Năm lớp 7, mình học rất giỏi môn Lý, còn bạn ấy cực siêu môn tiếng Anh. Hai đứa chẳng từ một cơ hội nào để hơn thua cao thấp. Rồi thích nhau từ lúc nào chẳng rõ. Tình cảm học trò ngây thơ, cứ trông đợi, nhớ nhung, mà chẳng dám nói ra thành lời.
Câu nói đầu tiên xác nhận sự tồn tại của tình cảm ấy là cầu bạn nói với mình vào cuối năm lớp 7: "Để yên cho tao học." Mình buồn lắm, nhưng cũng chẳng biết phải làm gì.
Hạnh phúc tròn tròn lăn trên đất ngang Em đưa tay, vô tình em bắt được. Một phút buồn em ném về phía trước Để lại thấy mình trống rỗng, cô miên
Gần cuối năm lớp 12, tình cờ hai đứa gặp lại, trao đổi nick Yahoo! với nhau. Thi tốt nghiệp xong, bắt đầu nói chuyện qua lại nhiều hơn, rồi hẹn nhau đi chơi.
Có lần mình mắc mưa, ốm. Mấy hôm không ra tiệm net. Nhà bạn không có điện thoại, nên phải mượn điện thoại nhà hàng xóm để gọi cho mình. Nghe mình ốm, bạn đạp xe sang nhà thăm.
Rồi mình nhận được tin đậu đại học. Bạn thì nhận được học bổng du học ở Singapore. Báo tin vui cho nhau xong, bạn nói: "Lần này là lần cuối tụi mình nói chuyện. Từ nay ông đừng nhắn Yahoo cho tui nữa. Tui không trả lời đâu."
Hạnh phúc tròn tròn lăn trên dốc nghiêng Em vói tay, để rồi lại nắm được Em tinh nghịch ném xuôi con dốc ngược Hạnh phúc tròn tròn lăn lăn... xa... xa...
Sau ngày hôm đó, nick Yahoo! của bạn không bao giờ sáng lên nữa. Mình vừa giận vừa cảm thất bất lực. Mình rất muốn níu kéo, nhưng làm gì được khi các tin nhắn đều không được hồi âm? Mình tự trách bản thân sao quá dại dột, để cho bạn đùa giỡn với trái tim của mình một lần nữa.
Nỗi đau, sự tức giận và cảm giác hụt hẫng hòa quyện với nhau thành một vòng xoáy phức cảm. Và giữa tận cùng của vòng xoáy đó, mình sáng tác bài "Hạnh Phúc Hình Tròn" để tự vỗ về, xoa dịu bản thân mình.
Hạnh phúc chẳng về đến lần thứ ba Em ngồi đợi... Em nhận ra... Quá muộn ! Quân Thạch 19 tháng 7, 2005
Ngoảnh mặt lại, 20 năm đã trồi qua từ cái ngày định mệnh ấy. Mình và bạn tuy có gặp lại nhau 1 hoặc 2 lần trong những kỳ họp lớp, nhưng chưa từng nói với nhau một lời nào.
Những cảm xúc như cơn bão dữ dội của ngày xưa giờ chỉ còn là ngọn gió thoảng, nhàn nhạt màu ký ức. Còn bài thơ trở thành một kỷ niệm về một cậu trai mới lớn, đang học cách vượt qua những vấp ngã đầu đời.
---
Lúc sáng tác bài thơ này, mình còn dùng bút danh Latina Matrix (L.M.), vốn là nick name dùng để sinh hoạt trên các diễn đàn thơ thời bầy giờ. Đến năm 2007, khi in tập thơ Mở, mình mới bắt đầu dùng bút danh Quân Thạch.















