Thường trước khi viết, mình không hay gạch đầu dòng các ý chính. Bởi ham muốn được viết của mình luôn bắt đầu từ một ý tưởng bất chợt nảy lên không đầu không cuối, và cứ thế ý văn của mình tuôn trào. Nhưng quê nhà là một chủ đề rất đặc biệt, rất thân thương với mình, nên mình đã suy nghĩ mãi từ chiều hôm qua không biết nên viết gì cho chủ đề này. Mình có gạch ra một vài điều làm mình nhớ về quê nhà, và thật sự khi gõ ra những dòng ấy, cảm xúc trong mình trỗi dậy mạnh mẽ: vui có, buồn cũng có, thậm chí có đôi chỗ mình còn rưng rưng (mình điêu đấy, khóc sướt mướt chứ chẳng phải rưng rưng). Đến ngày hôm nay ngồi đọc lại những gạch đầu dòng ấy, mình nhận ra chỉ những dòng ấy thôi là quá đủ. Yêu quê là nhớ quê, mà nhớ quê là bởi yêu quê quá đỗi. Có lẽ những nhớ nhung nhỏ nhặt ấy thôi là đủ để bày tỏ tình yêu của mình với quê nhà rồi.
Có một điều, nói đến quê với mình là nói đến Hà Nội. Mình yêu khắp mọi miền của dải đất hình chữ S này, mình rất mến Hòn Gai, mến Huế, mến Nha Trang Đà Lạt và khắp những nơi mình chưa có cơ hội được đặt chân. Thế nhưng Hà Nội là quê. Hà Nội là quá khứ, là hiện tại, và bởi mình cũng không phải một đứa cuồng chân, nên dễ bề Hà Nội cũng chính là tương lai.
Hà Nội có những gánh phở, gánh bún riêu trong ngõ nhỏ, cách cửa nhà chừng chưa đầy 10m, cùng một dọc những bộ bàn ghế nhựa Song Long cho thực khách ngồi ăn sáng.
Hà Nội có những con đường tắt qua ngõ hẻm mà mình chả bao giờ nhớ nổi.
Hà Nội có cafe Đinh. Bước lên tầng 2 số nhà 13 Đinh Tiên Hoàng, bạn hãy gọi cho mình một cốc cafe Trứng và hít trọn hương vị của Hà Nội. Nếu may mắn, bạn còn có thể có được chỗ ngồi ngoài ban công, để có thể ngắm nhìn toàn cảnh Bờ Hồ.
Hà Nội có văn hóa cà phê. Vào mỗi sáng Chủ Nhật, hãy dành thời gian thảnh thơi bên gia đình, bạn bè, nhâm nhi chậm rãi ly nâu đá và lắng nghe tiếng những giọt cafe tí tách rơi.
Hà Nội có ẩm thực nức lòng người. Đến với Hà Nội, bạn nhất định phải ăn cháo sườn Ngõ Huyện, ăn caramel số 6 Hàng Than, ăn chè Mười Sáu Ngô Thì Nhậm, ăn bánh mì nem khoai chú Tuấn cạnh trường cấp 2 Trưng Nhị, và ghé bất kỳ quán thịt xiên nướng vỉa hè nào để đánh chén vài ba xiên.
Hà Nội có những chiếc xe đỗ trước cổng trường học, chở đầy những nem chua, cá viên, xúc xích rán, cùng món kem chanh tráng miệng. Nhưng thi thoảng hẵn tự thưởng cho mình một bữa như vậy thôi, và đừng quên để những que ăn rồi sang một bên, để đến cuối các cô chú bán hàng đếm đầu que mà tính tiền nha.
Và đặc biệt, Hà Nội có Tết. Ừ thì nơi nào Việt Nam mà chẳng có Tết, có người Việt là có Tết rồi. Nhưng mình yêu lắm cái Tết Hà Nội. Chiều 30 Tết, hãy tắm rửa sạch sẽ với nước lá mùi già ngâm nóng, để rũ bỏ hết những muộn phiền của năm cũ, sẵn sàng đón năm mới với sự khoan thai và tĩnh tại nhất. Nếu để chọn ra một mùi hương của quê nhà, đối với mình đó nhất định là hương lá mùi. Đó là mùi hương của tuổi thơ, là sự vỗ về cho tâm hồn mỏi mệt, là sự an yên mà mình luôn mải miết kiếm tìm trong cuộc đời.
Tối 30 Tết, hãy quây quần cùng cả nhà bên mâm cơm tất niên, và cùng nhau xem Táo quân. Từ năm nay chẳng còn Táo quân nữa, nhưng rồi biết đâu đến một ngày, Gặp nhau cuối năm cũng sẽ là một nét văn hóa không thể thiếu trong lòng người dân đón Tết, bởi có những gương mặt thân quen ấy là có Tết rồi.
Ngày Tết phải có món bún thang của bà nội. Bún thang của bà nước trong vắt, thơm mùi ruốc tôm, thịt gà xé nhỏ, trứng tráng vàng ruộm, cùng với giò lụa thái sợi mỏng tang. Bún thang ăn với rau răm, không ăn với hành lá (chắc vì thế nên mình lại càng yêu món này hơn), và nhất định phải ăn kèm với củ cải dầm và một tẹo mắm tôm. Mắm tôm cho bún thang phải là mắm tôm Boong Hằng 18 Gia Ngư, bà bảo mắm tôm ở đây là thơm và chuẩn vị nhất. Bát ăn thang phải là bát nhỏ, nông, có độ mở ở phần miệng, bởi bún thang là món ăn dịu dàng và yêu kiều, nên bát ăn cũng phải nhỏ nhắn và yêu kiều theo.
Tết Hà Nội đẹp lắm, bình yên lắm. Nên dù cả năm có đi đâu làm gì, thì Tết mình cũng chỉ muốn được quây quần ở Hà Nội mà thôi.
Hà Nội là quê, vậy quê nhà với mình là gì?
Quê nhà là những ngày cùng Kiu chạy xe bốn vòng quanh Bờ Hồ nói những chuyện trên trời dưới đất, chỉ để sau đó lại trở về đối diện nhà gọi một cốc Ding Tea.
Quê nhà là những ngày hè (lại cùng Kiu) đi bộ một tiếng đồng hồ lên Kim Đồng, chỉ để đọc vài trang truyện tranh, rồi lại cuốc bộ cả tiếng về nhà.
Quê nhà là những chiều Chủ nhật trốn thế giới, cùng mẹ làm một ly bạc sỉu, và nghe kể về những ngày xưa cũ.
Quê nhà là mỗi tối Chủ nhật mọi người cùng nhau tụ tập ở nhà Kiu, ăn một bữa cơm giản dị. Những đứa trẻ con sau đó cuốn gói lên tầng 3 nằm, người lớn ngồi phòng khách chuyện trò rôm rả đến đêm. Địa chỉ nhà Kiu thì cứ thay đổi xoành xoạch, nhưng truyền thống thì cứ vẫn thế cả chục năm không đổi.
Quê nhà là nơi mình lớn lên cùng bố, cùng ông nội, cùng chú, cùng người bạn thân tuổi thơ. Rồi thì tất cả họ cũng không còn.
Quê nhà là nơi mình vẫn còn mẹ, còn anh chị, còn bà nội, ông bà ngoại, các cô chú, và các bạn. Đương nhiên không phải tất cả đều mong mình trở về, có những người muốn mình tìm được cuộc sống tốt hơn ở nơi xa. Dù thế nào cũng đều là muốn cho mình một đời bình yên.
Quê nhà là nơi có tuổi trẻ của bố mẹ, ông bà, có tuổi thơ của mình giản dị như bao đứa trẻ khác, có chứa chan niềm vui, và cũng có những mất mát chẳng bao giờ có thể nguôi ngoai.
Hai tiếng quê nhà thốt lên thôi cũng thấy đau đáu một nỗi niềm, vì ngày hôm nay mình ở xa quê, nhưng chỉ muốn ngày mai được trở về.
Quê nhà với mình là hơi ấm. Dù có trải qua đớn đau vẫn được hơi ấm vỗ về.
Đó, với mình, chính là quê nhà !
Link thử thách: https://www.facebook.com/haithanhhcmpt/posts/10158113603099347