Anh bỗng nhớ một vùng trời xanh đó
Buổi sáng yên tiếng chim hót bên đồi
Nghe gió vãng qua làn sương sớm
Và trên đường vài tia nắng vừa rơi
Nguyễn Trường Phong
seen from T1
seen from T1
seen from Singapore
seen from China
seen from Poland

seen from Trinidad & Tobago

seen from Germany
seen from Yemen

seen from France

seen from United States

seen from Canada
seen from Germany

seen from Australia

seen from Finland
seen from Philippines
seen from Germany

seen from Argentina
seen from Türkiye
seen from Türkiye
seen from China
Anh bỗng nhớ một vùng trời xanh đó
Buổi sáng yên tiếng chim hót bên đồi
Nghe gió vãng qua làn sương sớm
Và trên đường vài tia nắng vừa rơi
Nguyễn Trường Phong

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Sài Gòn một góc nhỏ trong mỗi người lại mang dư vị của sự cô đơn, không biết thành phố trong ca khúc “Khi người lớn cô đơn” có phải là Sài Gòn không, nhưng lời ca khúc làm người ta liên tưởng tới Sài Gòn, ca khúc như những lời tâm sự đầy day dứt của những người đang trưởng thành, đang cô đơn giữa thành phố quen thuộc, “thành phố bé thế đến thế thôi, mà tìm hoài không thấy chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình”. Thật đấy, Sài Gòn rộn ràng là vậy, nhưng đôi khi giữa dòng người tấp nập ta vẫn cảm thấy lạc lõng, cô đơn, và cảm thấy dường như mong manh lắm vì lỡ buông tay ai giữa dòng đời đó, quay đi sẽ lạc mất “thành phố bé thế thôi mà tìm hoài chẳng gặp, tìm hoài sao chẳng thấy nhau giữa phố đông người”. Sài Gòn làm ấm lòng những người phương xa bằng những cách gọi gần gũi, những người lớn tuổi gặp bất kỳ thanh niên nào cũng gọi “con”, xưng “dì” hay “ngoại”, cách xưng hô như con cháu trong nhà. Như đi xa mà tìm được về nhà, người Sài Gòn có cái chân tình dễ thương , họ luôn sẵn sàng giúp đỡ những người xa lạ, chỉ cần đáp lại bằng một nụ cười thân thiện. #saigontrongtoi #saigontrongLinhla📷 #saigon #saigonlife #newlifeinSG #langthang #dochanh #quotest
Người từ vô tận tái sinh
Đi qua trần thế mang tình nhân gian
Rồi từ giấc mộng vừa tan
Quê hương một độ bàng hoàng ra đi.
Ngày về bạc tóc hài nhi
Nắng chiều rủ xuống thầm thì trên vai
Giã từ giấc mộng Thiên Thai
Vô biên ngày ấy Như Lai gọi về.
Bùi Giáng
Có lẽ anh đã biết câu trả lời của em thế nào, nên những gì anh viết đây, đã là thứ anh linh cảm, và chuẩn bị cho riêng em, nhưng chưa gửi đến.
Đêm hôm chia tay, em nói lại một điều đã từng nói rất nhiều.
"Chúng ta không thể đến với nhau !"
Anh thật buồn, thật chán nản. Có lẽ em không hiểu được, quyết định bỏ SG trở về, vì lý do gia đình, vì anh muốn nhổ đi cái gai trong lòng. Còn vì em, anh muốn chúng ta sẽ không mãi phải như thế này. Xa xôi, cách trở, và không thể bên nhau.
Anh muốn đưa em về gặp mẹ, anh muốn cùng em về quê hương em, anh muốn thấy khoảng sân lát gạch đỏ trong mơ, muốn thấy khu vườn em vẫn hay than thở. Và căn phòng mỗi khi em về, em ngồi đó, nhắn tin cho anh !
Sau khi đưa ra quyết định, anh đã cố gắng, cố gắng liều mạng làm việc, liều mạng phấn đấu vì tương lai. Lại dần tính toán những chuyện sau này.
Vì sao ?
Bởi vì em với anh, chúng ta như người hai thế giới [...]
Cuối cùng thì thế nào ?
Em đã cảm thấy rất buồn cười phải không?
Trước kia đối với em, có lẽ anh chỉ là một người khách qua đường, không là gì cả, còn đối với anh, thì rất khác.
Nếu em chưa từng xuất hiện, anh sẽ sống rất tốt, có lẽ cũng không vì thế mà hi vọng, để rồi thất vọng như bây giờ. Lời nói của em hôm ấy, em có người mới, như lưỡi dao chém vào tim anh, khiến anh chỉ biết im lặng. Không đau, không hận, chỉ cảm thấy chua xót mà thôi...
Dứt khoát chia tay như vậy, em không cần thương cảm, không cần mất mát, bởi vì không cần thiết, hoặc có khi em cũng không có cảm giác gì. Tất cả chỉ là anh tự huyễn hoặc.
Nhiều năm sau, có lẽ em sẽ còn nhớ đến anh, thậm chí ngẫu nhiên có chút chua xót, vậy thì sao chứ? Anh chẳng qua là một đoạn hình ảnh trong đời em, hình ảnh chỉ như thước phim nhạt, vĩnh viễn sẽ không đóng dấu trọng yếu nhất trong nội tâm của em.
Nhiều năm sau, quay đầu lại là cảnh còn người mất, Nguyễn Du, Quang Trung, những con đường xưa vẫn như cũ trầm mặc, không còn gặp lại em, người đã đi xa khỏi đời anh. Đoạn đường xưa bên hồ, vào một đêm thu nào đó, ngẫu nhiên có gió nổi lên, từng chiếc xe lác đác lướt qua, những chiếc lá vàng rơi rụng , để lại hai hàng cây trơ trọi kéo dài trên đường phủ đầy lá. Hoang vu và cô đơn, như cuộc đời này của anh.
Ai là khách qua đường trong sinh mệnh của ai
Lá vàng vương vãi trên đường, gió heo may se lạnh, ghế đá im lìm, không cần câu trả lời, không cần nói nhiều, phải không em ?
Trời đổ cơn mưa ngâu, phủ lên thảm lá hoang vu lần nữa, hoà tan mùi hương đêm, thêm một tia lạnh lẽo. Có lẽ vào một đêm như thế, anh sẽ tìm về chốn cũ, đứng dưới mưa, dừng chân một lát, để nhớ chốn này khi xưa còn có cố nhân, một cô gái đã từng nép mình trong áo khoác của anh mà hát lên khe khẽ. Kỷ niệm ấy, với em có lẽ là bé nhỏ không đáng kể, có phải không ?
Ta đã yêu như thế, tình yêu ấy bừng lên như pháo hoa, sau đó trở về bóng tối rồi lặng yên vĩnh viễn. Em vẫn vậy, với anh muôn đời như ngày đầu gặp gỡ. Chỉ là giờ đây gần trong gang tấc mà không chạm đến, cách xa như trời đất, không thể kéo lại.
Ta đã đi qua nhiều nơi, để lại dấu chân rất chậm, phủ bụi, rồi thời gian và người khác sẽ giúp em xoá đi mọi dấu vết.
Thật muốn ôm em lần cuối.
C'est la vie !
Sau này, anh sẽ chỉ là một dấu chấm nhỏ, trong nội tâm của em. Ngẫu nhiên em sẽ nghĩ đến, nhưng nhạt nhoà. Hoa có khi tàn, nhạn có khi trở lại, nhưng hồi ức về anh rồi sẽ phôi phai. Thời gian đầu sẽ khiến em khó chịu một chút, nhưng em sẽ quên nhanh, đừng suy nghĩ gì nhiều cả.
Hãy tin rằng em đã làm đúng, hãy sống vui và hạnh phúc cùng người em chọn...
Hôn em,
Kỷ niệm nhiều khi đẹp
Nhiều khi lại quặn lòng
Như đêm nay nhớ đến
Người yêu, em nhớ không
....
Anh đi bên hồ vắng
Dìu em tay trong tay
Con phố quen thinh lặng
Hè vương lá vàng bay
....
Đêm nay phố vẫn vậy
Vẫn ngõ nhỏ đèn vàng
Chỉ còn anh đứng đợi
Một đời...đã đi ngang !
20/6/2022 - From SGN to HAN with love !
TMA
Page Bình Minh Mưa
01102024
Những ngày thời tiết dễ chịu kiểu này, nhiệt độ vừa đủ, hơi có nắng. Gió mùa sắp về rồi đấy, xem bản tin thì biết :D
Thế là lại tiếc như mọi khi. Ko muốn làm việc và cũng chẳng muốn về. Vang vọng trong ý nghĩ lời của bài hát xưa cũ
" Về nhà làm gì khi mây đen vùi lấp lối mòn
Tìm chốn yên vui đi, nơi đâu cũng có anh kề bên ... "
.
Muốn đi lang thang hay chí ít nấp vào một góc nào đó mà cảm nhận vẻ đẹp của thời điểm giao mùa. Và nếu điều đó xảy ra mình hứa sẽ thật thà hết mức ...
Kể ra những lúc như này có thêm một người lang thang cùng thì hay.
.
Nhưng mà nếu như vậy các bạn nữ có vẻ không thích thì phải, kiểu đàn ông làm gì phải có mục tiêu kế hoạch các thứ. Đại loại thế ...

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Muốn cùng em hút chung điếu thuốc để khói mù cả cang chải. Vì đất nước mình còn lạ cần chi đâu nước ngoài...
_cho tôi lang thang_
30122025
Tsk !
Thế là lại qua 1 năm rồi nhở. Tầm này năm ngoái nắng đẹp chứ ko âm u kiểu này.
Năm nay đỡ tâm trạng hơn, một phần là do nhiều việc, một phần là sau chuyến độc hành Sì Thâu Chải, cái sự ngứa chân từ cồn cào sang âm ỉ. Niềm hoang hoải thì vẫn vậy.
Chắc phải lấy vợ thì mới hết. :D ...
Hình như trước giờ mình chưa "bật mode" tìm vợ thì phải. Cứ mê mải tận đẩu đâu ?
...
Tết dương kiểu như demo cho tết âm nhỉ. suy nghĩ về cả năm qua. bắt đầu vun vén một chút gì đó cho trọn vẹn, chí ít là trong tâm tưởng
Vì muốn ăn thử món bánh mì que Hải Phòng muh mua 10 cái với giá 25k - vì ngta ko bán 1 cái .. Rồi cũng vì chưa đi Hải Phòng cũng lết xác đi trong khi trong túi còn 200k .. khó hiểu cái đầu mih ghê - Thui tận hưởng thế giới cuộc sống tạm thời ko bị sếp dí deadline - ko bị bệnh viện réo tiền viện phí - ko bị trường nhắn tin đến kỳ đóng học phí ..
- Pu vẫn còn sống -