Chỉ còn một dấu chấm xanh
Chỉ còn một dấu chấm xanh
22221310
Đôi lúc tôi nhìn vào màn hình hiển thị những cái tên facebook đang online, cảm giác trống trải lại ập đến. Đó là lý do vì sao tôi thường cài chế độ tắt cuộc trò chuyện, để chẳng ai nhìn thấy tôi đang online, như thói quen ngày xưa log in Yahoo Messenger, tôi luôn để mình invisible.
Tôi luôn nghĩ rằng nếu người ta trân quý mình, họ sẽ chủ động mở lời cuộc trò chuyện.
Cho đến khi tôi chẳng mấy quan tâm đến việc ai chủ động trước, tôi biết mình dù thích invisible nhưng vẫn muốn được trở thành một phần available trong cuộc sống của những người tôi quan tâm.
Nhưng rồi, như vẫn thường thấy..
Những câu chuyện thưa thớt dần.
Vài ba câu hỏi han bỗng trở nên xã giao, tầm thường và vội vã.
Từ lúc nào chúng ta dần xa nhau?
Người mà mới vài ngày trước còn thân nhau nói cười, hỷ xả tất cả mọi điều nhỏ nhặt, vụn vặt nhưng chỉ chớp mắt một cái liền trở nên xa lạ, những cái chạm mặt trở nên gượng gạo và thậm chí nhìn nhau cũng nhận rõ sự khó xử, chán chường ta đang dành cho nhau.
Ươm trồng, nuôi dưỡng những mối quan hệ luôn khó hơn sự khởi đầu tìm kiếm, nhặt nhạnh ôm về những hạt giống đó..
Thời gian cứ mải miết trôi, người mà ta nghĩ rằng hiểu thấu ta nhất, và ta cũng hiểu họ, người mà ta nghĩ rằng là tri âm tri kỉ, bạn thân cả đời, cứ từng chút một bước ra khỏi cuộc sống của ta, chúng ta đã chia lìa mà thậm chí còn không nhận thấy cả điều đó.
Khi tất cả mọi chuyện đều chẳng thể trở lùi được nữa, ta chẳng còn cho nhau một cơ hội để có thể chấp vá lại từng đoạn tình cảm vốn dĩ đã vỡ nứt.
Ai cũng nói sâu xa về sự cô độc, ai cũng muốn được chạm vào, nhưng lại không muốn bất kì ai tổn thương mình.
Hôm nay tôi lại nhìn vào màn hình hiển thị những người đang online, cảm giác trống trải lại ập đến, sự vô nghĩa cắm rễ sâu hoắm, chua xót làm sao, khi mình tự mình khép chặt mọi thứ như thế.
Nhưng những gì tôi nhìn thấy, vẫn chỉ là một dấu chấm xanh vô vị, nhạt thếch như trong chính con người của mình..
-
instagram.com/hanniefu_













