Đôi khi có một vài bạn, thấy mình lầm lầm lì lì, cứ muốn tiến lại làm cho mình vui.
Thực sự thì ở một mình, mình đã vui rồi, không thể làm cho vui hơn được nữa. Mình không cần một người ở bên cạnh luôn tỏ ra vui vẻ để cho mình vui vẻ, điều đó rất mệt, cho cả hai, mình biết nó sẽ là vậy. Một thứ bùng cháy mọi lúc mọi nơi là một thứ rất mau chóng lụi tàn.
Nếu được, mình xin đổi lấy một người có thể dung dị bước qua cuộc sống này cùng mình. Không cần phải luôn ủng hộ ý kiến của mình, trái lại, phải thật hết sức công tâm trước những gì mình lựa chọn. Mình muốn người đi bên cạnh mình có tâm tư phẳng lặng như một chiếc gương, phản chiếu lại hết mọi bóng tối và ánh sảng, để mình có thể tự nhận ra và tỏ tường.
Mình muốn một người, biết đấu tranh cho chính bản thân người đó và biết đấu tranh cho người khác, biết yêu thương cho chính người đó và biết yêu thương cho người khác. Một người quyết định nhảy vào một mối quan hệ vì biết rằng nó tốt cho tất cả, chứ không phải cho riêng cá nhân một ai.
Không cần phải như phong ba bão tố, chỉ cần lẳng lặng như một mặt hồ. Không nổi trội, mà chan hoà như cỏ cây vậy đó.














