Con đi qua trăm bể
Mơ một triệu mùa xuân
Cuối cùng nơi muốn đến
Lại là nơi đã từng…
ước gì con không lớn
ông bà cũng chẳng già
nỗi nhớ này đủ lớn
đưa con về hôm qua.
Muốn về quê ngoại ghê 🥲

Jimmy Eat World

PR's Tumblrdome
macklin celebrini has autism
Game of Thrones Daily
Mike Driver
d e v o n
cherry valley forever

Kiana Khansmith
tumblr dot com
Cosimo Galluzzi
untitled
KIROKAZE
Cookie Run:Kingdom Official!

gracie abrams

titsay
Fieri Frames
Fai_Ryy


Love Begins
Today's Document
seen from Brazil
seen from Paraguay

seen from Türkiye

seen from United States
seen from Malaysia
seen from Germany

seen from Ireland
seen from United States
seen from Guyana
seen from Germany
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from Kyrgyzstan

seen from United States
seen from Philippines

seen from Türkiye

seen from United States
@hongggiangg
Con đi qua trăm bể
Mơ một triệu mùa xuân
Cuối cùng nơi muốn đến
Lại là nơi đã từng…
ước gì con không lớn
ông bà cũng chẳng già
nỗi nhớ này đủ lớn
đưa con về hôm qua.
Muốn về quê ngoại ghê 🥲

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
những mất mát của 2026 e nghĩ nó đã dừng lại và bắt đầu với những điềm lành khi Gạo đến với tụi em , nhưng em cũng không ngờ vào những lúc em không phòng bị thì cơn bão lại kéo đến
em biết làm sao với cơn bão này đây , em chỉ còn có mẹ thôi
Nội mình chín mươi ba rồi , có cuối tuần mình lên nội ngồi ở ghế ngoài sân lúc đó nội nhớ mình là ai , cũng có tuần nội chỉ nằm ở trong phòng mà nội không ngủ đâu nội chỉ nằm đó lâu lâu trả lời gì đó mà nội cũng không biết .
Nay mình lên chơi Nội nói Nội mệt lắm rồi , đi bộ từ phòng ra ghế cũng hụt hơi , chẳng mấy chốc Nội đi đấy , Nội nói nhẹ tênh mà mình buồn , bà Nội và bà Ngoại của mình đều hiền lắm , đều dành cả đời thương lấy gia đình , Nội thích kể mình nghe những chuyện hồi xưa ở tít ngoài Bắc , Nội kể bố mình là út mà lại là lúc ông đi lính nên có mỗi Nội ở nhà nên có bao nhiêu nuông chiều là Nội dành cho bố hết dù nhà nghèo chứ có khá giả gì đâu , mình khoe với Nội là Nội có thêm cháu cố rồi
lúc chào Nội về rồi Nội với lại hỏi mình bố Quang đâu rồi , lúc đó mình không biết phải trả lời thế nào , Nội không nhớ hay Nội biết mà trí nhớ người già không muốn nhớ con trai út Nội mất rồi , mình phải trả lời thế nào đây vì với mình bố vẫn luôn ở đây , nơi nào cũng có bố cả
"Cả đời này mẹ sống tốt hay không, đó đều là sự lựa chọn của mẹ. Nhưng con thì khác, cuộc đời con bắt đầu vì mẹ. Mẹ đã đưa con đến thế giới này mà chưa từng hỏi ý con, điều đó vốn dĩ đã không công bằng với con. Vì vậy mẹ sẽ cố gắng hết sức để con có cuộc sống tốt hơn mẹ, bởi đó là trách nhiệm của mẹ, mẹ không trốn tránh cũng không né tránh."
mỗi ngày Gạo của mẹ lại đạp mạnh hơn , mẹ có một ngàn nỗi sợ trong đó mẹ luôn sợ Gạo của mẹ không khỏe mạnh nên dù có mệt mỏi mẹ vẫn cố gắng giữ tinh thần lạc quan . trước khi Gạo đến với mẹ thì mẹ đã phải học bài học chia ly và và mất mát lớn nhất , cho đến hiện tại mẹ vẫn chưa thế nào nguôi ngoai nỗi nhớ này , ngay cả khi đang gõ những dòng này mẹ cũng đang mít ướt vì mẹ nhớ bố là ông ngoại của con , thời gian cứ như vậy trôi qua dù lặng lẽ nhưng nhanh thật nhanh , còn nỗi nhờ của mẹ vẫn nằm lỳ ở đây vì vốn dĩ mẹ không bao giờ muốn quên , thậm chí những ngày ở viện chỉ toàn mùi thuốc khử trùng , ở khoa mà mọi người không thấy nỗi hy vọng ở đó , nỗi đau nó hiện hữu ngay cả ở bồn rửa tay nơi mẹ hay trốn ở đó để khóc mà bố không thấy được , dù rất sợ vào viện nhưng mẹ luôn nhớ vì lúc đó mẹ vẫn được bên cạnh ồng Ngoại , vẫn được đẩy ông Ngoại ra hồ cá , ông Ngoại con thích đi câu cá , ba con nói sẽ làm hỗ cá trên sân thượng và ông Ngoại thích lắm nhưng rồi ông không còn ở đây nữa ... nhưng con biết gì không , mẹ không muốn dạy con về nỗi đau lớn mà mẹ với bà Ngoại ngày nào cũng đỏ mắt , mẹ muốn dạy Gạo về tình yêu lớn lao mà ông Ngoại để lại , trái tim chân thành và chưa bao giờ đố kỵ hay sân si với ai cả
Trong cuộc đời rồi cũng chỉ như cái chớp mắt của tôi, tôi không thể bỏ lỡ trải nghiệm được làm mẹ được. Tôi cảm thấy đó là một hành trình quá thiêng liêng và ý nghĩa. Tôi muốn thấy cảnh con tôi tự hào và thấy thật ngầu khi mẹ nó vô nhà bóng sẽ chơi với nó tất cả các trò đến xộc xệch quần áo, chứ không chỉ ngồi một xó bấm điện thoại hay nằm ghế massage như bố mẹ các bạn khác (tôi sẽ không để nó biết thật ra là nó mới là người đưa tôi vào đây chơi, vì tôi muốn chơi nhà bóng thôi). Tôi muốn ôm cái cục nhỏ xíu nhưng ấm áp nhất trên đời đó ngủ cả đêm, trong giấc mơ yên bình nhất. Tôi muốn trải nghiệm cảm giác trong cái bụng vốn chỉ có tim gan phèo phổi rất đỗi bình thường của mình thế mà lại chứa cả một linh hồn khác nữa, đập đập và sống động. Có thể là tôi sẽ lại khóc quá nhiều vì cảm động và không thể hiểu nổi vì sao nó lại lựa chọn tôi vậy. Rốt cuộc tôi đã làm cái gì để được xứng đáng làm mẹ nó cơ chứ.
Dù gia tộc tôi không có ngai vàng hay một nghìn xào đất để thừa kế (có cũng chả đến lượt tôi 😁), tôi vẫn mong nó sẽ được thừa kế cái đoạn gene bình thường này. Tôi hình dung con thừa kế mái tóc siêu dày và cái mặt siêu đẹp trai thư sinh của bố tôi. Nếu nó không học giỏi bằng ông ngoại thì cũng chả làm sao cả, dù sao học giỏi được như thế cũng là quá khó. Tôi ước con được thừa kế trái tim đầy nhân hậu của mẹ tôi, thứ tôi chưa được thừa kế trọn vẹn nên vẫn còn là một người đầy khiếm khuyết như thế này. Và nếu nó may mắn hơn nữa, tôi còn mơ xa đến đoạn nó được thừa kế trái tim đầy chữ nghĩa của ông ngoại tôi. Tôi sẽ nói cho con biết những người mang trái tim như thế là những người hạnh phúc nhất, may mắn nhất. (Tôi cũng sẽ nhiều khả năng thi vị hoá thật nhiều chuyện cụ ngoại con đã là một nhà báo cần mẫn và nhà thơ lãng mạn ra sao). Sự tiếp nối bình thường vĩ đại kiểu đó. Sự tiếp tục hết sức tự nhiên và đẹp đẽ của chúng ta.
Tôi đã chấm dứt gần hết những sang chấn liên thế hệ để con không phải thừa kế những bi kịch không cần thiết nữa (thật ra mẹ cũng chỉ làm vì bản thân mẹ trước thôi).

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
How rich we are to have space for things. Time for others.
To help your mom
To care for your body.
To live the way we want.
"Nhiều khi có những chuyện tình không thành là do ông trời đang bảo vệ bạn”
Thật ra chẳng có đáp án nào là đúng nhất cho những thứ liên quan đến tình yêu . Như nếu nghĩ vậy thì mình đã bác bỏ chính mình những năm hai mươi được sống được yêu hết mình .
Hiện tại mình vẫn yêu hết mình còn sống hết mình thì mình thấy mình đang lười vượt ngưỡng cho phép rồi . Còn chuyện không thành mình nghĩ là có một vế đúng là sau khi bước ra mối quan hệ cũ khi mà trái tim mình bị chà đạp đến cùng cực thì mình học được cách yêu bản thân và biết bày tỏ tình yêu với chính gia đình mình và cũng vì thế khi bạn đời của mình xuất hiện mình vẫn chọn yêu anh hết mình nhưng không quên bản thân , có lẽ vì thế mà hiện tại dù chật vật rất nhiều như bao gia đình câu chuyện cơm áo gạo tiền và cả giai đoạn khó khăn nhất của mình thì mình vẫn đang cảm thấy vừa vặn , không chỉ dừng lại ở yêu mình biết ơn vì có anh biết ơn vì cả hai đứa đều học để tốt hơn cho nhau .
Không can thiệp vào lựa chọn của người khác… cũng là một kiểu trưởng thành.
Không phải vì mình thờ ơ.
Mà vì hiểu rằng mỗi người đều có một hoàn cảnh, một cách nhìn, một lý do riêng để chọn con đường của họ.
Điều mình cho là đúng, chưa chắc phù hợp với người khác.
Điều mình không chấp nhận được, có khi lại là cách họ đang cố gắng để sống tiếp.
Trước đây, mình hay muốn giải thích, muốn khuyên, muốn người khác hiểu theo cách mình hiểu.
Sau này mới thấy, không phải ai cũng cần được sửa. Và cũng không phải lúc nào mình cũng có quyền bước vào cuộc đời người khác để “điều chỉnh” nó.
Có những chuyện, đứng yên và không phán xét… lại là sự tử tế.
Khi bạn chấp nhận rằng người khác có thể khác mình,
cũng là lúc lòng bạn nhẹ đi rất nhiều.
Không cần ai phải giống mình.
Không cần mọi thứ phải đi đúng theo suy nghĩ của mình.
Chỉ cần mỗi người sống trọn vẹn với lựa chọn của họ,
và mình giữ được sự bình thản của mình vậy là đủ rồi.
Mẹ không dám ước những điều quá xa xôi.
Chỉ mong thời gian đi chậm lại một chút, để đến ngày con thật sự trưởng thành, mẹ vẫn đủ may mắn để đứng giữa đám đông, nắm chặt tay con trong buổi lễ tốt nghiệp - nhìn con lớn lên bằng chính đôi chân của mình, với ánh mắt tự tin và trái tim đầy ước mơ.✨
Mẹ mong khoảnh khắc ấy, con quay lại tìm mẹ giữa hàng ghế quen thuộc, để mẹ biết rằng dù con đã cao lớn, đã mạnh mẽ, bàn tay con vẫn còn cần một bàn tay cũ nắm lấy.
Và nếu cuộc đời đủ dịu dàng, mẹ mong thêm một lần nữa được nắm tay con - không phải để giữ lại, mà nắm tay con bước vào lễ đường, nơi con bắt đầu một hành trình mới, nơi mẹ học cách đứng lùi lại phía sau, nhìn con bên gia đình nhỏ.
Chỉ mong trong suốt chặng đường ấy, dù con đi nhanh hay chậm, dù con có quay đầu hay bước tiếp, con vẫn nhớ rằng: "đã từng có một người nắm tay con từ những bước đầu tiên". ♥️
mình cũng bắt đầu những bước chập chững đón em bé cưng đến với mình , nhiều cảm xúc thật
younger me

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
có ai nói với mình rằng chia ly là tất yếu , phải học cách chấp nhận rồi nó sẽ qua
mình không biết , mình chỉ biết mỗi lần chia ly là mình đau đớn đến thở cũng khó , bụng mình cứ quặn lên , nước mắt cứ trào ra khi mỗi sáng mình nhận ra bố không còn nữa , không còn tiếng bố gọi mình bao nhiêu năm từ lúc đi học đến khi đi làm , không còn bố dắt xe cho , không còn bố nữa , căn nhà mình bỗng rộng thênh thang , trống rỗng …
rồi mình không chấp nhận , mình biết bố vẫn luôn ở đây , trong tim trong trí nhớ của mình , mình vẫn sẽ nhớ bố mỗi ngày , mình muốn kế thừa bố
bố mình không đao to búa lớn sống một cuộc đời hoành tráng nhưng bố ở trong từng lời kể của các anh các chị các bác các cô các chú và mẹ mình thì bố là người đàn ông sống không thể tốt hơn , hết mình với công việc dù bao nhiêu năm bố kiếm chẳng được nhiều nhặn gì nhưng bố cố hết mình bố giỏi trong lĩnh vực của bố dù rằng chỉ vài năm ngắn ngủi bố kiếm hơn cả năm năm đi làm của mình , bố không hơn thua so đo với bất kỳ ai ai làm sai là người ta sai mình cứ đúng đi là được …
mình vốn là đứa hơn thua , ghim là ghim nhưng khi bố rời đi mình lại muốn và sẽ cố thành người tốt như bố , có lẽ mình chỉ nhận ra khi mình mất đi chỗ dựa lớn nhất .
Muốn biết đức vơi đầy, hãy nhìn chữ Nhẫn
Người xưa nói: “Muốn biết đức vơi đầy, hãy nhìn chữ Nhẫn.” Chỉ một chữ “Nhẫn”, nhưng lại trở thành thước đo để nhìn ra chiều sâu nhân cách của một con người.
Bởi lẽ, khi gặp thuận cảnh, ai cũng có thể tỏ ra ôn hòa, nhã nhặn. Nhưng khi đối diện với sự xúc phạm, bất công hay thiệt thòi, lúc ấy một người có giữ được bình tĩnh hay không mới thật sự thể hiện được đức hạnh của họ.
Nhẫn là nền tảng của mọi đức hạnh
Trong cuộc sống, con người khó tránh khỏi những lúc bị hiểu lầm, tổn thương hoặc gặp phải điều không vừa ý. Nếu gặp chuyện liền nổi nóng, tranh hơn thua, thì rất dễ làm tổn thương người khác và cũng khiến bản thân đánh mất sự bình hòa.
Trái lại, người có tu dưỡng thường biết kiềm chế cảm xúc, không để cơn giận chi phối hành động. Họ có thể nhịn được điều người khác không nhịn được, giữ được sự điềm tĩnh trước những điều khiến người khác dễ nổi giận.
Trong lịch sử Trung Hoa có một câu chuyện rất nổi tiếng về Hàn Tín, vị đại tướng khai quốc của nhà Hán.
Khi còn trẻ, Hàn Tín rất nghèo nhưng lại ôm chí lớn. Một hôm, ông mang theo thanh kiếm đi trên phố thì bị một tên vô lại chặn đường gây sự. Tên đó cười nhạo rồi nói:
“Ngươi có kiếm thì giết ta đi. Nếu không dám, hãy chui qua háng ta.”
Trước mặt rất nhiều người, đó là một sự sỉ nhục vô cùng lớn. Nếu là người nóng nảy, có lẽ đã rút kiếm liều mạng để giữ thể diện.
Nhưng Hàn Tín không tranh hơn thua. Ông lặng lẽ cúi xuống, chui qua háng của tên kia rồi bình thản rời đi.
Những người xung quanh khi ấy đều cười nhạo, cho rằng ông là kẻ nhát gan.
Thế nhưng nhiều năm sau, Hàn Tín trở thành vị đại tướng lừng danh, giúp Lưu Bang lập nên triều đại nhà Hán. Khi nhìn lại câu chuyện năm xưa, người đời mới hiểu rằng đó không phải là hèn nhát, mà là đại nhẫn. Ông nhẫn để giữ chí lớn, nhẫn để không vì một phút nóng giận mà hủy hoại cả tương lai.
Nhẫn là cách giữ và tích đức
Trong đời sống thường ngày, rất nhiều mâu thuẫn chỉ bắt nguồn từ một câu nói hơn thua hay một cơn nóng giận nhất thời. Nếu ai cũng muốn thắng, muốn chứng tỏ mình đúng, thì oán kết sẽ ngày càng chồng chất.
Nhưng nếu có thể nhẫn một chút, rất nhiều chuyện sẽ tự nhiên lắng xuống. Người xưa nói: “Nhẫn một chút sóng yên biển lặng, lùi một bước biển rộng trời cao.” Chính sự nhẫn nhịn ấy giúp con người tránh tạo thêm oán kết và giữ lại phúc đức cho chính mình.
Nhẫn thể hiện chiều sâu của nội tâm
Người thiếu tu dưỡng thường phản ứng ngay khi bị xúc phạm. Nhưng người có nội tâm sâu sắc thì trước khi nói, trước khi làm, luôn biết dừng lại một chút để tự giữ mình. Nhẫn không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh của sự tự chủ.
Trong lịch sử cũng có một câu chuyện nổi tiếng về Trương Lương, một trong những mưu sĩ kiệt xuất thời Hán.
Khi còn trẻ, Trương Lương từng gặp một ông lão bí ẩn, về sau được gọi là Hoàng Thạch Công.
Một ngày nọ, khi Trương Lương đi qua cầu, ông lão cố ý làm rơi chiếc giày xuống đất rồi bảo:
“Tiểu tử, xuống nhặt lên hộ ta!”
Trương Lương ngạc nhiên trước giọng điệu khó nghe của ông lão, trong lòng thoáng khó chịu. Nhưng thấy ông đã lớn tuổi, chàng cố nhẫn nhịn, lội xuống nhặt chiếc giày lên. Ông lão lại giơ chân ra và nói:
“Mang vào!”
Trương Lương thầm nghĩ: “Dù gì mình cũng đã nhặt lên rồi, mang vào cho ông ấy cũng được thôi.” Nghĩ vậy, chàng bèn quỳ xuống xỏ chiếc giày vào chân cho ông lão.
Đợi Trương Lương mang giày xong, ông lão cười lớn rồi bỏ đi. Trương Lương nhìn theo bóng ông lão khuất xa mà trong lòng không khỏi thấy lạ kỳ.
Đi được một đoạn, ông lão quay lại nói:
“Tiểu tử này có thể dạy dỗ được. Năm ngày sau, vào lúc sáng sớm, hãy quay lại đây gặp ta.”
Trương Lương thấy lời nói của ông lão đầy thâm ý, liền quỳ xuống đáp: “Xin vâng.”
Năm ngày sau, khi trời vừa tờ mờ sáng, Trương Lương đã đến nơi hẹn. Không ngờ ông lão đã có mặt từ trước. Thấy Trương Lương, ông nổi giận nói:
“Có hẹn với người lớn tuổi mà lại đến trễ, như vậy có được không? Năm ngày sau hãy đến sớm hơn.”
Nói xong liền quay lưng bỏ đi.
Năm ngày sau nữa, vừa nghe tiếng gà gáy, Trương Lương đã đến đầu cầu. Nhưng oái oăm thay, ông lão lại đến trước. Ông trách Trương Lương vẫn đến trễ, rồi bảo năm ngày sau hãy quay lại.
Lần thứ ba, Trương Lương không dám chậm trễ nữa. Nửa đêm canh ba đã ra cầu đứng đợi. Một lúc sau ông lão xuất hiện, thấy vậy liền gật đầu nói:
“Phải vậy chứ!”
Sau đó, ông lấy ra một cuộn sách tre và nói:
“Đọc cuốn sách này có thể làm thầy của bậc vương giả. Mười năm sau ắt sẽ nổi danh. Mười ba năm sau con có thể gặp ta ở Tế Bắc, dưới chân núi Cốc Thành Sơn, nơi có tảng đá màu vàng — đó chính là ta.”
Nói xong, ông lão bỏ đi và từ đó không còn gặp lại.
Trương Lương mang cuộn sách về nhà, đốt đèn xem thì hóa ra đó chính là bộ “Thái Công Binh Pháp” đã thất truyền.
Nhờ bộ binh thư ấy, về sau Trương Lương trở thành mưu sĩ hàng đầu, góp phần giúp Lưu Bang lập nên triều đại nhà Hán.
Nhẫn giúp con người vượt qua nghịch cảnh
Trong cuộc đời, không phải lúc nào con người cũng gặp thuận lợi. Có lúc bị khinh rẻ, có lúc bị hiểu lầm, cũng có lúc phải chịu thiệt thòi.
Nhưng người thật sự có chí hướng thường không vì những điều trước mắt mà đánh mất sự bình tĩnh. Họ biết nhẫn để tích lũy năng lực, nhẫn để giữ chí lớn, và nhẫn để chờ đúng thời cơ.
Vì vậy, nhìn vào một người, muốn biết đức hạnh sâu hay cạn, nhiều khi không cần xem họ nói những điều lớn lao thế nào. Chỉ cần nhìn xem khi gặp chuyện không như ý, họ có thể nhẫn được bao nhiêu.
Cho nên người xưa mới nói: “Muốn biết đức vơi đầy, hãy nhìn chữ Nhẫn.”
Một người nhẫn được bao nhiêu, thì đức của họ sâu bấy nhiêu.
Nhẫn không chỉ là cách đối nhân xử thế, mà còn là một cảnh giới tu dưỡng của tâm hồn. Khi con người hiểu được chữ Nhẫn, lòng sẽ bớt nóng nảy, tâm sẽ bớt oán hận, và cuộc đời vì thế cũng trở nên rộng rãi, bình hòa hơn.
vandieuhay.net
[Ảnh minh họa]
Gặp gỡ, là đem năng lượng của mình chia sẻ cùng với người khác. Nói chuyện cũng là đem khí thần của bản thân ra như vậy. Có nhiều người đi tụ họp về bị mệt, người ốm không muốn nhiều người đến thăm là có lý do. Biết được việc này thì phải biết giữ, không được tùy tiện. Hiểu được việc này cũng sẽ thông cảm với những người ít nói, không muốn hội hè đình đám, thích ở nhà, thích yên tĩnh, thích tản bộ, muốn được ở một mình, đó là nhu cầu riêng. Năng lượng luôn cần cân bằng, càng thêm tuổi càng phải tìm hiểu thật kỹ, không thể tùy tiện phóng khoáng như lúc còn thanh niên.
Năm nay song hỏa. thay đổi là tất yếu, nên học giữ miệng. Người cũ, việc cũ, chốn cũ...không cần nhắc lại, việc đã qua, đã qua. Cuộc đời không phải là việc nhìn thấy nhiều điều, hay thấu suốt nhân sinh mà nên là sống đơn giản, coi nhẹ được việc nào tốt chuyện đó. Biết nhiều cũng là một dạng tham, người xưa muốn làm trẻ con là vì vậy.
Một khi đã cầm lên được, nhất định phải đặt xuống được. Thân nhẹ mới đi được xa. Có như vậy bạn mới tự do.
"tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ."
Tu thân đứng đầu tiên. Nhưng cũng là việc khó nhất. From BeP
bố hay bảo mình nhanh đi lấy chồng để bố khoẻ khi không cần dắt xe cho mình mỗi sáng đi làm nữa , để không còn ai suốt ngày càu nhàu bố hút thuốc suốt , để không còn ai lườm quít bố ngồi nhậu với mấy chú rồi gọi điện chí choé gọi bố vào nghỉ
vậy mà khi mình lấy chồng bố lại chẳng khoẻ nữa , mỗi ngày mình thức dậy mình luôn nghĩ đây là ác mộng rồi mình sẽ tỉnh bố lại khoẻ , dù cho đã có gia đình nhỏ bố vẫn dắt xe cho mình vẫn luôn dặn dò mình bỏ áo mưa vào cốp và nói mình không được phóng xe ào ào
mình mất bao lâu để viết xong vài dòng này mình cũng không biết nữa , vài chữ mình lại khóc , vài chữ mình lại quặn đau vì thương bố , không muốn bố đau nhiều như vậy mà mình chỉ có thể xoa dầu cho bố , chỉ có thể đọc kinh nguyện cho bố bớt đau cho bố được về với đất Phật trong vòng tay yêu thương của mọi người , chỉ có thể như vậy …

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
việc biết rằng mình không còn nhiều thời gian bên cạnh bố nhưng là bao lâu mình lại không biết được ? không rõ đó sẽ là bài học đau đớn thứ mấy khi mỗi ngày chăm sóc bố , nhìn bố trằn trọc vì đau , nhìn bố vì mệt mỏi mà chỉ toàn là cáu gắt , nhìn bố mình không dám rơi nước mắt vì như thế mình sẽ gục ngã không còn sức lực để cạnh bên bố nữa mà điều bố cần là mình khỏe mạnh và vui vẻ , mình hối tiếc rất nhiều vì còn vô vàn điều đứa con gái muốn được làm với bố mà hiện tại mình chỉ có thể trân trọng từng giờ từng ngày , câu chữ cũng đi đâu hết rồi mình chẳng thể viết được gì nữa vì thế giới của mình những năm sắp ba mươi liên tục phải nói chia ly với những người mình yêu thương nhất
năm 2025 nhiều nỗi buồn quá.
vậy mà nỗi buồn lại cứ thế nối đuôi sang 2026 = (