Khoảng thời gian đó, anh nghĩ sẽ là cơ hội để quên em. Anh ở nơi tách biệt khỏi thế giới bên ngoài, làm việc theo khuôn khổ. Bốn tháng. Anh không thể đọc những gì em viết, không thể thấy những gì em làm.
Khi trở lại, anh vẫn luôn nhắc mình phải quên em… Nhưng rồi một đêm anh không kiềm được lòng mà gõ tên em trên thanh tìm kiếm, điên cuồng đọc những thứ em trải qua. Anh nhận ra tất cả cố gắng của mình đều vô nghĩa. Anh lại sa vào vòng lẩn quẩn của bản thân, quan tâm em, dõi theo em, yêu thích em âm thầm như thế. Và anh chấp nhận sự thật vô vọng rằng, em có thể mãi mãi sẽ không nhận ra một người như anh.
Một người như anh, trốn tránh nỗi nhớ em qua những cơn say, lại quay quắt nhớ vào những ngày kế tiếp. Một người như anh, tự đào cái hố sâu ở trong lòng, dù biết không thể nào nhận được sự hồi đáp, vẫn cấm cản bản thân không được dành tình cảm này cho bất kỳ ai khác. Một người như anh, hiểu rõ con đường này sẽ không có lối thoát, vẫn không từ bỏ em.
Anh vẫn không thể nào từ bỏ em…