Mọi quyết định đều khó khăn với mình tại thời điểm này, cho dù chỉ là cái quyết định nên hay không nên gõ ra những dòng chữ này. Trong lòng thì không muốn làm tổn thương thêm những tổn thương nhưng quá nhiều nỗi buồn và phẫn uất cứ đan siết lại từng ngày khiến tim mình đau thắt và ngạt thở. Thế mà tâm trí cứ luẩn quẩn mãi miết rằng “nên hay không nên”?
Mâu thuẫn trong cuộc sống dẫu biết không thể tránh khỏi nhưng có lẽ cái suy nghĩ yêu thương giản đơn cùng sự dễ dãi của mình đã tạo nên hậu quả mình gánh chịu ngày hôm nay, để rồi mọi cáo buộc của đối phương nhắm vào dù nó có vô lí đến đâu mình cũng không còn mấy sức lực mà chống đỡ biện bạch, chỉ còn cách dựa vào sự can thiệp của pháp luật. Thế nhưng, khi pháp luật đã nhúng vào thì dù kẻ bị trừng trị không phải mình, thì khoảng trống trong lòng đã không thể nào lấp đầy được nữa, mọi thương tổn và những câu chuyện dở dang vẫn sẽ ở đó, bám theo gót chân mình mỗi ngày, kể cả khi chìm vào giấc ngủ. Sự sụp đổ bên trong cứ vậy âm ỉ mỗi ngày từng chút một mà không nỗi đau da thịt nào kẻ đó gây ra có thể so sánh được. Cuộc đời này nước mắt phải chảy xuôi nhưng mình bao lần vì muốn yên chuyện phải nuốt ngược trở lại, phải nhân danh yêu thương mà bỏ qua lòng tự trọng để cơi nới giới hạn chịu đựng của chính mình và cho kẻ đó thêm cơ hội để dày xéo. Mỉa mai thay!
Dù chiến thắng pháp lý đi nữa thì đắng cay đó lấy gì bù đắp được?












