Tự chừa cho mình một chỗ ở trong đời
Để về ngồi xuống hít một hơi
Đặt tay lên góc phần tư ngực
Nhủ mình bình tĩnh, sẽ qua thôi
Tự chừa cho mình một chỗ ở trong đời
Về ngồi đong đếm bao lần dại
Một này, hai này, rồi ba, bốn,...
Thôi mà, có dại mới có khôn
Tự chừa cho mình một chỗ ở trong đời
Vừa ăn vừa khóc cho thoải mái
Không mắc mớ gì phải nén lại
Chả mắc mớ gì phải cắn răng
Tự chừa cho mình một chỗ ở trong đời
Mẹ ơi mừng quá, ngủ được rồi
Ba ơi con già thêm mấy tuổi
Chắc là ai lớn cũng vậy thôi
Tự chừa cho mình một chỗ ở trong đời
Về nằm một đống và chỉ thở
Sợi ngắn sợi dài, thương với nhớ
Lần nữa chỉ để buộc thành nơ
(Đem cất)
— AN TRƯƠNG
















