저는 한국어를 배웁니다
almost home

❣ Chile in a Photography ❣
NASA
taylor price

izzy's playlists!

Kaledo Art

#extradirty
Sweet Seals For You, Always


pixel skylines

tannertan36
Not today Justin
2025 on Tumblr: Trends That Defined the Year
DEAR READER
RMH

@theartofmadeline
tumblr dot com
he wasn't even looking at me and he found me
Peter Solarz
seen from Brazil

seen from United States

seen from Malaysia
seen from Philippines

seen from United States

seen from Indonesia

seen from Chile
seen from Chile
seen from United States

seen from France

seen from Malaysia
seen from Serbia

seen from Malaysia

seen from United States
seen from Kenya
seen from Canada
seen from Malaysia
seen from Malaysia

seen from Russia
seen from United States
@trangtam
저는 한국어를 배웁니다

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Chuyện hình xăm ở hông, trên mông một tí.
Chuyện “xăm trổ” bây giờ chẳng còn là cái gì lạ lẫm và nguy hiểm nữa, cũng không ai còn có cái tư tưởng xăm trổ là hổ báo, giang hồ nữa. Xã hội đã thôi khắt khe về chuyện xăm mình, các bậc phụ huynh cũng đã trở nên “yếu thế” trong việc chỉ trích con mình xăm trổ (vì chỉ trích lắm cũng chả được gì, chỉ tổ mỏi miệng). Giờ đây, nhà nhà xăm mình, người người xăm mình, trai xăm, gái cũng xăm đầy. Chỗ xăm cũng chẳng cần phải kín đáo, che đậy mà đã đàng hoàng ngự ở những chỗ lộ thiên hơn. Mà dù có ở chỗ kín thì người ta cũng không còn cần phải dè dặt gì nữa mà không chụp lại, up lên mạng xã hội, kèm máy dòng xa xăm, thâm thuý ẩn chứa đầy vẻ bí hiểm nhưng không giấu nổi vẻ tự hào vì vừa có vài vết “cào” vĩnh viễn trên da thịt.
Như mới đây đọc một sách của một anh copywriter tài giỏi có chương viết về chuyện xăm, trước đó một anh boss của K. cũng rất tài ba cũng vì quá nhiều người hỏi han về ý nghĩa hình xăm đầu tiên ở tuổi ngoài 30 trên tay mà anh phải viết hẳn một bài trên blog cá nhân để kể rõ sự tình đằng sau nó (để có ai hỏi thì cứ gửi link qua cho đỡ phải nói nhiều), và cũng thấy vô vàn hình ảnh các bạn mình xăm những hình xăm rất đẹp, rất đã và update rất nhiều, mới thấy chuyện xăm mình với mỗi người đều có ý nghĩa hết sức lớn lao. Mỗi hình xăm đều có một câu chuyện, thể hiện một cá tính và cất giữ một bí mật của chủ nhân.
Giống như anh sếp của K., anh chỉ giải thích với mọi người vì sao hình xăm lại có hình một mũi tên xuyên qua 2 vòng tròn đồng tâm, nhưng đến đoạn vòng tròn đồng tâm ấy tượng trưng cho một mốc biến động trong đời anh vừa vượt qua thì không ai nghe anh kể thêm được nữa. Đó là bí mật mà hình xăm cất giữ.
Hay như cái năm mà mình có hình xăm đầu tiên, hình xăm ấy không chỉ cất giữ một bí mật, mà bản thân nó khi ấy cũng là một bí mật mà mình phải cất giữ.
Nói qua về cái năm ấy, con bé blogger có cái nick rất sến “Con Gái Hà Thành”, mới 17, 18 tuổi, một bầu trời tự do vô lo vô nghĩ, lần đầu tiên xa nhà đi du học. Hành trang mang theo chả có gì ngoài tiền của Bố Mẹ và mấy câu thơ cô bạn tặng:
Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền Nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang Nhớ duyên dáng, ngây thơ mà xảo quyệt!
Đi học được 1 năm, kiến thức thu được cũng nhiều (nói thật đấy!), nhưng hơn hết chắc là một tâm hồn đa sầu đa cảm phủ đầy những trang blog 360*. Sầu chuyện xa nhà, cảm chuyện yêu đương, chất chứa đến nỗi khi vừa bước qua ngưỡng tuổi có đầy đủ nghĩa vụ pháp luật, “Con Gái Hà Thành” quyết định phải làm điều gì đó để “khắc cốt ghi tâm” những năm tháng tuổi trẻ sóng gió này.
Chỉ có điều cốt với tâm khó chạm tới quá, nên thay vì khắc ghi lên ấy, thì con bé quyết định xâm lên da thịt.
Cho đến nay, không một trang blog “Con Gái Hà Thành” nào ghi lại cái quyết định hôm ấy, cả cái quá trình dằn vặt suy nghĩ bao ngày xem xăm hình gì thì ít, mà để lấy can đảm thì nhiều, và cả nội dung hình xăm ấy là gì. Không một tấm hình nào được chụp lại, không một điều gì được ghi lại, được nói ra với ai. Mọi chuyện chỉ diễn ra trong căn phòng chưa đầy 10m2 nằm lẩn khuất trên tầng 2 khu chợ sinh viên sầm uất nhất Sing, Bugis, trên cái ghế nệm bọc da như ghế nha khoa đã cũ sờn, mấy góc lòi cả nệm, trên tường dán đầy các mẫu xăm, giữa con bé, 2 cha con người thợ xăm, và cô chị cùng phòng thân thiết nhất cũng “khắc cốt xăm thân” cùng nó ngày hôm ấy.
Hầu như ai chưa từng xăm đều sẽ có một thắc mắc hỏi người đã từng xăm kèm một vẻ nhắn nhó rằng: “Có đau không?”. Thì cứ cầm một cái tăm nhọn xâm xâm lên da mình liên tiếp, vừa xâm vừa di chuyển mũi tăm, bạn sẽ hiểu. Khi xăm, chỉ khi mũi kim chạm lên người mới thấy như có kiến cắn không dứt, không hẳn là đau mà chỉ…ngứa, muốn đưa tay gãi vậy, nhưng chỉ cần thợ xăm dừng bút, là lại chẳng còn cảm thấy gì nữa.
Khi ấy, xăm không phải là để show-off, bởi show ra là đời mình off luôn. Xăm khi ấy, như mình nói, là để lưu giữ một bí mật, và lại là tạo cho mình thêm một bí mật khác. Mình không mất quá nhiều thời gian để nghĩ xem nên xăm hình gì, mà là nghĩ xem nên xăm ở đâu (để cho không bị phát hiện) và vị trí xăm cũng có một ý nghĩa nhất định chứ không phải bạ đâu xăm đấy.
Lại nói chuyện anh sếp của K., anh ấy chọn xăm ở phần cổ tay, nhưng nằm lệch về hẳn 1 bên cẳng tay chứ không nằm ở phần úp xuống, là vì để khi làm việc luôn nhìn thấy mũi tên ấy nhắc nhở mình về những gì đã qua.
Còn mình, khi ấy mình chọn xăm ở lower-back, nôm na là ở phần hông, trên mông một tí. Đầu tiên, đó là vì chỗ đó kín đáo, đúng tinh thần “điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền” và…da dày, xăm lần đầu tiên cho nó đỡ đau =)) Lý do thứ hai và cũng là lý do quan trọng hơn cả là vì người có thể nhìn thấy được hình xăm ở vị trí “nhạy cảm” như thế, phải là người có đủ sự “nhạy cảm” để vén cao áo hay hạ cạp quần để có thể biết được hình xăm ấy là gì.
Vậy hình xăm ấy là gì? Thì vui lòng đọc lại phía trên: mỗi hình xăm đều chứa một bí mật và bản thân nó cũng là một bí mật. Chỉ biết là lúc mình đi xăm, người thợ xăm ra sức ngăn cản mình (??!!) rằng: “Noooo, a girl shouldn’t have that tattoo lah. Why don’t you try some other word like SEXY or LOVE? Why choose that word? Nooo..”. Còn sau đó, con bạn mình trong 1 lần mình qua nhà nó chơi ngủ lại, mà lại phải theo cái truyền thống ngủ nude, nó vô tình nhìn thấy tattoo của mình thì hét lên: “Con này mày điên à? Sao lại đi xăm cái này? Con điên này nữa…”
Hehe, ừ thì mình điên. Nhưng đâu phải ai cũng được biết mình điên? Mà bạn nào biết được mình điên thì lúc đó cũng hẳn là đã muộn rồi…
Hehe.
Con người ta luôn có một vấn đề là tự tha thứ cho mình trước khi có được sự tha thứ từ người mà mình đã mắc lỗi với họ. Bản thân chúng ta luôn tự nguỵ biện cho chính chúng ta, tự đưa ra trong đầu một lý do mà mình tự cho là "thuyết phục" và cho rằng người khác sẽ phải "cảm thông" với mình trước khi thực sự tỏ ra biết lỗi và tìm mọi cách để sửa sai. Tiếc thay, sự "cảm thông" sẽ chỉ đến với người không mong có được nó nhất. Còn nếu ta cứ tự nguỵ biện, tự bào chữa, và tự cho rằng mình đáng được tha thứ và không cố gắng đến cùng để bù đắp lại lỗi lầm mình đã gây ra, thì thứ mình nhận được chỉ là lòng "thương hại" mà thôi. Không có sự cảm thông nào cho một kẻ coi nhẹ nỗi đau và mất mát của người khác mà lại do chính mình gây ra.
Trang Tấm
Trẻ con, không phải đứa nào nuông quá cũng hoá hư. Mỗi đứa trẻ một bản tính. Có những đứa trẻ được nuông chiều sẽ không biết điều, hay đòi hỏi và rất vô ơn, bởi sự coi thường tình cảm mà nó nhận được quá nhiều, nghĩ rằng đó là điều đương nhiên nó nhận được. Nhưng có những đứa trẻ càng nhận được nhiều lại càng biết yêu thương, lấy yêu thương để đền đáp yêu thương, miễn sao ta nói cho nó hiểu rằng yêu thương nhận được là để trao đi. Người lớn cũng vậy thôi. Không phải ai nhận được nhiều yêu thương cũng biết đáp lại bằng yêu thương. Nếu đã là bản tính ích kỷ, nhận bao nhiêu cũng thấy không đủ nhiều và mình xứng đáng được như vậy, thì đừng trông mong họ sẽ thấy đấy là đủ và đáp lại bằng cách cho đi. Ở đời, phàm cái gì người ta chưa bao giờ có, chưa bao giờ thấy thì sẽ không nhớ đến nó; cái gì người ta luôn luôn có, luôn luôn ở đó cho họ thì họ cũng sẽ không bao giờ nhớ đến nó vì xem đó là sự nghiễm nhiên. Chỉ có thứ gì người ta có được rồi lại mất, mới nhớ đến nó mãi và khao khát có lại lần nữa.
Trang Tấm
Buồn buồn ngồi dịch lời chơi
Ai dè khó quá, nhưng chơi tới cùng
Ai mà cũng thấy khùng khùng
Vừa nghe vừa hát theo lời cái chơi.
Song: Demons
Performer: Imagine Dragons
Lyric translator: Tấm
---
Mỗi ngày tới giá băng
Mọi cuộc chơi đã tàn
Mọi thần thánh ta trông đợi
Là những khối vàng
Mọi điều ước mơ tan tành
Còn thứ ta trông đợi
Lại là thứ vứt đi
Dòng nhiệt huyết cũng tan
Anh mong được che chở em
Anh không muốn nói điều gì
Nhưng trong anh luôn che giấu
Những con quái thú xấu xa
Không hay ta lớn thế nào
Tham lam trong mỗi tế bào
Nơi đây anh luôn duy nhất
Nơi đây anh nhất thế gian
Khi em thấy sức nhiệt
Trong đôi mắt anh này
Nơi đây bao nhiêu gian ác
Nơi đây bao nhiêu dã tâm
Đừng bước lại gần
Bóng tối trong anh
Trong anh bao nhiêu gian ác
Trong anh luôn mang dã tâm
Những tiếng nghênh chào
Lời cuối sau tất cả
Rồi đèn cũng mờ dần
Thì tội ác lết ra
Họ đào sẵn những ngôi mộ
Và những chiếc mặt nạ
Gào thảm thiết xin cứu mạng
Ở nơi hoàng tàn
Không mong chi em buồn thêm
Nhưng anh đang chết đi
Trông mong cho em bình yên
Anh không sao che giấu được
Không hay ta lớn thế nào
Tham lam trong mỗi tế bào
Nơi đây anh luôn duy nhất
Nơi đây anh nhất thế gian
Khi em thấy sức nhiệt
Trong đôi mắt anh này
Trong anh luôn luôn gian ác
Trong anh luôn mang dã tâm
Đừng bước lại gần
Bóng tối trong anh
Trong anh luôn luôn gian ác
Trong anh luôn mang dã tâm
Nhân gian vẫn nói trách thân
Nhưng anh luôn tin số phận
Đan xen trong tâm hồn anh
Anh nên trông em cất bước
Đôi mắt em sáng rất ngời
Anh mong sao giữ hết được
Anh không sao thoát ra được
Mong em hãy đến với anh
Khi em thấy sức nhiệt
Trong đôi mắt anh này
Trong anh luôn luôn gian ác
Trong anh luôn mang dã tâm
Đừng bước lại gần
Bóng tối trong anh
Trong anh luôn luôn gian ác
Trong anh luôn mang dã tâm

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Chuyện khóc trong office.
Vốn lẽ post đầu tiên của mình cho hành trình personal branding blog là “Chuyện hình xăm ở hông, trên mông một tí.” cơ, nhưng chẳng hiểu sao mình viết suốt 2 ngày, xoá đi viết lại cả chục lần, vẫn không xong để post. Mặc dù mình đã có 1 list các topic để viết dần, và mình sẽ dần dần viết, thì đây là một trong số những topic đó.
Đã bao giờ bạn rơi nước mắt, hay nói thẳng toẹt ra là khóc, ở nơi làm việc chưa? Nếu có, thì vì lý do gì?
Nếu bạn ở một vị trí vô cùng cao, có phòng làm việc riêng, view ra thật đẹp, và bạn khóc cười gì trong căn phòng đó không ai biết, thì thật là may mắn. Nhưng nếu bạn chỉ là một nhân viên bình thường như cân đường hộp sữa, và bạn ngồi giữa những cân đường hộp sữa khác, không gian riêng của bạn nằm trong phạm vi một hoặc một nửa cái bàn, khoanh vùng giữa lưng ghế cho tới lưng laptop.
Và mọi sự xảy ra, đôi khi chỉ có bạn và cái laptop biết.
Nhưng khi bạn khóc, thì chưa chắc.
Khi đó, bạn phải tìm lấy một góc riêng nhất có thể, đối mặt với một bức tường hay tấm ngăn, vì bạn không có đủ khả năng có riêng cho mình một căn phòng và khoá trái cửa, sẽ là rất kỳ quặc. Khi đó, bạn không dám thở bằng mũi, vì chắc chắn sẽ có tiếng sụt sịt. Khi đó, bạn cũng chẳng dám thở mạnh, vì sẽ nghe tiếng nấc ngắt quãng. Tất cả những gì bạn có thể làm là lén lút lấy một cái khăn giấy, rịt chặt vào mũi, giả vờ xì mũi như thể điều hoà quá lạnh khiến mình đột ngột bị sổ mũi.
Khi đó có ai bỗng nhiên đến từ sau lưng và hỏi mình việc gì, mình sẽ không thể quay ra nhìn họ, cứ giữ cái khăn giấy trước mũi như thế và trả lời để họ không nhận ra giọng mình có gì đó khang khác.
Và rất có thể, ai đó đã nhận ra. Nhưng cám ơn vì họ đã không hỏi gì cả.
Lý do để khóc trong office thì nhiều lắm. Nhưng thường sẽ là vì một lý do nào đó đến từ chính cái office mà bạn đang ngồi đó để làm việc. Một chút bất đồng với đồng nghiệp, một lời nhận xét không hay của sếp, một tình trạng bế tắc khi không làm được việc mình được giao, hay là…
…bạn bị đuổi việc!
Cho bạn nguỵ biện một chút, bạn chỉ là không được nhận vào làm chính thức thôi, bạn mới ngồi ở đây 1 tuần để thử việc, sếp vừa có cuộc nói chuyện thân mật và đầy chia sẻ với bạn. Trên con đường định nghĩa chính mình, bạn không hiểu được chính mình thì sẽ có người nói cho bạn biết bạn là ai. Sự thật vẫn là bạn lại sắp trở về thời gian thất nghiệp dài hạn và làm bạn với nghèo nàn.
Và khi đó, bạn không thể oà khóc bỏ chạy ra khỏi văn phòng, bạn không thể chui vào toa lét nức nở để rồi khi bước ra thấy cả công ty đứng chờ ở ngoài, bạn càng không thể thu dọn đồ ngay lập tức và nói tạm biệt với mọi người trong ngỡ ngàng và tủi hổ. Bạn sẽ phải đứng lên ra đi như thế nào, và phải nói gì đây?
Lần nào khóc trong office mình cũng viết. Vì nước mắt không thể rơi thì con chữ có thể rơi thay. Vì tiếng bàn phím có thể giúp bạn che giấu tiếng sụt sịt. Vì sếp hay đồng nghiệp sẽ nghĩ bạn đã tập trung làm việc và không đụng đến bạn vào lúc đó. Và vì viết là cách duy nhất bạn có thể làm để cảm thấy được chia sẻ.
Giờ mình không thể khóc được, sẽ bị phát hiện ngay.
Nên giờ bạn sẽ thu dọn, thật nhẹ nhàng thôi, vốn dĩ bạn cũng chẳng có gì nhiều ở đây. Rồi bạn sẽ đứng lên, dõng dạc nói thật lớn lời tạm biệt và cảm ơn với mọi người. Và rồi mỉm cười.
Khi quay lưng đi, hãy cố đi thật bình thường.
Khi nào ra đường, hẵng khóc.
:*
Chúc mừng sinh nhựt vợ yêuuuuuuuu :*