[Góc thơ] Làng Vân
Ngày xưa, Vân quê vắng bóng nhân thường
Cỏ cây lấp đá nuôi người bệnh phong
Cuộc đời cô độc giữa mênh mông biển trời
Chỉ có gió sóng, còi tàu làm bè bạn
Để quên đi chút đau đớn bệnh tình.
Ngày nay, phong bệnh đã không còn
Người đời lui tới để nhòm ngó chơi
Làng Vân tọa lạc giữa đất trời
Bên vịnh Vân Chơn một màu xanh biếc
Ngày ngày Hải Vân cùng uốn lượn
Đưa mắt mình ngắm cảnh bình minh lên
Giữa bộn bề cuộc sống chốn Đà Thành
Ta lại muốn tìm chút gì tĩnh lặng
Lại quay về giữa chốn bệnh tình xưa
Cuộc sống phong nhân chưa hẳn khổ
Bởi vì được sống bởi chính tâm hồn.
An-DaNang 12.04.2015







