đôi mắt dịu dàng của em
khiến tôi yêu thương biết mấy
dẫu cho trái tim bị dằn đến nát bấy
cũng chẳng muốn buông tay.
Luôn rất thích âm nhạc,
thích cảm giác làn sóng của chúng nhấn chìm mình
khoái cảm khi bị âm thanh bủa vây
Cùng với cái chết gần trong ngang tấc
Khoảnh khắc đó,
mọi phiền não đều trôi dạt ra xa.
Tôi hốt hoảng ngắm nhìn
dáng hình người hiện lên mênh mang,
mỉm cười rồi tan biến.
Người nói,
chúng ta phải sống thật tốt.
Nhưng là, dưới ánh mặt trời,
tôi vẫn cảm thấy rất lạnh
nước mắt cũng rất lạnh
đóng băng trên gò má
tôi chật vật lau đi
ước gì nhìn kĩ người thêm chút nữa.
Ánh sáng chói loá
khiến mắt tôi như mù loà.
Người đi mất rồi
chỉ còn ghi nhớ được bóng lưng.
Biển xanh rất sâu
lại cũng rất lạnh
Nếu như trốn chạy tới đó
ngay cả ánh mặt trời, hình dáng ra sao
nhiệt độ thế nào,
cũng sẽ bị lãng quên.
Nhưng chạy tới đâu
để quên đi được người
đã rất lâu rồi,
em cứ mù quáng tin tưởng
anh sẽ quay về.
thân thể em lay động trước gió
như một cành khô
em vươn tay ra
chẳng chạm được nước mắt
mà lòng vẫn đau như dao cắt
đau tới ứa cả tim gan.
Có lúc cảm thấy,
thế giới thật sự quá hỗn loạn
Dấu vết của khói bụi và thời gian
in hằn lên dáng vẻ của em
Sau này, anh sẽ biết,
em đã đi rất nhiều nơi,
chỉ để chờ được anh.
/
Đợi anh ở phương Nam nắng gắt,
bốn mùa không thấy được tuyết rơi.
Đợi anh ở phương Bắc rét lạnh,
bầu trời xanh biếc như biển lạnh
Đợi anh từ khi còn trẻ,
cho tới khi về già.
|
Em đợi anh về nhà.
Chúng ta nói rất nhiều
hứa hẹn đủ điều
cuối cùng,
vẫn mỗi người một hướng.
/
Trong đêm tối,
nước mắt của em
rơi trên bờ vai anh
tan đi trong thinh lặng.
Em nói, chúng ta
phải thế nào mới phải.
/
Anh ngắt một đoá hoa
cài lên mái tóc của em
Em mỉm cười khe khẽ
dấu vết của khổ đau
sụp đổ như một phế tích.
/
Dường như nước mắt,
chỉ là ảo giác
tình yêu chỉ là hư ảnh
lời tạm biệt dịu dàng
anh nhìn bóng em khuất ở phía xa.
Gió xuân ấm áp
thổi bay cảnh vật trước mắt
giọt lệ nóng hổi
lăn trên gò má
dấu vết không người hiểu
lạnh lẽo như vậy
em có chứng kiến hay không?
Kí ức như gió
thoảng qua đôi bàn tay
cứ trôi tuột đi
chẳng níu lại được gì.
Em cất giữ rất nhiều thứ
đoạn thời gian vụn vỡ đó
hoá ra bản thân
đã từng có lúc,
có thể nói yêu rất nhiều lần.
/
Anh dường như là ảo giác
xuất hiện trong sinh mệnh của em
nói lời từ biệt dịu dàng
chẳng hẹn ngày gặp lại.
/
Nơi ánh nắng chiếu qua
đó là nơi anh từng nằm
Em vuốt ve nó
nhẹ nhàng áp má
ấm áp như vậy
giống như nhiệt độ của nước mắt.
Em nghĩ rằng, trong phút chốc,
bản thân đã quyết định,
không còn đau lòng nữa.
/
Tình yêu là một canh bạc
chúng ta đều thua cược rồi
liệu còn có thể trách ai…
Thỉnh thoảng, có ảo giác rằng,
hơi ấm của người vẫn vẹn nguyên
lưu luyến giữa những kẽ tay
Quấn quýt không xa rời.
/
Năm đó, chúng ta còn rất trẻ
Khi chia tay, luôn là vừa nói vừa khóc
như muốn trút cạn nỗi lòng
lại cũng như phương thức níu kéo ấu trĩ
vọng tưởng rằng, có thể khiến đối phương hồi tâm chuyển ý,
Sau đó vĩnh viễn bên nhau.
\
Từng là người rất tươi sáng như vậy
hồn nhiên chạy nhảy dưới ánh mặt trời
Kết quả lại cuộn mình trong bóng tối
một mình lắng nghe tiếng mưa rơi.
Tình yêu làm cho chúng ta nở rộ
cũng làm cho chúng ta héo tàn.
Khi người đi rồi,
dấu vết xa hoa đó
chỉ còn là vết thương.
|
Người có thấy không,
chúng ta bầu bạn vài năm,
cuối cùng lại thành tương tư một đời.
Những lá thư em viết
đã rất lâu rồi
anh không mở chúng ra.
/
Đoạn thời gian đó,
sinh mệnh tựa như bị rút cạn
Cũng giống như việc,
trầm mình dưới biển sâu
chẳng thiết cả hít thở.
Làn nước xanh thăm thẳm
có thể khiến cho người ta cảm lạnh.
Nhưng lại cũng vừa vặn,
che đi sự yếu ớt của anh.
/
Trời xanh hư ảo, nắng vàng ấm áp
Lại chẳng nhìn thấy em.
Ánh mặt trời khiến mắt anh buốt nhói
Chẳng cách nào khác,
đành lẩn trốn trong bóng đêm.
\
Em hỏi,
Ở nơi đó thế nào.
Anh chỉ đáp,
rất tốt.
/
dù có rơi nước mắt,
cũng sẽ không ai biết
\
bao gồm cả em.
Instagram : https://www.instagram.com/_satohsai/
Facebook : https://www.facebook.com/satohsai2508/
ᴘʜᴏᴛᴏɢʀᴀᴘʜᴇᴅ ʙʏ Charlotte Curd https://www.charlottecurd.art/ sʜᴇᴀ