“Chúng ta không bao giờ tìm được sự bình yên với thế giới bên ngoài một khi nội tâm chưa thật sự tĩnh lặng.”
— Đạt Lai Lạt Ma
(ảnh chụp từ quyển sách Khi mọi điểm tựa đều mất) Triết Học Đường Phố 2.0

seen from Germany

seen from United Kingdom
seen from China
seen from China
seen from China
seen from China
seen from China
seen from China

seen from Lithuania
seen from China

seen from Argentina
seen from Germany

seen from China
seen from United States

seen from Germany

seen from United States

seen from Malaysia
seen from United States
seen from United States
seen from Finland
“Chúng ta không bao giờ tìm được sự bình yên với thế giới bên ngoài một khi nội tâm chưa thật sự tĩnh lặng.”
— Đạt Lai Lạt Ma
(ảnh chụp từ quyển sách Khi mọi điểm tựa đều mất) Triết Học Đường Phố 2.0

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
base on the outfit swapped by @cinnamonriko
I made a comic strip from this , I like Soren alright he’s cute and he reminds me of Barnaby after watching dragon prince I was like wow that dude is cute
also this is for @dat-silvers-girl since she wanted to not see Barnaby in pain since that angsty meme involving him suffering which is btw I’m sorry about that
Allison has a type for dumb strong tall jocks
(Tạm dịch) "Tôi ghét nhất khi người ta hỏi, "Tại sao anh im lặng quá vậy?" Bởi vì tính tôi là vậy. Đó là cách tôi hoạt động. Tôi không hỏi người khác, "Tại sao bạn nói nhiều quá vậy?" Nó rất thô lỗ."
—THDP
Nguồn : THDP
Vì sao bạn không nên quá hối hận về những sai lầm trong quá khứ
(Trích đoạn trong bài dịch "Vì sao bạn không nên quá hối hận về những sai lầm trong quá khứ" đã xuất bản trong tạp chí Aloha volume 19. Mua đọc bản full tại bit.ly/THDPmembership - Sale 25% off)
... Hầu hết những người phi thường trong lịch sử, thực tế họ từng là những kẻ bại trận tuyệt vọng ở một thời điểm nào đó trong cuộc đời. Những ngôi sao nhạc rock bạn rất ngưỡng mộ đó, hãy nói với tôi là anh ta không bao giờ trải qua giai đoạn nghiện ngập. Geogre Harrison là một người theo đạo Hindu cũng đã từng dính vào cocain. Những câu chuyện của Robert Downey Jr và sự trở lại của anh ấy, hoặc cách Elton John đột ngột cai nghiện sau khi ông nhận ra mình đã trở thành đống hỗ lốn như thế nào.
Nó là định mệnh. Bạn đã đi trước 90% mọi người khi bạn nhận thức được sự thật rằng bạn phải hoàn toàn chạm đáy để trở nên phi thường.
"Họ nói, không có một cái cây nào có thể mọc lên tới thiên đàng trừ khi rễ của nó chạm tận đến địa ngục." — Carl Jung
Thông qua những trải nghiệm tồi tệ nhất của bản thân sẽ đem đến cho bạn sức mạnh ý chí, nền tảng động lực và quan trọng nhất là nguồn năng lượng để đá vỡ mặt những cơn nghiện và đứng lên nhảy múa với điệu nhạc. Những nốt trầm phải được trải nghiệm để bạn có thể trân trọng những nốt thăng, và thực sự biết được những thiếu sót của mình. Nếu không thì bạn sẽ trở nên tầm thường, và điều tệ nhất trong cuộc đời là sống tầm thường.
Vậy nên hãy vui lên, ngẩng cao đầu, ngừng quay tay và làm việc đi. Bầu trời là giới hạn. Rèn luyện tiết dục không phải chỉ để thu hút các cô gái. Đó chỉ là hiệu ứng phụ. Nó sẽ đến. Thay vào đó, làm điều bạn yêu thích. Tìm đam mê của mình. Chăm chỉ làm việc. Tập trung. Thức dậy tắm nước lạnh mỗi sáng và ngồi thiền trước khi đi ngủ hoặc sau khi ngủ dậy. Ăn nhiều rau củ và trái cây. Đọc sách nhiều hơn. Trở thành đứa trẻ tò mò mà bạn đã từng. Sống trong chánh niệm (mindfulness) và trân trọng mọi thứ trong cuộc đời. Vui vẻ với gia đình và bạn bè. Cho đi cuộc sống của bạn cho mọi người trên Trái Đất. Biết chính mình, điều bạn muốn trở thành và muốn làm trong đời. Quan trọng hơn hết, dừng quan tâm về những gì nguời khác nghĩ về bạn. Nó rất phí năng lượng.
Xin cảm ơn.
Tác giả: Lê Minh Tú
---
🎯 Aloha Volume 1-2-3 FREE ➡️ bit.ly/33u4hkX
🎯 All Volumes ➡️ http://bit.ly/THDP_ALOHA
🎯 Donate ủng hộ các hoạt động của THĐP ➡️ http://bit.ly/donateTHDP

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Người trẻ mơ đi đến tương lai,người già mơ trở về quá khứ
(Có mấy ai biết sống trong hiện tại? Trích: "Giấc mơ tuổi trẻ, bao giờ nó cũng chứa đựng những ngu ngốc khờ khạo. Tuy nhiên tôi biết nó phải là vậy. Người trẻ luôn mong đến tương lai. Họ có rất nhiều kế hoạch cho tương lai. Chỉ ước sao ngày mai đến thật nhanh để có thể bắt tay vào hành động.")
Đôi lúc tôi nhìn cuộc sống và tôi không hiểu điều gì đang xảy ra nữa. Tôi nhìn những người trẻ, tôi nhìnnhững người già. Tôi thấy họ giống nhau quá, họ mơ những giấc mơ giống nhau quá. Khi cất tiếng gọi tên thì ngôn từ có vẻ khác biệt, nhưng bản chất là giống nhau. Bởi người già mơ, người trẻ mơ, cùng một giấc mơ không hiện hữu ở thực tại. Những người trẻ tôi gặp, bao giờ họ cũng có nhiều giấc mơ. Tôi cũng từng có cả bầu trời mơ, những túi mơ to được đóng gói mang theo suốt chuyến hành trình dài. Có người trẻ dùng giấc mơ để thánh hóa tham vọng bằng bản năng dục của họ, những xa hoa phù phiếm bên ngoài. Một số người trẻ còn lại, họ không chạy tán loạn ra thế giới bên ngoài, họ lặng lẽ bước thầm vào bên trong, với niềm khao khát hiểu sâu sắc bản thân mình. Giấc mơ tuổi trẻ, bao giờ nó cũng chứa đựng những ngu ngốc khờ khạo. Tuy nhiên tôi biết nó phải là vậy. Người trẻ luôn mong đến tương lai. Họ có rất nhiều kế hoạch cho tương lai. Chỉ ước sao ngày mai đến thật nhanh để có thể bắt tay vào hành động. Tôi chưa già, tôi chẳng hiểu gì tuổi già để nói về ước mơ của họ. Có thể mấy chục năm sau tôi cũng chẳng khác gì họ. Mặc dù ý chí bản thân tôi không hào hứng về ý nghĩ này, nhưng vì tôi chưa già nên tôi chỉ hy vọng thôi. Tôi thực sự hy vọng tôi của vài chục năm sau sẽ không phải là một bà già run rẩy, sợ chết. Không phải một bà già chẳng biết nghĩ gì ngoài cái nấm mồ đang chờ đợi tôi trong nghĩa trang. Tôi đã gặp một số người già kiểu này, họ sợ nghĩ về tương lai, bởi tương lai của họ chắc chắn là cái chết. Vậy nên họ cứ kể mãi cho tôi nghe về ngày xưa, cứ luôn miệng nói từ “nếu.” Nếu thời gian có quay trở lại, nếu ngày xưa tôi không thế này thế kia. Tôi rất yêu quý họ, nhưng tôi vẫn thấy họ nói những lời lẽ thừa thãi vô ích. Không có nếu, điều đó chỉ dành cho những người luôn sống trong hối tiếc mà thôi. Những người già luôn nghĩ về tuổi trẻ của mình, những ngày hè tươi đẹp ngồi đợi một chú cá mắc vào lưỡi câu, một chuyến chạy xe đường dài băng qua những thung lũng triền đồi, nằm phơi mình dưới cái nắng êm dịu trên một bờ biển. Những người già bị mê hoặc bởi ham muốn được tận hưởng. "Tôi đã làm việc vất vả cả đời rồi, bây giờ là lúc tôi cần được tận hưởng bởi tôi chẳng còn nhiều thời gian. Chiếc đồng hồ cát của tôi đang sắp chảy cạn rồi." Nhưng việc tận hưởng có vẻ khó khăn trong thân xác một lão già ốm o tàn lụi. Đúng rồi, tôi đã làm việc cả đời rồi, điều đó đồng nghĩa tất cả các bộ phận trên cơ thể tôi cũng kiệt quệ lắm rồi. Tôi nói những lời lẽ này không có nghĩa tôi nhận mình thoát ra được cái vòng luẩn quẩn ấy. Tôi chỉ đang nhìn vào bản chất của cuộc sống, những điều tôi cảm nhận được. Bởi lúc tôi ngồi nghĩ vớ vẩn những điều này, tôi biết tôi cũng chỉ đang nghĩ đến tuổi già của tôi, đang nghĩ đến tương lai mà thôi. Một ngày nào đó khi tôi già đi, liệu lúc đó tôi có mơ được trở về quá khứ, hay tôi sẽ mãn nguyện chờ đợi đón chào cái chết, hay tôi sẽ sợ hãi nó? --- Tác giả: Ni Chi Featured image: PICNIC_Fotografie 📌 Mua membership để đọc tạp chí Aloha (48k/1 volume, 999k/1 năm, 24 volume) ➡️ http://bit.ly/THDPmembership 📌 Mời Triết Học Đường Phố và các tác giả một ly cafe ➡️http://bit.ly/donateTHDP Chuyển tiền qua ngân hàng Việt Nam Người nhận: Vũ Thanh Hòa Ngân hàng Vietcombank chi nhánh Thành Công, Hà Nội Số TK: 0451000409314 Chuyển tiền qua Paypal Người nhận: Huy Nguyen Địa chỉ: https://paypal.me/huythdp 📌 Tham gia viết bài cùng Triết Học Đường Phố, bài viết nổi bật sẽ có nhuận bút/tip. ➡️http://bit.ly/2KTJCN2
-- Triết Học Đường Phố 2.0
Người ta thường nói đời chỉ một giấc mơ. Có người mơ làm ca sĩ, có người mơ làm diễn viên. Người đạt được mong muốn trong mơ thì hạnh phúc, người không đạt được thì đau khổ. Ai cũng muốn mơ đẹp hạnh phúc, thành công, làm nhận vật chính. Vậy thì ai sẽ chịu thất bại, trở thành nhận vật phụ làm nền cho người khác, chẳng ai cả. Thế rồi người gặp ác mộng không chấp nhận hiện tại, phủ nhận tất cả chỉ là một giấc mơ, họ nói muốn thức dậy. Người thành công cho rằng mình đã có những lựa chọn đúng mới dẫn đến kết quả này, còn người thất bại luôn cho rằng mình đã làm sai cái gì đó trong quá khứ mới có kết cục như ngày hôm nay. Và rồi họ không chơi nữa không chơi với giấc mơ này nữa, họ lựa chọn thức dậy.
Họ tìm đến những con người tự nhận rằng, mình đã thức tỉnh thấy được thực tại thực sự. Trở thành Phật, thành Christ là mong muốn mới của họ. Nhưng biết đâu được Phật cũng chỉ là một giấc mơ thì sao, lỡ đâu Gautama cũng đang mơ, mơ rằng mình đã thức tỉnh, mơ rằng mình là bậc thầy tâm linh dẫn dắt mọi người. Ông ấy càng lôi kéo nhiều người theo con đường mình đi và mọi người ai cũng cảm thấy hạnh phúc về điều đó, càng củng cố thêm niềm tin rằng ông đã đúng, lại một giấc mơ khác bắt đầu chăng. Suy cho cùng ai củng muốn trở thành người này người nọ, không ai chấp nhận mình không là ai cả. Người thành công trong thế giới này họ mãn nguyện với hiện tại, họ hạnh phúc, họ không bao giờ thắc mắc tại sao lại như vậy cả. Không ai ngớ ngẩn hỏi tại sao mình hạnh phúc vậy, chỉ có người đau khổ mới hỏi như vậy sao mình khổ thế này, mình đã làm gì sai chứ, chỉ người khổ mới thắc mắc về cuộc sống. Có lẽ con người khi thất bại ở thế gian bên ngoài họ mới chịu nhìn vào bên trong nội tâm chính mình, để tìm kiếm một loại thành công khác, họ cho nó một cái tên mỹ miều giác ngộ tâm linh, tìm được chân lý.
Chân lý tìm đến ta hay ta tìm đến chân lý, câu hỏi tự vấn của những người đang tìm kiếm tâm linh. Có lẽ sâu trong thâm tâm họ biết rằng họ không thực sự muốn như vậy, họ vẫn còn bị thu hút bởi thế gian nhưng vì họ không tranh dành lại với những người có cùng giấc mơ với mình nên bắt buộc họ phải đi con đường khác. Họ biết rõ hoàn cảnh đưa đẩy phải chọn nó chứ không phải ngay từ đầu họ có ý chọn nó. Chân lý tự tìm đến ta, nào ta tìm đến nó, nhưng họ không chấp nhận như vậy, nếu nói họ tự tìm đến chân lý thì họ cảm thấy mình là dối trá họ cũng không chấp nhận mình là người thấp hèn như vậy. Nên họ trả lời ranh mảnh ta tìm nó, đồng thời nó cũng tìm đến ta, tâm trí xảo trá lừa dối họ đến lần này khác. Ai dám khẳng định giác ngộ trở thành Phật không phải một sự ảo tưởng của tâm trí mơ, một lối thoát khác dành cho những người gặp ác mộng, trên đời chẳng có gì chắc chắn ngoài sự không chắc chắn. Những sự lựa chọn trong cuộc đời cũng như một canh bạc, một thắng hai thua. Cứ chơi tiếp canh bạc mà ta đã đặt, ai mà biết được ta thắng hay thua, lỡ có thua thì chơi lại, dù sao thì tất cả cũng chỉ là một giấc mơ thôi mà.
- @ Nguyễn Quốc Việt đến Triết Học Đường Phố Club
Những điều gì ý nghĩa nhất ko mua dc bằng tiền
(Thời đại mạt pháp, vật chất lên ngôi, tinh thần xuống dốc. Trích: "Có bao giờ bạn để ý khi mình nhịn đói vài ngày, tâm trí toàn nghĩ đến thức ăn không, kể cả lúc ngủ cũng mơ đến chúng. Người luôn ám ảnh về tiền cũng chẳng khác gì người đang ám ảnh về thức ăn, điều bạn khao khát nhất là điều thiếu thốn nhất trong bạn.")
"Khi còn trẻ bạn bán thời gian và sức khỏe để kiếm tiền, khi về già bạn lại dùng tiền để giết thời gian và mua sức khoẻ."
Bản chất của tiền không tốt cũng không xấu, tốt xấu là do cách kiếm và dùng của bản thân mỗi người. Nó tốt khi bạn xem nó chỉ là phương tiện không hơn không kém, và nó xấu khi bạn xem nó là mục đích.
Người mơ làm ca sĩ cần tiền để mua dụng cụ âm thanh, người hoạ sĩ cần tiền mua giấy và bút chì, điều đó thật đẹp khi bạn dùng tiền để thực hiện ước mơ hoài bão của mình. Sẽ đẹp hơn nữa khi bạn không xem những ước mơ đó là quá lớn lao, cố khẳng định chứng tỏ thể hiện mình, chỉ đơn giản xem những thứ đó là sở thích. Khi ấy, bạn cũng không nhất thiết là phải kiếm thật nhiều tiền, không nhất thiết phải có dụng cụ âm thanh xịn thì mới hát hay được, không nhất thiết phải có giấy bút xịn thì mới vẽ đẹp được.
Càng cố kiếm nhiều tiền để chứng tỏ hiện bản thân giàu có, điều đó càng bộc lộ một nội tâm nghèo nàn, sáo rỗng và đáng thương. Có bao giờ bạn để ý khi mình nhịn đói vài ngày, tâm trí toàn nghĩ đến thức ăn không, kể cả lúc ngủ cũng mơ đến thức ăn. Còn khi bạn ăn uống đầy đủ như bình thường thì không có suy nghĩ về chúng nữa. Người luôn ám ảnh về tiền cũng chẳng khác gì người đang ám ảnh về thức ăn, điều bạn khao khát nhất là điều thiếu thốn nhất trong bạn.
Có nhiều tiền bạn sẽ được người khác chú ý và kính trọng. Ngược lại khi không có nhiều tiền bạn sẽ bị người khác bỏ lơ và khinh bỉ, đó là lý do vì sao bạn chạy theo đồng tiền. Có gì sai trong sự không chú ý và sự khinh thường của người khác đối với bạn? Tại sao bạn cần sự công nhận của người khác, tại sao bạn lại tự biến mình thành nô lệ suy nghĩ của người khác?
Vì khi không ai chú ý đến bạn, cái tôi của bạn cảm thấy bị tổn thương, sự chú ý của người khác là thức ăn đối với nó, không có sự chú ý thì cái tôi của bạn sẽ chết. Tôi không ngụ ý rằng bạn sẽ chết, chết cái chết vật lý, mà cái tôi của bạn chết ở đây là cái chết ở trong thâm tâm bạn. Nếu bạn có thể hướng sự chú ý của người khác vào bạn không bằng sự giàu có về tiền bạc, mà bằng tài năng, sở thích, đam mê của bạn, thì bạn sẽ không chết, không những sống mà còn sống mãnh liệt hơn nữa trong thâm tâm bạn.
Mục đích sống của bạn là gì? Với tôi mục đích sống duy nhất là trải nghiệm. Trải nghiệm không thể mua được bằng tiền, kiến thức không thể mua được bằng tiền, tình yêu không thể mua được bằng tiền, những điều ý nghĩa nhất trong cuộc sống điều không thể mua được bằng tiền.
Để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện ngụ ngôn, một gã ăn mày nghèo khổ luôn mơ mình trở nên giàu có như một vị vua. Một hôm gã gặp một ông lão thương nhân và kể về mong muốn của mình. Ông lão nhìn thấy sự nghèo khổ của gã nên động tâm suy nghĩ đưa ra một ngõ ý giúp đỡ, ông sẽ mua cặp mắt của gã với giá một trăm đồng rupi, vì những thương gia luôn mặc cả tính toán buôn bán không cho không ai thứ gì cả. Gã ăn mày hét lên ông có điên không, khi đòi mua cặp mắt của tôi, gã giận dữ rồi bỏ đi. Còn bạn thì sao, liệu bạn có chịu bán cặp mắt của chính mình không, thân thể bạn, gia đình bạn, người yêu bạn đem bàn cân với giá trị đồng tiền bạn nghĩ mình sẽ thực sự chọn điều gì.
Cái gì cũng có cái giá của nó, khi bạn lựa chọn sự tiện nghi vật chất thì bên ngoài là sự giàu có, linh hồn bên trong là sự nghèo nàn. Ngược lại khi bạn lựa chọn sự giàu có bên trong linh hồn mình, thì bạn nhận ra việc vô nghĩa chạy theo đồng tiền, vật chất bên ngoài và dừng theo đuổi nó. Nếu bạn là người nghèo lẫn bên trong và bên ngoài, thì nên dừng lại việc chạy theo đồng tiền, chạy theo số đông ngay bây giờ. Tự vấn bản thân mình thực sự muốn gì, thích gì, đam mê gì rồi lấy đó làm cái la bàn để hướng đến, và dùng tiền làm con tàu để đưa mình đến đích.
--- Tác giả: Ông Cụ Non Featured image: StockSnap
Triết Học Đường Phố 2.0