Những đoạn trích tôi tâm đắc từ văn học của Nguyễn Ngọc Tư :
“Biết thương người ta là sai, nhưng đâu phải cứ biết là mình ngừng được.”
“Người ta không thương mình, không vì mình không đủ tốt, mà là vì lòng người ta không có chỗ trống cho mình chen vào.”
“Có những mối quan hệ, gần mà xa, thân mà hổng biết gọi là chi. Gặp thì vui, xa thì nhớ, mà chẳng dám đòi hỏi.”
“Tôi thích người ta, nhưng cũng biết người ta không thuộc về mình, nên mỗi lần gần là một lần dặn lòng đừng mong gì nữa.”
“Người ta không đến với nhau không hẳn vì không thương, mà là vì đời sống không giống như trong truyện.”
“Có những nỗi nhớ, đến cả tên cũng không được phép gọi ra.”
“Nhớ một người mà không thể gọi, không thể nhắn, không thể tới – là dạng nỗi buồn nặng nhất.”



















