Buổi sáng sau ngày tôi tự sát, tôi thức dậy. Bữa sáng trên giường, Trứng, muối và tiêu Bánh mì bơ thịt Nước bưởi chẳng nhiều Cạo lớp tro tàn Vương trong chảo rán Quầy bếp phủi bơ Gấp khăn, rửa bát Buổi sáng sau ngày tôi tự sát, tôi đã yêu. Không phải chàng trai dưới phố Chẳng phải học trưởng cấp hai Không phải anh chàng chạy bộ Hay người xếp bơ mỗi ngày Tôi yêu người mẹ vĩ đại Yêu cách bà ngồi phòng tôi Tay nắm chặt vài viên đá Đến khi đá đổ mồ hôi Tôi yêu người cha cần mẫn Lúc ông ngồi ở ven sông Thả trôi từng tờ giấy nhớ Trong chai xuôi mãi theo dòng Tôi yêu cậu em bé nhỏ Cậu bé tin vào kỳ lân Giờ đang ngồi ở lớp học Vẫn tin chị còn trên trần Buổi sáng sau ngày tôi tự sát, tôi dạo bộ cùng cô chó nhỏ Đuôi em giật giật Chim nhỏ bay qua Thấy mèo trước mắt Em chẳng bỏ qua Bắt được cây gậy Em chạy về nhanh Còn ai ở đó? Mắt em buồn tênh Có người nào đấy Vuốt ve em rồi Như tôi ngày trước Giờ còn em thôi Buổi sáng sau ngày tôi tự sát, tôi trở lại sân nhà hàng xóm Nhớ ngày tôi hai tuổi, Từng in dấu chân lên Muốn nhìn xem một chút, Dấu vẫn còn, hay quên? Tôi bứt vài cọng cỏ Hái vài bông hoa hiên Nhìn người phụ nữ ấy Đọc báo ở bên thềm Qua khung cửa sổ nhỏ, Chồng bà lấy thuốc sang, Còn bà vẫn đang đọc Tin tôi chết, muộn màng... Buổi sáng sau ngày tôi tự sát, tôi ngắm mặt trời lên Từng mảng màu cam rực rỡ Nở bừng như những bàn tay Cậu bé vội vàng chỉ mẹ Một đám mây đỏ đang bay Buổi sáng sau ngày tôi tự sát, tôi quay về với thi thể trong nhà xác Tôi nói chuyện với cô gái đó Về trái bơ, tảng đá bên đường Về dòng sông, và về cha mẹ Về hoàng hôn, chó và đại dương Buổi sáng sau ngày tôi tự sát, Tôi đã cố trở lại thật lâu Nhưng hóa ra, mãi là không thể Cứu vãn được điều tôi bắt đầu… LiLy Ks dịch, nguyên văn bởi Meggie Royer. Ảnh bởi Nhược Lạc. #day104 #docmoingay #sakedemy Buồn như rụng bàn tay.. https://www.instagram.com/p/B3mWXLwgJ4C/?igshid=18pugsczhay4j