Thời điểm này là thời điểm bắt đầu kì nghỉ hè của học sinh, trường tôi thì muộn hơn 1 chút. Thời gian nghỉ cũng ngắn hơn, khoảng 3 tuần, vì năm sau tôi phải bước vào kì thi quan trọng nhất đời mình rồi.
Đêm qua tôi nằm mơ, tay trong tay với người ấy. Đó là giấc mơ về 1 kì nghỉ ngắn, chúng tôi đang trên đường di chuyển, cô ấy ngồi cạnh tôi trên xe, đầu tựa vào vai tôi. Nắm bàn tay ấy, nó thật sự rất ấm, lúc nào cũng vậy, bất kì hè đông, lúc nào cũng ấm áp mềm mại. 1 kì nghỉ vui vẻ, chúng tôi bên nhau suốt 2 ngày, chạy vui đùa khắp nơi, tôi không thể nhớ rõ hết những kí ức về giấc mơ của mình, tôi chỉ nhớ mình đã ôm cô ấy, và được ôm lại... Theo thói quen, 6h30p sáng, tôi tỉnh giấc, đưa tay lên mặt mình, lại đặt xuống gối,... ướt đẫm. Tôi khóc sao? Tôi khóc cả trong giấc mơ hạnh phúc của mình, khóc vì người ấy, hay khóc vì sự thật hiện tại quá phũ phàng, rằng tôi bây giờ chẳng còn là gì với người ấy nữa,... tôi không biết, tôi ngồi dậy, trong căn phòng chưa mở cửa có vài tia sáng xuyên qua, không phải nắng, tôi biết thế, vì trời còn lạnh và tôi không thấy sự ấm áp của sắc vàng chiếu lên mặt mình. Ngồi trên giường, tôi khóc,.... đã 1 tháng rồi, quãng thời gian thiếu vắng bóng hình quen thuộc, chỉ 1 tháng, mà tôi tưởng chừng như nó đã lâu lắm, dễ đến cả năm trời, thời gian với tôi mà nói giờ nó trôi quá chậm, như thể ép buộc tôi phải gặm nhấm nỗi buồn này 1 cách từ từ, đau khổ,... tại sao những lúc tôi ở bên người ấy, tôi không cảm nhận được thời gian trôi, hay vì những khoảnh khắc hạnh phúc luôn là những khoảnh khắc ngắn ngủi nhất của cuộc đời?... Tôi nhớ cô ấy....
Còn 3 tuần nghỉ hè phía trước, sẽ cực kì khó khăn, tôi sợ lắm, thiếu đi người ấy đã khó rồi, giờ là 1 tháng cô độc 1 mình trong căn phòng này, tôi không biết mình sẽ trở thành thứ gì nữa. Tôi không muốn trở thành cậu ta, con người u ám, lạnh nhạt, thờ ơ với thế giới quanh mình, lúc nào cũng thu mình vào cái vỏ bọc màu xanh nhạt, chẳng quan tâm đến bất kì ai... Vậy mà cái vỏ bọc ấy, được sơn lên 1 lớp màu hồng, màu hồng của tình yêu, của cảm xúc, hạnh phúc,... cũng là màu mà cô ấy yêu thích nhất, và không ai khác, chính cô ấy đã sơn lên lớp màu đó, và chính cô ấy cũng làm màu hồng đó bị đổi sắc...