tân các
Three Goblin Art
almost home
Peter Solarz
Not today Justin
🪼
Noah Kahan

Kaledo Art

izzy's playlists!
cherry valley forever

oozey mess

#extradirty
I'd rather be in outer space 🛸
macklin celebrini has autism
𓃗
tumblr dot com
occasionally subtle
RMH
Cosimo Galluzzi
PUT YOUR BEARD IN MY MOUTH
Sade Olutola

seen from United States

seen from India
seen from Syria

seen from United States

seen from France

seen from Brazil
seen from Brazil

seen from United States

seen from United States
seen from Canada
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Malaysia
seen from United Arab Emirates
seen from Australia
seen from Canada

seen from Colombia

seen from Brazil
@giacomo-tran
tân các

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Cuốn ơi là cuốn luôn!!!
Tình yêu từ đâu mà ra?
Hồi trước, gia đình nào cũng có một album ảnh. Người ta chuyển nhà sẽ đi tìm cuốn album mang theo, người ta nhớ nhớ quên quên nhưng hỏi cuốn album ở đâu vẫn nhớ. Bây giờ bao nhiêu ảnh trong điện thoại cả rồi. 512GB thôi đã chứa được cả một thời tuổi trẻ.
Nhà mình cũng có một cuốn alum như thế, số ảnh này Mẹ mình đã cẩn trọng giữ gìn trong ngần ấy năm. Một thời gian sau khi Ba mất, có lần Mẹ đã ngồi ở đó lần giở từng tấm. Trầm ngâm.
Chỉ có Mẹ mới hiểu rõ nhất cuối cùng thì bản thân sẽ nhớ và quên những gì.
Suốt một đời dài Mẹ cứ hoạnh hoẹ Ba về cái cô nào đó ở Sài Gòn mà có lẽ ký ức của Ba về cô ấy đã dừng lại vào cái ngày họ rời tay nhau. Hơn 20 mươi năm đầu ấp tay gối, Ba có vô vàn lỗi sai khác nhau nhưng có một điều là chưa bao giờ Mẹ bắt được Ba lén phén với ai. Sự chung thuỷ của một người đàn ông nếu có, chỉ là như vậy thôi.
Những lần uống say Ba cứ ngâm mãi cái câu thơ trong bài Hai sắc hoa Tigôn của TTKH: “…Mà từng thu chết, từng thu chết / Vẫn giấu trong tim bóng một người”. Cái bài thơ nó dài đằng đẵng mà cả đời Ba chỉ ngâm đúng có 2 câu... bảo sao Mẹ chẳng dỗi hờn.
Nhưng có lẽ vậy, mùa thu mà Ba yêu nhất là cái mùa thu chết ấy.
Ba lấy Mẹ ở cái tuổi muộn màng như vậy một phần là vì ông Nội tìm mãi mới ra một người con gái ăn học đàng hoàng và hai bên gia đình môn đăng hộ đối. Ông là nhà Nho, 15 năm học chữ Nho để đọc sách, bốc thuốc Bắc chữa bệnh cho dân. Ông có những nguyên tắc của riêng mình trong cuộc sống, vì thế tiêu chuẩn chọn vợ cho người con trai lớn mà ông kỳ vọng nhất cũng khắt khe hơn. Mình đã luôn biết ông Nội không phải người hẹp hòi khắc nghiệt. Cái cách mà một người đầy nguyên tắc nhưng thấy đứa cháu gái của mình đi ra, đi vô bốc táo đỏ trong kệ tủ thuốc ra ăn vụng và không la rầy một tiếng, đến khi hủ táo vơi dần, ông từ tốn chẳng nói năng gì mà lấy cái hủ ra, đổ đầy táo vào và đặt lại chỗ cũ (cho mình lấy tiếp) khiến mình tin rằng, ông vốn là người có chút ấm áp.
Mình đã luôn hiểu, tư duy môn đăng hộ đối của ông nếu có sai thì nó cũng chỉ là hệ luỵ của thời đại. Chỉ là mãi sau này mình mới hiểu, có thể ông nhìn được điều gì đó mà người khác thì không. Tình yêu có thể không đến từ những rung cảm vô điều kiện mà nó có thể đến từ nhiều lý do, dù rằng cuối cùng đều sẽ dẫn về sự nóng bỏng trong cõi lòng.
Hơn 20 năm Ba Mẹ mình sống với nhau, một cuộc hôn nhân không xuất phát từ tình yêu nhưng được duy trì bằng sự tôn trọng và những niềm thương kín đáo vô cùng. Mẹ tôn trọng Ba vì Ba uyên bác và rộng lượng, Ba tôn trọng Mẹ vì Mẹ đằm thắm, hiểu lẽ phải và vất vả nhiều. Những năm ấy cũng có vô vàn những lần cãi vả đau điếng lòng nhau nhưng với mình, tất cả đều là một phần cuộc sống. Và mình chọn nhớ, nhưng không nhắc.
Tình yêu đã ở đó nhưng theo một cách khác. Ba sẽ nhường Mẹ xem kênh truyền hình có cải lương mà Mẹ thích dù Ba đã biết kênh nào đang chiếu bóng đá, Ba ngồi đọc báo cả đêm để canh mẹ ở bệnh viện hồi mẹ phỏng ở tay, Ba luôn ra ngoài hút thuốc chỉ vì có lần Mẹ bảo khói thuốc gây ngột ngạt cho cả nhà. Cái lần đám tang ông Ngoại, Ba hỏi Mẹ điều gì đó và giữa những buốt nhức tâm can của chính mình, Mẹ cáu bẵng quát lên, tiếng quát vang ra trong không gian rộng lớn và yên ắng. Ba chỉ từ tốn: “đừng lớn tiếng thế em”.
Còn Mẹ, miệng chẳng bao giờ nói lời thương vậy mà mỗi mùa hè khi bệnh suyễn của Ba khiến Ba ho nhiều hơn, Mẹ nhặt hoa sứ ở trường về phơi khô, ngày nào cũng nấu nước để ở đầu nằm cho Ba: “uống đi để nó nguội”.
Mình đã 26 tuổi rồi. Tình yêu luôn là một phần trong người mình nhưng nhân tình thì vẫn cứ vời xa, vì mình không sẵn sàng cho những điều mình không chắc chắn. Và hơn hết, tình yêu thì quan trọng đấy nhưng mỗi giai đoạn trong đời sẽ có những điều khác hiển hiện và quan trọng không kém. Nhân duyên là một thứ có hạn kỳ nhưng tuần hoàn, những gì ta thả bay đều sẽ đậu về theo một cách khác vào một thời điểm chính xác hơn, tình yêu là một loại nhân duyên như thế mà.
Mình nhớ lần đầu tiên mình đi qua chỗ anh ngồi, cái cách anh chống tay lên càm suy tư làm mình thấy quen vãi. Gần 3 năm rồi sau khi Ba mất, mình mới thấy lại bộ dạng suy tư của một người (đàn ông). Sự phải lòng của mình nảy mầm chỉ từ một điều vô cùng nhỏ nhặt như thế và nó được duy trì qua ngày tháng chỉ bằng những nhỏ nhẹ, hiền lành cũng y chang.
Chỉ khác là Ba yêu mình cả đến khi về bên kia thế giới, mình yêu Ba cả khi Ba chỉ còn là sương khói, còn anh và mình — ngang qua nhau ở đoạn này mà thôi.
Tình yêu là tình yêu mà tình yêu cũng chỉ là tình yêu thôi. Ta giữ lấy nó để ta sống cho mình, tất cả những hồi ức và nhớ thương bất tận chỉ nên là của một mình mình thôi. Nó sẽ được nói ra một cách có nghĩa, khi nhớ thương là hai chiều.
— AN TRƯƠNG

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Ở một thế giới khác, ở một hoàn cảnh khác, gặp được nhau có thể nào vẽ lên một khung cảnh khác hơn?
Anh sẽ không bao giờ biết được. Những ngày thức dậy nỗi nhớ cồn cào trong lòng, nhưng cũng chỉ có thể giấu ở trong lòng.
Anh sẽ không bao giờ biết được, bao lần e mường tượng viễn cảnh chúng ta về chung dưới một mái nhà, hai đứa trẻ đã từng trải qua những năm tháng cô độc bất hạnh sưởi ấm cho nhau.
Bờ môi lạnh, mùi thuốc lá, nụ hôn đầu tiên…
Bàn tay gầy, đôi mắt ấy, và lần rơi nước mắt…
Từ đầu đã là không thể có tương lai, nên không thể yêu, cũng không dám yêu. Còn ngày hôm nay đây, lại là không còn có tư cách để nhắc đến nữa.
Ở một viễn cảnh khác, gặp được nhau liệu có thể đến với nhau?
Còn trong cuộc đời này, em ở bên người khác, anh sống một cuộc đời khác, phương trời cách biệt không thể nào đến với nhau.
Đôi lúc nhớ lại về những đêm đông thời còn trẻ ấy, tựa bờ vai anh bao lần đưa đón đi về, dù cho lòng ta vẫn biết rồi sẽ chẳng đi tới đâu.
Trên đời chẳng thể nào hoàn hảo hay trọn vẹn, tình yêu nào cũng trống rỗng như nhau. Dù là người nằm bên gối, hay là những người thuộc về năm tháng thanh xuân, thì trong lòng cũng vẫn luôn cảm thấy mình đã bỏ lỡ những gì tốt đẹp.
Những suy nghĩ mông lung này cứ quay cuồng trong đầu mãi, có lẽ không ai hiểu, cũng không mong ai hiểu, hay anh sẽ tìm được. Chỉ là một bí mật, cả đời này mang theo. Tình cảm năm ấy, khó có thể gọi tên thành lời.
Viết cho T | Thanh Xuân
chữ bạn H
hoàng hôn vẫn buông dài những ngày tháng 2, không biết bao lâu nữa mình cảm nhận lại hạnh phúc như buổi chiều năm đó nhỉ
trong "one day", emma quay lại ôm dexter nói
" i love you dexter, so much. i just dont like u anymore"
có những đoạn trong đời, ngta buộc phải buông bỏ vài thứ để bước tiếp, không phải vì nó không quan trọng, mà vì buồn quá, nặng nhọc quá, biết sao giờ....
nobody saved me, i saved myself
Valentine mọi người nói về tình yêu, về cách yêu đối phương, nhưng lại quên cách yêu chính bản thân mình.
Thỉnh thoảng mình vẫn khóc, nhưng nhìn thấu mọi thứ cũng quá đau đớn và dai dẳng rồi. Bây giờ mình bắt đầu học cách nhìn thoáng ra.
Có những cuộc tình không đến được thì rất buồn, nhưng đến được cũng chưa chắc sẽ vui. Như Vũ Thành An đã viết trong Bài không tên cuối cùng tiếp nối: Nếu chúng mình đã thành đôi lứa, chắc gì ta đã, thoát ra đời khổ đau.
Chúc cho những người bạn ở Tumblr, những người đã lướt đến bài viết này có một ngày valentine vui vẻ và bình yên trong tâm hồn, yêu đời và cũng yêu mình.
Lai Châu, Vietnam. Credit to Nguyễn Trọng Cung.
Chúc mọi người một năm mới an yên và gặp nhiều may mắn <3
https://youtube.com/shorts/nphPlrBKX7Q?feature=share

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Đố bạn biết có những bài hát nào trong phần trình diễn này?
— Trista Mateer ,“I Still Forget We’re Not Even Friends”
i always will….
Bò Bía THANK YOU <3
https://youtube.com/shorts/87bCSAGk-80?si=3mvN9tPHcypmvzPe
Cà phê sáng với Yên #xuhuong #xuhuong2023 #xuhuongyoutubeshort
Cà phê sáng với Yên #xuhuong #xuhuong2023 #xuhuongyoutubeshort

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Đã đi về đến cuối trời
Đã về như thể muôn đời đã đi.
“I miss you more than I remember you.”
— Ocean Vuong, On Earth We're Briefly Gorgeous