Nhà Không Nóc
Mẹ ru con: “Quê mình hai trận bão Một xô vào một cuốn hết ra khơi...”
Mẹ ôm con ngồi trông mãi lên trời Hai lần bão nhà hai lần mất nóc
Mẹ ru con nín rồi mẹ lại khóc Cơn mưa chiều run rẩy vai mẹ xương Hạt vô tình dụi tắt nén trầm hương Căn nhà nhỏ bỗng dưng mà lịm chết
Mẹ ru con chẳng biết gì mỏi mệt Đến cả quên cơn đói đã tê người
Mẹ nhắm mắt, đời mẹ thôi đã hết Giọng ru hời khóc đời con mồ côi Năm bao dài mà hai cơn bão trôi Đời bao dài mà ở nhà mất nóc.
Quân Thạch 17.10.2006
---
Năm đó, ngoài biển Đông có hai cơn bão lớn, Chanchu và Xangsane. Một cơn xô đổ quá chừng nhà. Một cơn cuốn trôi quá chừng người...
---
Tranh: Nguyễn Trung, “Vọng Phu”















