VỤT MẤT
Mỗi bông hoa đều chỉ rực rỡ duy nhất một lần trong đời.
Sự sặc sỡ rồi sẽ chóng qua. Thứ còn lại là chính tôi với những hồi ức.
Tôi gào khóc không phải vì đã đánh mất.
Tôi đau khổ vì đã không giữ được.
Khoảnh khắc tôi đứng đó, nhìn vào ánh sáng lan tỏa xung quanh mình.
Sự hạnh phúc làm tôi thấy điên đảo, rồi não nề.
Không giữ được mất rồi, giây phút này!
Vươn tay ra để nắm lấy,
vụt mất…

















