jessica love and S.A.N cuteness
seen from Türkiye

seen from Australia
seen from United States
seen from Belgium

seen from United States
seen from United States

seen from South Africa
seen from United States
seen from Myanmar (Burma)
seen from Venezuela
seen from Pakistan

seen from United States

seen from Canada
seen from Australia
seen from Paraguay
seen from Ukraine
seen from Brazil
seen from Indonesia
seen from Türkiye
seen from United States
jessica love and S.A.N cuteness

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
HAUDANKAIVAJAT
Rakkaani, ojentaisitko kätesi Ja nostaisit minut täältä pois
Sinun vuorosi on kaivaa, kultani Tartu lapioon ja tänne laskeudu
Multaiset on sormeni Ja hiuksissa hiekkaa ja puiden oksia
Hiki virtaa otsaltasi hiljalleen Hautamme syvenee
Muistot sinusta leikkaan irti minusta Amputoin jokaisen hetken yhteisen Kuin kuolion lunastaman raajan irroitan Madoille lahjoitan
Käsistä ja jaloista me tartumme Hautaan ruumiin me laskemme
Multa peittää hiljalleen, maa nielaisee Virheemme syliinsä sulkee
Eri suuntiin lähdemme Ja vielä kerran käännämme toisillemme selkämme
Ruumis meidän rakkauden maatuu minun jaloissa Syvällä mullan alla Täyttyy hiljaa madoista, mätänee allamme Meidän raatomme
Juuret puiden lävistää mullaksi muuttuneen rakkautemme Ehkä jonain päivänä niihin kasvaa kukkia Joita voimme katsella Ilman kipua
My new song with a music video! Check it out! Shout out to Daniel Hagström, who recorded, mixed and mastered the track. Without him this would all sound far less awesome.
So! Someone requested this here a little over week ago or so. Had some free time and a camera so I thought I'd deliver. This is for you anonymous, who ever and where ever you are! English translation for the lyrics:
Echo
Cynicism and beauty are at war in me As the longing once again conquers my heart
Pain amplifies your whisper into a scream That penetrates my head, sinks into my heart Like an icy knife
Silence strikes me in the face Harder than I expected Your voice echoes in my chest It can not find a way out From this labyrinth, The mazes of a confused heart
The merciless sun rises once again and bereaves you I wish I could forget how far you vanish Once I open my eyes
Silence strikes me in the face Harder than I expected Your voice echoes in my chest It can not find a way out From this labyrinth, The mazes of a confused heart
Why doesn't my heart understand That it's better off not loving? Why does my heart scream your name, Want to be near you Every single second?
Silence strikes me in the face Harder than I expected Your voice echoes in my chest It can not find a way out From this labyrinth, The mazes of a confused heart
Tương phùng 1.1
Một buổi sáng mùa đông. Trời còn đẫm hơi sương thì lũ gà đã nháo nhác ngoài sân. Trần rón rén bước xuống giường. Cậu nhẹ nhàng xem lại chỗ em gái đang nằm, kéo lại góc chăn rồi bước ra cửa.
Mùi mộc lan thơm xoa dịu cánh mũi đang phập phồng trong gió mùa đông rét buốt.
Trần bước đến gần mộc lan, mỉm cười hiền lành. Cậu nói, mộc lan à, bữa nay giỗ cha mẹ, tôi phải đi thăm đồng sớm hơn một chút, chắc sẽ về trước khi em Hương tôi thức dậy. Tội nghiệp em, tối qua nhớ cha mẹ, cứ khóc liên hồi. Anh cả như tôi thật vô dụng.
Cây mộc lan này năm đó cha trồng cho hai anh em trước khi cùng mẹ đi sang làng bên ăn cỗ. Chẳng mai có nạn dịch, cha mẹ không qua khỏi, cả xác người ta cũng không cho mang về. May nhờ có người bà con làm thầy lang được dân làng kính trọng làm ma chay cho cha mẹ, sau đó hỏa táng rồi đưa tro cốt hai người về cho Trần.
Năm đó, cậu khóc hết nước mắt, phần đau đớn không nhìn thấy cha mẹ lần cuối, phần thương em còn nhỏ dại, chưa ra đời bao lâu thì mồ côi.
Trần dành hết tình thương cho em, vừa làm anh, vừa làm cha, vừa làm mẹ. Em Hương ngoan ngoãn, đi đâu cũng anh cả, anh cả, loanh quanh theo Trần cùng làng cuối xóm. Dân trong làng thương hai đứa côi cút, lại được cha mẹ dạy dỗ tử tế từ nhỏ, gọi dạ bảo vâng vì thế thương yêu hết lòng. Ngày nào thấy hai đứa đi ngang nhà, đương lúc giờ cơm thì cho cùng ăn cơm, lúc trời trưa thì cho chén trà bát nước.
Hai anh em bảo bọc nhau cùng lớn, cây mộc lan cũng vươn vai theo. Trần nhớ cha mẹ, không dám cho em biết, lâu lâu lại ra nói chuyện với mộc lan, những chuyện không đầu không cuối, nhất là những chuyện buồn, cốt yếu chẳng dám để cho em biết.
Đang hồi suy tưởng, Trần nghe có tiếng vó ngựa xôn xao từ phía xa. Liền sau đó, tiếng la hét inh ỏi, rồi khói lửa bốc cao ngút trời.
Cướp núi tới làng rồi!
Trần hốt hoảng, chạy vào nhà đánh thức em. Em Hương còn đang say ngủ, Trần vơ vội cái áo ấm quấn lấy em rồi cõng chạy ra ngoài sân, tay không quên chụp lấy cây côn của cha để lại phòng thân.
Chưa ra khỏi cổng nhà thì bọn cướp đã xông tới nơi. Một đoàn năm sáu người gương mặt dữ tợn, tay lăm lăm đao thương sắc lẹm.
Trần kinh hãi nhìn thấy trên người họ, cả lưỡi đao cũng nhuốm đầy máu tươi.
Trần đặt em xuống đất, tựa vào gốc mộc lan, sau đó hướng mũi côn vào bọn họ. Bọn cướp thấy một đứa trẻ còm cõi dám đương đầu với chúng, cũng dừng lại một nhịp, sau đó lại cất tiếng cười the thé đinh tai nhức óc.
Em Hương thức giấc, nhìn thấy trước mặt toàn những người hung hăng dữ tợn, hoảng sợ khóc thét lên. Trần lùi lại mấy bước, một tay cầm côn phòng thủ, một tay xoa lưng em, giọng nói run rẩy nhưng đầy yêu thương "Em Hương đừng sợ, anh cả ở đây, đừng sợ, cứ nấp sau lưng anh cả là được rồi!"
Gã đàn ông râu ria xồm xoàm thúc ngựa bước tới vài bước, cất tiếng dọa nạt.
- Thằng nhãi kia, mau đem của cải trong nhà ngươi ra cho bọn ta, rồi sau đó tự kết liễu đời mình đi, đừng để bọn ta ra tay. Bọn người ngoài kia chống cự đều bị bọn ta làm thịt cả rồi, ha ha.
Gã cất tiếng cười lớn. Trần chỉ bảo hắn, nhà chúng tôi không có của cải gì cả.
Vừa dứt lời, gã đã thúc ngựa xông tới. Trần chỉ một côn một quyền, đánh gãy chân ngựa, con ngựa mất đà ngã rạp ra phía bên hông nhà, hất tên cướp lộn cổ xuống đất. Trần với gã đánh nhau vài đòn, thì Trần đã hất được thanh đao trong tay gã, còn đánh cho một côn ngay đầu gối, không đứng lên được, nằm rên rỉ đau đớn.
Mấy tên cướp còn lại thấy đồng bọn thất thủ, ngạc nhiên giây lát rồi cũng xông tới một thể. Trần vất vả chống cự, nhưng sau vài đường côn cao cường, bọn cướp hết thảy đứa mẻ đầu sứt trán, người ngựa ngổn ngang, nằm lăn lóc khắp sân không gượng dậy được.
Em Hương thỉnh thoảng cười reo, anh cả hay quá, anh cả hay quá.
Chỉ có Trần mới biết, tay cậu, bây giờ đã không còn đủ sức để đánh thêm nữa. Cậu lo sợ nhưng cũng không dám cho em biết, chỉ vừa cười vừa che lưng cho em, định bụng bảo em cùng chạy đi thì đã nghe tiếng nói từ ngoài cổng rào vọng tới.
- Bàn tay run rẩy của ngươi, liệu còn đánh nổi bao nhiêu người của ta đây?
Tiếng vừa dứt, một người cao lớn vạm vỡ, cỡi con ngựa đen bóng chắc nịch bước ra khỏi hàng cây, tiến về phía cậu. Ông ta ném cây đao cho cậu, ra điều kiện.
Giết con bé đó, ta tha mạng!
Khẩu khí tàn ác làm hai anh em không khỏi run sợ. Em Hương lại khóc, níu lấy lưng áo đẫm mồ hôi của Trần.
- Anh cả, đừng giết em!
Trần nắm tay em, nhìn vào đôi mắt đầy sợ hãi mà trấn an.
- Em Hương đừng sợ, anh cả bảo vệ em, anh cả không bao giờ làm vậy!
Em Hương cứ khóc, ôm lấy lưng Trần. Bàn tay run rẩy của cậu vẫn xoa đầu em, nhất thời quên đi mối họa trước mắt. Tướng cướp nhìn cậu, một giây phút thoáng qua trên gương mặt ông, không rõ thương cảm hay phiền lòng.
- Ta nhắc lại, Giết con bé đó, ta tha mạng!
- Đừng hòng!
Trần cương nghị đáp trả, cây côn lại sẵn sàng nghênh chiến. Tướng cướp nói gì đó với bọn lính đi phía sau, chỉ thấy ông vừa dứt lời, cả bọn đã xông lên.
Trần xoay sở một hồi, bọn cướp quá đông, cuối cùng cũng thúc thủ, bị một tên cướp đấm từ phía sau, ngã rạp xuống đất. Một tên khác xông đến, ôm em Hương chạy về phía tướng cướp.
Trần giãy giụa, chẳng màng đến bản thân, gào thét trong vô vọng rằng không được làm hại em của cậu. Tướng cướp xuống ngựa, bước đến trước mặt Trần.
- Ta sẽ giữ con bé đó, muốn nó sống, phải quy phục làm cướp như bọn ta. Ngươi chọn đi!
Tướng cướp vừa nói, gã đang giữ con bé đặt một lưỡi đao loang máu lên cái cổ nhỏ bé đang sợ hãi tột độ.
Trong tích tắc, Trần gật đầu. Năm đó, người ta chuyển lời cha mẹ lại cho Trần, cha mẹ phó thác cho trời, nhờ cậu chăm sóc cho em Hương. Giữa lúc sinh tử định số, Trần không do dự gật đầu. Em Hương phải sống, còn cậu, mục tiêu duy nhất này làm được, cậu không màng đến chuyện khác.
Tướng cướp cười hả hê, ra lệnh thả em của Trần ra.
Đứa trẻ này ông biết từ rất lâu rồi, nói được làm được.
Tướng cướp ra lệnh trở về núi.
Trần cõng em, nặng nhọc lê bước theo sau. Trước lúc qua khỏi cổng nhà, cậu ngoái lại nhìn nơi mình sinh ra, nhìn khoảng sân, góc vườn mà hai anh em cậu đã có một tuổi thơ đẹp đẽ.
Cậu nhìn thấy cây mộc lan, đột nhiên chuyển sắc lá vàng, rơi rụng tả tơi. Cậu nghe một hồi đau đớn thấu tận tâm can. Nước mắt vô cớ rơi xuống.
Khi đoàn người đi rồi, không ai kịp nhìn thấy, từ những vết hằn trên thân cây, một dòng đỏ tựa máu lặng lẽ tuôn ra, biệt ly khó tả. Tiếng gió lay xào xạc, cành lá như gọi tên...
Mộc lan gọi tên Trần, tiếng gọi rơi vào muôn trùng hư không...
Tương phùng 1.1

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Kabukiyarou
This obscene prince Armed with mesmerizing sins and bewitching words Leads you to dishonest worlds Mr. Big Bad Wolf But oh, so pleasing to the eye His disguised fangs only seen when it is too late Insolent, sweet boy Speaks with thousand different mouths Irritating smile Still somehow you can't stop staring Stories of places and songs of fascinating wonders This charming brat Breaks apart your flawless little world Beautiful words painting a picture Dancing their way to the back of your head Stealing away your reason and control Welcome to the land of the hunger Attractive freak Self-indulgent mr. "right" A restless knight on a board black and white Queen after queen falling as he leaves the scene From square to square Leaving behind a pile of broken hearts A clever thief never leaves fingerprints It's a discreet dance The stage is deep within your mind The melody strumming deep within your chest Leads you away to lands you've never seen Jekyll and Hyde under same silent surface Head filled with pride and increasing greed Apathy inside consumes all the colours Soon you will find you are lost Your reflection's changing as you get closer Now you can see all the cracks that fill your face Dangerous smile and impure intentions Emotions die but the shell carries on A beautiful girl got lost in the forest All they could find was a dirty red hood
S.A.N: - Capítulo 1 - God o não Nerd (Parte 2)
- Bom! Primeiro você se apresenta pra câmera! - Disse o câmera me mostrando aonde eu teria que ficar para falar sobre mim, mas eu me sinto meio idiota falando sobre mim mesmo, será que só eu me sinto assim? -Tudo bem! - Concordei com o câmera, me posicionei no local que ele me falou e comecei à me apresentar. - Olá meu nome é Godofredo podem me chamar de God, God of War, meus amigos no RPG me chamam assim, porque ninguém me vence em nenhuma batalha e também é inspirado em um jogo de mesmo nome. - Um apelido desses não é pra qualquer pessoa, podem ter certeza. - Esse reality será baseado em coisas que um nerd conseguiria ou não conseguiria fazer, você aceita participar desse reality show? - Perguntou, rindo por trás da câmera o câmera que já sabia a minha resposta mas por ser um reality de TV, teria que parecer que não foi nada combinado. - Claro que sim! Vou fazer tudo afinal nem sou nerd! Eu disse para ele. - À partir de hoje ficará preso dentro de casa, mas claramente dentro do seu quarto por um mês e só sairá caso passe mal ou por exigência de alguma das provas que tenha que ser externa. - Me alertou o câmera. - Perfeito! Eu tenho tudo que preciso dentro do meu quarto mesmo! Computador, vídeo game, comida, cama e só não tenho banheiro. - Que foi? Eu sei o que vocês estão pensando, mas não sair do quarto, não é mais só um comportamento de nerd, nos dias atuais poucas pessoa vivem na casa toda, na verdade todas as casas tem no mínimo mais uma casa dentro que as pessoas chamam de quarto, cada quarto é uma casa diferente e todo mundo sabe disso. - Eu tenho uns amigos, posso me despedir deles? Aproveito e apresento eles pra você. - Eu falei indo para meu quarto pois temia não poder vê-los durante um mês inteiro, só nerds vivem sem amigos eu não conseguiria ficar sem meus amigos todo esse tempo. - Vocês! - Disse o câmera para mim e fiquei sem entender e perguntei… - O que? - Você à partir de agora não está falando só comigo, está falando com os telespectadores também então é melhor usar sempre o plural. - Me explicou. - Mas pode se despedir sim. Amigos é? Então você não é tão solitário quanto pensei. - Continuou com as ironias que à essa altura pensei que seria durante todo o programa. -Não, eu tenho alguns amigos e uma namorada, aqui estão meus amigos. - Disse para ele todo feliz mostrando a tela do meu computador que mostrava um jogo de RPG. - Eles são de São Paulo o nome dele é Cloud e o dela é Peach, somos um dos grupos mais famosos e fortes desse jogo. - Continuei apresentando meus amigos e de certa forma com orgulho, não é fácil conseguir tanto conceito em um jogo desses, é sério! Foram anos de jogo para isso. - Entendi então esses são seus amigos que você queria se despedir? O câmera me perguntou aquilo não sei porque, falei que não saía muito de casa, será que ele não prestou atenção? - Sim são eles, conheço eles há uns três anos. - Falei sem muitos detalhes. - Então você nunca viu seus amigos pessoalmente? - Ele me perguntou, mas é claro que eu já os vi pela webcam, ao vivo, isso conta? - Em carne e osso não, mas ao vivo e em HD claro! - Tive que dar uma descontraída no clima, afinal nerds são sérios e eu estava afim de quebrar qualquer detalhe que ele poderia usar e me dizer que sou um deles. - Minha nossa! Mas tenho uma boa notícia, o computador está no seu quarto e poderá usá-lo, só não pderá ter contato com o mundo exterior, como já havia dito. - Me lembrou o câmera. - Ótimo, menos mal, assim não ficarei tão solitário. - Fiquei feliz em saber que poderia continuar vendo e jogando com meus amigos, assistindo algumas séries que gosto também. - E a sua namorada ela é real? - Me perguntou achando que não teria o que responder nessa situação, mas ele não contava que eu tinha uma resposta e muito boa por sinal. - Claro que sim! Assim como meus amigos ela é real. - Disse para ele com um tom de vitória na voz. - Mas… - Disse o câmera para eu continuar, como ele sabia que tinha um “mas” na minha frase, que tipo de apresentador é esse? Deve fazer bicos em algum show paranormal onde ele adivinha o que as outras pessoas estão pensando, ou pior, ele é de uma organização secreta de pessoas com super poderes e descobriu que eu tenho um poder único e quer ver como me comporto para poder me chamar para ser o chefe da organização. Está bem, viagem à parte eu completei o seu “mas” com o seguinte… - Mas ela mora em… Ah! Não interessa agora! - Falei aquilo meio sem graça e para disfarçar peguei uma das fotos que ela me enviára e mostrei pra ele. -Então aqui na sua cidade você não tem amigos? - Perguntou o câmera enquanto filmava no computador a foto da minha namorada, que ele jura que é fake, mas não é! -Eu tenho, mas só nos vemos mesmo pela internet, eu não sou muito de sair, pra que eu ia querer, se o meu paraíso particular é esse quarto? - Eu repeti pra afirmar o orgulho que eu tenho da minha cas… Quer dizer quarto. Rindo um pouco o câmera que também é o apresentador do reality, disse que será interessante essa experiência, pois, eu, segundo ele pra deixar bem claro, sou um típico nerd, mas que eu não vejo isso e me acho uma pessoa normal, de certa forma eu estou certo, porque ser nerd não é uma doença, assim como os geeks, ser nerd é um estilo de vida. Não que eu seja, eu respeito quem é e admiro, mas eu não sou um deles.