Sống tối giản cho đời thanh thản!
Độ dạo này đọc cuốn “Lối sống tối giản của người Nhật” và thấy mình có xu hướng muốn trở thành minimalist. Có một sự thật là xưa nay nghe cái cụm từ đó đã nhiều, thậm chí từ hồi mới quen chồng cách đây 5 năm đã được nghe rao giảng về cái khái niệm đó. Nhưng mọi thứ đều chỉ là mơ hồ cho đến khi tự “bẻ khóa” được bản thân và hiểu cặn kẽ về khái niệm đó.
Cuốn sách dễ đọc, thẳng tưng và rõ ràng. Nó đưa ra định nghĩa, sau đó đưa ra những “quy tắc”. Tuy gọi là “quy tắc” nhưng không phải là những thứ kiểu “tự nhiên đặt ra bắt ta phải làm”, mà thực chất là những “bẻ khóa” cho mọi suy nghĩ thông thường khiến ta không tối giản. Những suy nghĩ kiểu như “thôi không vứt cái này vội, biết đâu sau mình dùng tới” hay “thôi thể nào cũng có lúc dùng, mua luôn 2-3 cái một lúc cho tiện”, hay đơn giản là “ơ cái này mình thấy thích thì mình mua thôi, còn có dùng hay không thì chưa biết”. Tất tần tật những suy nghĩ khiến mình tích thêm đồ-vô-lý đều được phản biện một cách mạch lạc và thuyết phục. Nó vận vào cuộc sống thực tế đến mức mỗi khi mình có những suy nghĩ như trên, mình lại thấy những trang sách hiện liên phản biện lại mình và thuyết phục mình để không tích thêm những đồ vô lý nữa.
Bản chất sống tối giản là lược bớt những thứ rườm rà, không cần thiết trong cuộc sống. Vốn dĩ đồ đạc càng ngày càng nhiều lên không phải vì người ta CẦN nhiều đồ hơn để tồn tại, mà là vì người ta MUỐN nhiều thứ hơn để chứng tỏ bản thân.
Rồi! Sau khi đã “tập nhiễm” khái niệm, mình thấy vui vì đã limit được bản thân kha khá trong việc mua sắm cũng như tiêu pha. Tỷ dụ như hôm vừa rồi đi đám cưới cô bạn, nếu như là năm ngoái cũng là một đám cưới như thế, mình đã đi sắm hẳn một cái váy mới cho đúng dresscode, mua hẳn bộ đồ trang điểm mới chỉ để cho 1 giờ đồng hồ xuất hiện long lanh, thì năm nay với tư tưởng tối giản mình đã:
lôi chiếc váy trắng mặc được đúng 1 lần hồi chụp ảnh cưới rồi cất tủ ra là lượt lại như mới,
tận dụng những gói sample trang điểm tích tụ từ bao lần mua mỹ phẩm được cho,
tự mua thuốc nhuộm tóc ngon-bổ-rẻ về nhuộm, giá chỉ bằng 1/10 những lần mình ra hàng mà hiệu quả lại cực kỳ rõ rệt, ai cũng khen :)
guốc cũng là đôi guốc trắng match với bộ váy, mỗi năm cũng chỉ đi 1 lần rồi cất tủ
ví/túi đi cùng cũng y như đôi giày, tần suất dùng ít nên trông vẫn mới tinh
Vậy là những thứ tích tụ bao lâu đã khiến mình tiết kiệm được rất nhiều tiền cho một bữa tiệc, sự hài lòng tăng lên gấp bội vì cảm giác mình không bỏ sót những gì mình đang có!
Với mình đấy chính là cảm giác “thanh thản”. Cũng như cuốn sách nói, khi bạn biết rõ mọi món đồ bạn có, thì bạn chẳng sợ quên thứ gì, chẳng lo phải nhớ ra đồ gì để đâu, và tiết kiệm được kha khá tiền để làm những việc quan trọng hơn!
Tuy nhiên sống tối giản lại có những phút “không thanh thản” cho lắm, đó là khi thấy người sống quanh mình không theo lối sống ấy. Cuốn sách cũng “cảnh báo” rằng “sống tối giản” cũng có thể trở thành 1 căn bệnh, y như việc “tích đồ” cũng có thể trở thành bệnh, nếu quá gay gắt. Anh chồng béo là người đầu tiên “lĩnh chưởng” từ mình, bởi anh là người đầu tiên nói với mình về minimalism, anh cũng từng nhận là người tối giản (tuy giờ anh bảo rằng anh chỉ coi nó là một khái niệm chứ không coi là mục đích), nhưng trước giờ mình quan sát anh có nhiều thứ không tối giản như anh muốn, nên thường xuyên nhắc nhở anh. Điều đó khiến vợ chồng có nhiều khi tranh cãi, cũng mệt! Nhưng mình nghĩ cái gì đúng thì nên nghe, nếu một phương thức sống mang lại cho mình nhiều giá trị về tinh thần lẫn vật chất thì chẳng hà cớ gì mà đi ngược lại nó.
Tuy nhiên thì có nhiều người cho rằng việc mua thêm đồ là thêm niềm vui, thêm giá trị. Kiểu như mình xưa nay cũng thế, mua thêm cái váy, cái áo lúc đó thấy vui, thấy thích, nhưng rồi 1 thời gian sau thấy niềm vui ban đầu cũng hết, còn cái áo cái váy đó chưa hết giá trị sử dụng, lại đã nằm trong góc tủ, cũng là tiền mình chết ở đó? Nỗi buồn vì không còn đồ mới để mặc, cộng nỗi buồn lãng phí đồ, cũng là giá trị đang mất đi đó thôi :)
Hiểu ra rồi thì sẽ nghĩ kỹ hơn trước mỗi quyết định! Và quyết được rồi sẽ thấy giá trị hiển hiện ngay lập tức bằng việc tiết kiệm được 1 món tiền và thấy lòng vui vui vì đã kiểm soát được việc chi tiêu của bản thân!