Anh nhìn cô, ánh mắt chứa sự chờ mong, chút ủ rũ nuối tiếc, lại ẩn nhẫn.
Cô bất ngờ luồn tay qua nắm lấy tay anh.
Anh sửng sốt, chưa kịp phản ứng thì bị cô ghét bỏ rút tay ra, còn không quên ném tay anh đi.
"......." Anh lúng túng, hỏi không đầu không đuôi: "Em biết rồi?"
Cô phụng phịu liếc anh một cái, kéo dài giọng điệu: "Để em đoán. Anh, đang nghĩ muốn cùng em thử-xe." Cô nhấn hai từ thử xe rất mạnh.
Anh xấu hổ cười khan một tiếng, không dám tiếp tục chủ đề này, "Có muốn ăn khuya không nhóc?"
Cô mặt vô cảm: "Muốn đi bar."
Đối phương quan sát cô một vài giây, sau đó gật đầu: "Được, nhưng không cho uống rượu."
Cô nhếch miệng cười khinh bỉ, "Đầu tiên, anh cảm thấy em mặc rất kín đáo nên mới cho đi, suy nghĩ này không thành lập, anh có tin cho em hai giây em liền biến đồ mình mặc thành loại hở bạo mà anh không thích không? Kế tiếp, anh cấm em uống rượu, không sợ cái hầm rượu nhà anh chịu tai ương à."
Anh cười đắc ý, "Anh khóa cửa hầm rồi, em không tìm được chìa khóa đâu."
Cô: "Kẹp trong cuốn sổ nhật kí thứ hai ở phòng sách chứ gì."
Nụ cười trên mặt anh cứng đờ.


















