Có nhiều chuyện rất khó để thông suốt, chẳng hạn như năm nay tôi 25, tôi vẫn không rõ mình giỏi thứ gì. Người sếp đầu tiên của tôi cho rằng tôi rất giỏi số liệu, người sếp thứ 2 của tôi lại cho rằng tôi làm rất tốt công việc sáng tạo, người sếp thứ 3 của tôi lại rất thích giao cho tôi những công việc liên quan đến giao tiếp nhưng lại luôn miệng bảo rằng năng lực tôi kém, có thể kéo cả công ty thụt lùi theo.
Sau cùng, tôi vẫn không hiểu mình làm tốt việc gì nhất. Ngẫm lại, có thể là vì chính tôi là người viết kịch bản nhưng lại để ý quá nhiều lời bàn tán bên tai, chưa từng tập trung vào chính mình. Tôi là kiểu người "people pleaser" điển hình, lấy lòng mọi người chẳng vì điều gì, điều chỉnh bản thân mình một cách vô tội vạ, có thể chính vì là kiểu người "khoảng trống nào cũng có thể lấp đầy" nên người khác không thể nhìn thấy ưu điểm của tôi, bản thân tôi ngày càng trở nên mơ hồ về chính mình.
Nếu cuộc đời là 60 năm, tôi đã đi hết hơn 1/3 số đó theo một cách làng nhàng, nói một cách ưu nhã thì đây là bình an, nhưng thẳng thắn thì ở những năm tháng tuổi trẻ này tôi tầm thường.
Tôi - người vẫn loay hoay trong vở diễn của chính mình, luôn tự hỏi liệu có một lúc nào đó, bản thân có thể thoát khỏi sự nhạt này không?
---------------
Phim: Later I Laughed
Mọi người có thể đọc đầy đủ bài viết trên fanpage viết lách của mình: https://www.facebook.com/share/p/1BJxvegBzJ/?mibextid=WC7FNe












