Anh à, có lẽ trước khi em nói bất cứ điều gì, em phải thừa nhận một sự thật mà chính em cũng ghét cay ghét đắng.
Em đã đứng ở một nơi mà chỉ cần thêm nửa bước thôi, em sẽ không còn đường quay về.
Em đã để trái tim mình nghiêng về phía anh, trong khi sau lưng em là cả một gia đình đang tin tưởng em đến mức không bao giờ nghĩ rằng em có thể làm điều gì khiến họ tổn thương.
Em không cố ý. Nhưng cảm xúc vốn không biết đúng sai. Nó chỉ biết chạy theo thứ khiến nó rung lên. Và em đã rung lên vì anh. Một cách yêu đuôi.
Một cách nghẹn ngào. Một cách khiến chính em cảm thấy mình tội lỗi đến mức chỉ thở thôi cũng thấy nặng nê.
Mệt đến mức sợ nhìn thẳng vào mình. Sợ phải đối diện với cái sự thật quá phũ phàng rằng em đã để trái tim mình đi chệch khỏi con đường mà lẽ ra nó phải giữ.
Em không có quyền rung động.
Không có quyền để anh bước vào cảm xúc của em.
Không có quyền để tim mình đập nhanh vì một người không thuộc về cuộc đời mình.
Nhưng nó vẫn đập. Vẫn run. Vẫn yếu đuối đến mức khiến em ghê tởm chính mình.
Có một người luôn đặt em lên đầu.
Một người tin em vô điều kiện.
Một người chưa từng nghĩ rằng có ngày em lại giấu họ một điều tàn nhẫn đến như thế.
Một người ở nhà chờ em bằng cả tình yêu, còn em lại để trái tim mình trôi về phía một người chỉ vừa thoáng qua đời em như một cảm xúc bị bỏ quên lâu ngày. Mỗi khi nhận tin nhắn của anh, tim em như sống lại.
Nhưng ngay sau cái ấm áp đó là một cơn lạnh buốt đến tận xương tủy. Giống như có ai bóp mạnh trái tim em, nhắc rằng em đang phản bội người mà em phải bảo vệ cả đời. Em đang đánh đối sự bình yên của cả nhà chỉ vì nuông chiều một chút xao động không tên.
Em tự hỏi mình từng đêm đến kiệt sức.
Em có còn là người mà chính em từng tự hào không?
Em có còn chút tử tế nào để giữ lại cho gia đình không?
Hay em đã để một cơn gió lạ cuốn đi mọi lý trí mà bao năm em mới xây được.
Sợ đến mức chỉ cần nghĩ đến ánh mắt của người ấy khi đọc được một phần nhỏ cảm xúc của em dành cho anh thôi là đủ khiền tim em co rúm lại.
Sợ cái cảnh mọi thứ sụp đổ.
Sợ nhìn con mình lớn lên trong một vết nứt mà chính tay em tạo ra.
Sợ ngày em không còn đủ tư cách để nhìn vào gia đình và gọi đó là nhà.
Em thương anh, nhưng cái thương này độc lăm. Nó không cứu được ai mà chỉ khiến tất cả đau thêm. Nó như một nhát dao đẹp đẽ đâm thẳng vào tim em, để lại vết thương vừa cháy bỏng vừa mục ruỗng. Và người chết dần... là em.
Anh đền như cơn gió đầy hương lạ. Đụng vào là mềm lòng. Xa ra thì lại nhớ. Nhưng gió vần là gió.
Không thuộc về ai. Không chịu trách nhiệm với đổ nát mà nó mang theo.
Còn họ ở nhà mới là bầu trời thật sự. Là nơi có những thứ không thể dùng một cảm xúc để vứt bỏ như chưa từng tồn tại.
Điều tàn nhẫn nhất là dù em có thương anh bao nhiêu, người cuối cùng em phải quay về vẫn là người ở cạnh em. Người đã đi cùng em những năm tháng mà anh chưa từng có mặt. Người có quyền đau khi em lỡ một nhịp tim. Còn anh, anh chẳng mất gì. Chỉ có em là mất tất cả.
Không phải vì hết yêu thương mà vì em không đủ độc ác để nhìn gia đình tan vỡ.
Không đủ nhẫn tâm để biến người yêu em nhất thành kẻ chịu đựng tổn thương sâu nhất đời.
Không đủ tàn nhẫn để đẩy con mình vào những khoảng trống mà cả đời em cũng không lấp nổi.
Và điều đau nhất chính là em biết nếu bước tiếp với anh, em sẽ không còn xứng đáng với hai chữ gia dinh.
Không xứng đáng với ánh mắt tin tưởng của người ở nhà. Không xứng đáng với bình yên mà bao năm họ dày công giữ gìn.
Và cuộc đời thì không thể đánh đổi chỉ vì một lần tim lạc hướng.
Cuối cùng ai cũng quay về nơi thuộc về họ. Chỉ còn mình em mắc kẹt giữa yêu và tội lỗi, giữa rung động và trách nhiệm, giữa một người đến rất đúng lúc và một người chưa từng rời bỏ.
Vì nếu không dừng lại, em sẽ đánh mất tất cả.
Và mất rồi... không bao giờ lấy lại được.