Em nghĩ chúng ta kết thúc thật rồi. Cứ thế chẳng ai nói câu nào, mọi chuyện tự kết thúc như cách mà nó vốn dĩ nên xảy ra. Em không phải sống trong lo sợ, bất an, anh cũng không phải mệt mỏi suy nghĩ quá nhiều. Dù ngay từ đầu ai đúng ai sai, tất cả bây giờ đều không quan trọng. Quan trọng là khi ở bên nhau chúng ta đã có những ký ức vui vẻ. Những kỷ niệm đó với em thực sự vô cùng đáng nhớ và ý nghĩa. Em mong rằng sau này khi anh nhớ về em, anh sẽ nhớ về những lúc chúng ta vui vẻ̉ chứ không phải là những dòng tin nhắn vội vàng, rồi những khi tức giận, cãi vã nhau. Có lẽ mọi thứ xảy ra quá nhanh khiến em giờ mới nhận ra rằng em đã từng thích anh nhiều đến thế. Quá vội vàng để em chưa kịp nói với anh mình thích anh đến nhường nào. Cảm ơn anh vì đã thích một đứa “tẻ nhạt” như em. Em chẳng nói nhiều, chỉ thích yên tĩnh, chẳng làm được gì, đi đứng thì không cẩn thận khiến anh luôn bận tâm, lại chẳng nói được nhiều câu quá ngọt ngào. Mọi việc đều là anh làm, đều là anh bày tỏ. Nhưng cả anh và em đều biết rằng lý do chúng ta bắt đầu đã là sai rồi và mọi chuyện cứ tiếp tục sai ngày càng sai. Em thấy tiếc, tiếc nhiều lắm. Lần cuối cùng em cũng chỉ kịp nói với anh một câu rằng :“ Ước gì em gặp anh ở một thời điểm khác một cách tự nhiên nhất thì có lẽ mọi chuyện sẽ không như thế này, mọi chuyện sẽ khác, anh nhi ̉? ” Tạm biệt anh Italy, 23/6/2017
















