Chầm chậm mà đi, thảnh thơi mà vẽ…
Mình thích vẽ. Chỉ cần 1 cây bút chữ A, mình đã có thể vẽ linh tinh lang tang từ sách giáo khoa cho đến vở viết. Mình thích vì thích, không phải dân chuyên.
Vẽ giúp giải tỏa tâm trí, mình cũng tìm thấy tính thiền khi được vẽ. Sự im lặng đắm chìm trong từng nét vẽ, tập trung để não và tay dẫn đường. Đôi khi bạn chẳng hiểu bản thân đang vẽ cái gì, nhưng kệ đi, đừng suy nghĩ quá nhiều về nó. Thả lỏng và phiêu đi.
Mình mua hộp màu sáp và bắt đầu tìm kiếm ai đó với những cuộc trò chuyện thật sâu. Hoặc chẳng cần nói gì cả. Cứ để mọi thứ tự nhiên nhất, lặng mà an là đủ. Thế nên tìm kiếm người đi cùng cũng vậy, bắt được tần số thì dù thân hay không vẫn đủ duyên mà có mặt cho nhau vài giờ.
Mình cũng thử trải nghiệm lần đầu tiên xách màu lên núi, tìm kiếm những đứa trẻ có niềm đam mê sắc màu giống mình. Phần người chênh vênh được những con người xa lạ ôm ấp, vỗ về một chút ít, để mà thương người thương mình nhiều hơn.
Hội họa luôn có cách dẫn lối cho chúng ta đến điều gì đó, hiểu bản thân, an trú hay kết nối. Chúng ta không cần phải có năng khiếu bẩm sinh, chỉ cần bạn mở lòng với nó.
Cầm bút lên và vẽ thôi nào!














