảo đi phá đám cưới họ thì được.
Rồi em lại hỏi tôi, hỏi có cách nào cứu vãn không? Tôi bảo có, đi phá đám cưới.
Nhỏ nghe xong, nước mắt lại lưng tròng. Tôi xoa xoa tay mình cho ấm, rồi đặt lên lưng nhỏ, để nhỏ lần nữa dựa vào vai tôi, bỗng có cảm giác, nếu mình là đàn ông hẳn nhiều cô đổ lắm. Nghe tiếng nức nở nhỏ dần, tôi tiếp tục nói :
-“Chị không có bất kì lời khuyên nào lúc này cả, em biết mà, cuộc đời bi kịch hơn phim ảnh nhiều lắm, em không cách nào hoá thành nữ chính, nắm tay anh ta chạy trốn khỏi lễ đường, vì thực tế rất lạnh lùng, một khi anh ta bước vào lễ đường, nghĩa là anh ta lựa chọn chạy khỏi em, chạy khỏi mơ mộng đầu đời, chạy khỏi giận dỗi tuổi trẻ, bỏ lại tất cả sau lưng, chạy tới vòng tay lão thực tế nguỵ trang tài giỏi. Chính thức bước ra khỏi cuộc đời của em bằng phương thức dứt khoát nhất rồi.”
Tôi tin, xốc nổi của tuổi trẻ thì ai cũng có, nhưng ai sớm ai muộn thì mỗi người mỗi khác, có người chọn an yên lại có người muốn yêu cuồng nhiệt. Nhưng phụ nữ và đàn ông thì phải phân ra rạch ròi, phụ nữ có thể vì quyết định của mình mà dây dưa năm bữa nữa tháng hoặc có thể là vài năm, nhưng đàn ông, thì hoàn toàn ngược lại, anh ta còn một lòng ở lại thì không nói đi, nhưng anh ta quyết định đi rồi thì thôi bỏ cuộc đi, bởi có dời núi lấp biển coi bộ dễ hơn nhiều.
Em ôm mặt khóc, khóc như đứa trẻ ngây ngô vừa tuột mất que kẹo ngọt ngào. Tôi nghĩ, em hẳn phải yêu nhiều lắm, mất anh ta có thể chính là chuyện đớn đau bàng hoàng nhất mà em từng trãi. Khóc đủ lâu, em dụi dụi mắt, mặt kệ son phấn đã nhoè trên gương mặt, em lấy điện thoại ra gọi cho chàng trai kia, hai hồi chuông thì đã bắt máy. Em giữ nguyên im lặng, không nói gì cả, đầu dây bên kia cũng vậy, mãi rất lâu tôi mới nghe giọng chàng trai
“em chúc anh hạnh phúc có được không?”
Nước mắt em lại trào ra, con tim tôi cũng nhói lên một nhịp, kẻ qua đường không chút quan hệ như tôi còn không kiềm được đau buồn chỉ thoáng hiện lên, vậy thì em có thể ung dung nổi sao.
“Chúc anh hạnh phúc, chúc anh hạnh phúc với ai đây, là với em hay là người chỉ vài hôm nữa sẽ đầu ấp tay gối bên cạnh anh đây. Chúc anh hạnh phúc là điều em chưa bao giờ nghĩ, vì em luôn cho rằng em phải nỗ lực đem lại cho anh hạnh phúc ra sao, đem lại cho anh vui vẻ thế nào. Bây giờ anh bảo em chúc anh hạnh phúc. Chi bằng anh một tay bóp chết em đi” em gào lên qua điện thoại, tay em ôm chặt lồng ngực chính mình, tôi dường như có thể hình dùng nỗi đau của em, thống khổ của em qua từng câu từng chữ.
Chàng trai chưa kịp trả lời, đầu dây bên kia lại có thêm tiếng người con gái, giọng cô gái trong trẻo dễ nghe, ấm áp gọi tên chàng trai, hỏi anh là ai gọi tới vậy, chàng trai ậm ừ bảo:
Chỉ là bạn thôi.
Chỉ là bạn, ba từ này cuối cùng cũng trở thành con đao sắc lẻm đón em trên đoạn đầu đài mang tên mối-quan-hệ. Chính thức chặt đứt chút kỉ niệm đang cố giữ lấy vị trí tên gọi người yêu, cũng chính thức thay lời anh nói, mối quan hệ của chúng ta đã thay đổi rồi.
Em chết lặng trong giây phút đấy. Em im bặt, chẳng còn một tiếng khóc nào phát ra. Em không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng tắt máy. Bởi giờ phút này mà em còn đòi hỏi chút yêu thương nào từ anh nữa thì có lẽ sẽ trở thành kẻ thứ ba ngay thôi. Nên thôi em dừng lại, tránh để cho cuốn phim bi kịch này biến em thành vai phản diện mất...
Chiều muộn, tôi đưa em về nhà, dặn dò em vài câu. Em vẫn tỏ ra bình thường, như thể chẳng hề có chuyện gì xảy ra hôm nay, còn cười nói với tôi trước khi đi. Tôi đứng chờ em vào nhà, hoàng hôn lúc này chỉ còn lại vài giọt sáng lưu luyến không rời, chiếu rọi trên con đường rộng rãi không một bóng người. Tôi nhìn thấy bóng lưng yếu ớt của em dần dần biến mất phía sau con hẻm, chợt nhớ tới kết phim lúc nãy, nữ chính cuối cùng cũng chẳng níu giữ được tình yêu đời mình nhưng chẳng còn cách nào khác ngoài ngoảnh mặt rời đi.
“Có một số chuyện, một khi sai lầm thì không cách nào sửa chữa.
Có một số người, nhất thời bỏ lỡ thì lỡ cả một đời.”
- Cá Yêu Tinh.
#1271: Torpe - Bibianxx - 002
Đêm nay lại là một đêm thứ bảy, cô gái ấy chắc chắn sẽ online.
...
Chấm xanh hiện lên rồi...
một giờ trước,
hai giờ trước,
lại là một giờ trước.
Nhưng chẳng có bài viết nào cả.
Bài viết #43: “Làm thế nào để ở cạnh ai đó khi họ đã có người khác bên cạnh?”
"Chờ đợi?" tôi nghĩ,
"Từ bỏ thôi" bài viết thứ #44.
Xem ra cô gái ấy không yếu đuối như tôi vẫn nghĩ chỉ là - không phải đã yêu rồi sao?
Sẽ không rơi vài tình yêu với bất cứ ai - cô ấy - đã không làm được.
Một lần nữa, tôi sẽ nhắn cho cô ấy chứ?
"Chào em"
"Chào anh"
Và rồi... tôi phải nói gì tiếp theo?
"Ngày hôm nay của em thế nào?"
À không, "Em thường ngủ muộn nhỉ?"
Hay là "Anh có thể giúp gì cho em không?"
Khoan đã... tôi sẽ giúp thế nào khi thứ mà cô ấy cần là một ai đó nhưng người ấy lại không phải là tôi?
...
Cuối cùng tôi không nhắn.
04:00
Bài viết #45 "Chẳng có gì theo ý mình muốn, không một ai đối với mình như vậy."
...
Xem ra chúng tôi rất giống nhau, luôn trông chờ vào lòng tốt của người khác hơn là tự đối tốt với chính mình.
Tôi - một người luôn đọc hết mọi thứ cô ấy viết, xem hết ảnh cô ấy đăng nhưng sẽ chẳng bao giờ nhấn like nó.
Chỉ là cô không biết, không có nghĩa là nó không tồn tại - sự để tâm tôi.
Nhưng cô ấy sẽ cần nó chứ?
Bốn giờ ba mươi phút sáng...
Ngoài trời vẫn đang mưa - lất phất.
Đà Lạt dạo này buồn hơn, thì phải?
...
instagram: chuyencuabibian
@bibianxx
"Anh từng nói với cô: Nếu em muốn thứ gì, phải tin rằng mình hoàn toàn xứng đáng với nó. Nếu em yêu một người, em càng phải tin mình không thua kém bất kì cô gái nào khác"
“Dù sao thì con gái có một đặc điểm rất kỳ diệu là chỉ nói rất nhiều và rất nhiều với người đàn ông của cổ.”
— Xanh Magazine. (via len-rush)
GỬI NGƯỜI VÔ TÂM
Đã bao giờ anh tự hỏi, người con gái anh yêu cần gì ở anh?
Cô ấy thủ thỉ với anh rằng cô ấy thích chiếc váy này lắm, thích thỏi son kia lắm. Nhưng khi anh bảo mua, cô ấy lại lưỡng lự rồi từ chối. Anh nói cô ấy sao mà khó hiểu, khó chiều. Thực ra, cô ấy nói với anh như vậy không phải là đòi hỏi, mà chỉ muốn thử xem anh có vì muốn làm vui lòng cô ấy mà sẵn sàng bỏ tiền ra hay không. Thứ cô ấy muốn nhìn thấy là tấm lòng anh, chứ không phải mấy đồng bạc xanh đỏ. Nên đừng vội vã đánh giá cô gái của anh là thực dụng, hay đòi.
Phụ nữ như vậy đấy, lúc nào cũng muốn đối phương phơi bày sự chân thành trước mắt mình. Còn mấy thứ vật chất, anh mua tặng thì cô ấy vui, anh không mua được thì cô ấy tự mua, còn thấy vui hay không còn phụ thuộc cách anh từ chối.
Cô ấy hay kể lể than vãn với anh về mấy chuyện nhỏ nhặt đời thường, mấy chuyện mà anh nghe thấy nhức đầu vì nó bé bằng con kiến, chẳng đáng để bận tâm. Anh thường để ngoài tai, hoặc gạt đi, gắt gỏng nếu câu chuyện của cô ấy đến vào lúc anh đang tập trung làm việc hay mệt mỏi vì chuyện gì đó. Thật ra, cái cô ấy muốn không phải là bắt anh nghe hết câu chuyện, hay đưa ra cho cô ấy lời khuyên. Cô ấy chỉ vì quá muốn mình gần gũi với anh, muốn mọi thứ cô ấy cảm nhận qua anh cũng đều cảm nhận được, nên mới “phiền phức” lắm lời đến thế. Chừng nào cô gái của anh không còn muốn làm phiền anh nữa, anh mới thấy nhớ nhung, có lỗi với cô ấy thế nào. Nhưng khi anh biết mình vô tâm thì đã muộn.
Đôi khi, thứ khiến người ta xa nhau không phải cái gì đao to búa lớn, mà là những rạn vỡ khi những cảm xúc nhỏ nhặt nhất cũng chẳng được giữ gìn. Anh đừng hỏi vì sao cô ấy không yêu anh nữa, cô ấy vẫn yêu, chỉ là không cảm thấy anh đủ thân thiết để cô ấy trút bỏ ruột gan mình.
Cô ấy thích nghe những lời hứa hẹn từ anh, không phải vì cô ấy là người tham vọng cao xa hay tơ tưởng quá nhiều, mà vì cô ấy muốn thấy anh có định hướng, có ý chí phấn đấu để thực hiện lời hứa của mình. Khi anh nói anh sẽ cho cô ấy một cuộc sống đủ đầy, một căn nhà ấm áp, những đứa con lớn lên có không thua kém bạn bè, cô ấy sẽ vui cười tít mắt. Đừng vội nghĩ rằng cô gái của anh chỉ ham giàu, thích có điều kiện, còn nghèo thì chịu không nổi. Nếu cô ấy ham giàu, cô ấy hiện tại còn đồng ý làm bạn gái của anh sao? Chỉ là cô ấy khao khát cảm giác an toàn, nên muốn anh cho cô ấy một bờ vai vững chãi. Có thể bây giờ vật chất anh chưa có gì, nhưng nhất định ý chí anh phải có.
Phụ nữ hơn nhau ở chỗ dựa dẫm, cô ấy vì yêu anh mà đặt niềm tin ở anh. Vậy anh có bản lĩnh thì cố gắng thực hiện những lời anh hứa đi!
#Duphong

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
"Có một khoảnh khắc như thế, tự dưng em cảm thấy, tất thảy những chờ đợi của mình trong mắt anh cũng không có ý nghĩa gì, bởi vì không đổi được sự quý trọng nào của anh. Không phải do em không biết kiên trì, mà là đã rất lâu rồi chưa thấy anh hồi âm, cho nên lần này em quyết định rời đi."
Điều khiến anh đau đớn nhất không phải là em không còn yêu anh, mà là một chiều nắng vàng rất hiền, anh chợt nhận ra rằng "hoá ra bản thân mình cũng có thể không còn yêu em nữa".
- Gác Mái -
Có những ngày chỉ muốn vùi mình vào trong chăn mà trốn hết thảy. Mệt mỏi và áp lực vô cùng.!
#201119 #1.15am
“Losing a relationship hurts. But losing yourself in a relationship hurts deeper.”
— Unknown
Có những người vẫn thật sự rất bình lặng sau chia tay. Không gào thét, không uất hận, cũng không níu kéo. Chẳng phải vì người ta vô tâm. Mà đến một giai đoạn nào đó đủ trải nghiệm, con người ta sẽ tự phải học được cách chập nhận. Chấp nhận những điều không như ý muốn, chấp nhận những tổn thương mà người khác mang lại và chấp nhận cả những nỗi buồn hiện hữu trong chính mình. Chỉ có như thế, chúng ta mới có thể thanh thản mà bước tiếp.
Người cần đi rồi cũng sẽ ra đi. Hà tất gì phải dằn vặt bản thân. Chi bằng tận hưởng cảm giác này một chút rồi lại đứng dậy bước tiếp. Cuộc đời còn dài như vậy, lẽ nào lại không tin bản thân có thể tìm thấy những điều tốt đẹp hơn.
Câu chuyện đã qua vốn dĩ rất đẹp, vậy thì hãy cứ để hồi ức ấy ở lại mãi mãi như vậy đi.
Nhã Tú | @dendang-coffee

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
“Sẽ có một lúc nào đó, mối quan hệ mà bạn từng chật vật mỗi ngày để giữ gìn nó, đối với bạn lúc này chỉ còn là một nỗi đau ám ảnh, bạn không cần biết nó sẽ ra sao ngày mai, càng không mong nó sẽ trở nên tốt đẹp hơn, thứ duy nhất bạn cần là kết thúc nó, giống như một cách giải thoát bản thân khỏi sự dày vò, dằn vặt.”
- © phusinhnhuocmong.tumblr
Trong một vài mối quan hệ, khi thời điểm đến, một vài người chọn cách bỏ đi. Đừng lầm tưởng rằng là vì họ muốn bỏ rơi đối phương, vì đôi lúc, họ nhận ra dù ở hay đi thì sự hiện diện của họ cũng đã không còn mang lại sự khác biệt. Họ bỏ đi, nhưng thật sự, họ lại là người bị bỏ rơi.
- R