03.13.19
Chị ơi em không biết phải làm thế nào. Em nghĩ là em thích chị thật, hoặc em thích được chị chú ý thôi. Em thật sự không biết.
Tiên bảo thích ai thì là thích luôn chứ, làm gì có chuyện “sắp thích” với “tiệm cận”. Em đơ ra ừ thì đúng là thế, nhưng không dám nói rằng tình yêu của em đáng sợ lắm, em thích người ta có nhiều bao nhiêu, chỉ cần nói ra, tình yêu bay đi sạch. Em không muốn thế, em không muốn trêu đùa ai cả, ngay cả bản thân em cũng thấy ghét chính mình.
Nếu em có thích chị thật, thì đây cũng là tình yêu rất lý trí. Em thừa nhận đã tự ép mình nghĩ về chị rất nhiều, nghĩ về cách chị làm em cười, nghĩ về những điều đối nghịch của chị, để quên đi crush cũ. Em cũng thừa nhận, bóng dáng crush cũ, nhất là cách người ấy đi, vẫn làm em xao xuyến. Chỉ có việc thích chị là em chưa dám chắc.
Nhưng dạo này em nghĩ về chị nhiều, không phải thúc ép gì cả. Em nghĩ thứ Sáu này qua nhà chị bọn mình làm gì nhỉ? Em nghĩ chị còn nhớ không hay chỉ nói bâng quơ vậy thôi, lời nói sau 2h sáng có bao giờ đáng tin? Em nghĩ chị có còn thích em nữa không? Em nghĩ em nên chủ động lần này không, liệu chị không thấy phiền chứ? Liệu chị có thấy em đang trêu đùa hay cố gắng chỉ vì thương hại chị không? Chị thấy thế nào rồi? Em đang kiệt sức, hay em lại dừng lại rồi bước ra khỏi nhà kính như tất cả những lần trước kia? Em có thực sự đã đi được vào hay mọi thứ lại chỉ là hoang tưởng? Em có thích chị thật không?
Chắc là thật.
















