Đợt loay hoay về việc sắp xếp nhà cửa vốn khá nhiều đồ cả cũ cả mới, tôi gặp một clip ấn tượng về tủ bếp sau khi dọn dẹp, bố trí lại của một bà cụ ở nước ngoài. Bà bố trí mọi thứ dễ nhìn, phân loại đồ gọn gàng, tiện sử dụng. Tôi ấn tượng một câu nói của bà, đại ý: sắp xếp để nhỡ có mệnh hệ gì thì "di sản" để lại cho người nhà gọn nhẹ.
Tôi lại được nghe về "tư lương" người ta mang theo khi rời cõi đời này chỉ có vỏn vẹn những điều thiện và bất thiện họ làm khi còn sống. Bởi thế, ai rồi cũng phải chuẩn bị hành trang sau cuối cho mình. Tự chuẩn bị sẽ có tư thế tích cực hơn là bị động, bởi theo quan điểm Phật giáo (trong kinh sách có ghi, như Kinh Đại nguyện Địa Tạng Vương Bồ tát dạy), người mất trong 49 ngày thần hồn vơ vẩn mịt mờ, chịu phân xử tội nghiệp không biết là khinh hay trọng, chỉ mong người thân làm việc phước thiện hồi hướng công đức cho người đã khuất, hầu cứu vớt khổ nạn cho, để được đi về đường lành. Người làm được hưởng trọn phần công đức (nếu có), nếu hồi hướng cho người đã khuất thì người đã mất cũng chỉ được hưởng 1/7 công đức đó. Bởi thế, việc chủ động chuẩn bị "tư lương" này khi còn sống là rất quan trọng. Phật giáo, vì thế, dạy cho người ta cách sống tích cực chứ không hề yếm thế.

















