CHIẾC XE ĐẠP ĐÁNH CẮP | Wu Ming-yi
“Viết lách rốt cuộc là một nghề thế nào, xã hội làm sao cho phép một nhóm người sử dụng hệ thống ký hiệu cho nhân loại tự tạo, đi biên soạn câu chuyện, rồi trục lợi từ đó? Và những người làm nghề này làm sao nhào nặn, nêm nếm, hun đúc ý nghĩa của từ ngữ, để khiến người khác khi đọc được cảm thấy xao động, bồi hồi, thậm chí như chịu trừng phạt?”
“Lời nói như con dao, nói ra rồi sẽ đâm thủng gì đó.”
“Trong cái hồ đó không có người thả câu, không có côn trùng kêu, không có ánh trăng, ánh mặt trời không bao giờ ló, chỉ có mình tôi ngồi đó.”
“Người sống trong niềm vui của chính mình thường đem đến đau khổ cho những người xung quanh, họ dường như không bao giờ cân nhắc đến ý kiến và nỗi khổ của người nhà. Mọi người đều ngưỡng mộ những người như vậy, đồng thời cũng đố kỵ với họ.”
“Không ai từng nghĩ, cha có lẽ cũng có điều gì đó muốn nói.”
“Nhiều người hay nói không bận tâm người khác nghĩ gì về mình, nhưng đa số họ chỉ đang tự lừa dối bản thân. Người nói không bận tâm, có lẽ chỉ là đang lớn tiếng ra vẻ thế mà thôi.”
“Chiến tranh đến như mùa mưa, rồi khi mọi người đều cho rằng nắng ráo là chuyện không tưởng thì nó đột nhiên cuốn gói.”
“Con người một khi mất khả năng sinh hoạt, dường như đều biến thành một cục chì lưới, muốn kéo không chỉ cần tình cảm, mà đôi lúc còn cần cả gì đó mạnh mẽ, nghiến răng mới chống chọi tiếp được.”
“Khi đồ vật vẫn còn bên mình, người ta sẽ không thấy nó có ý nghĩa gì lớn. Nhưng hễ nó mất đi, người ta lại thấy như cơ thể mình thiếu mất gì đó, trở nên hụt hẫng trống trải.”
“Mỗi loài động vật đều có nét trang nhã của riêng mình, sự sống hóa thành trăm nghìn hình thái, sống trên thế giới này, vừa đường hoàng vừa bí ẩn. Sự sống không phải thứ như làn khói mà mang hình dáng và hoa văn.”
“Chiến tranh quả thực chẳng có gì đáng nhung nhớ, nhưng như thế hệ chúng tôi, đến cái tuổi này, những chuyện còn lại, còn nhớ dường như lại đều là trong chiến tranh”. Bà gượng gạo bật cười: “Vì vậy không kể về chiến tranh thì lại chẳng có gì để nói nữa.”
“Cái chết cứ thế không một tiếng động, rón ra rón rén, mà cũng lại ngang nhiên công khai đoạt lấy sự sống.”
“Các loài động vật sở dĩ cảm thấy bất an với vườn thú, nguyên nhân lớn nhất có lúc không phải là do chúng bị nhốt lại, mà ở yêu cầu về vệ sinh. Rất nhiều sinh vật thường cố ý lưu lại chất thải và mùi cơ thể của mình trong môi trường sống, nhưng ở vườn thú, nhất định phải dọn dẹp sạch sẽ, một mặt là để phòng ngừa bệnh khuẩn, một mặt cũng để du khách không thấy khó chịu, nhưng làm vậy nhiều lúc khiến động vật cảm thấy không an tâm.” - “con người dường như cũng có cảm giác quyến luyến với những mùi thân thuộc.”
“Có một thời gian, tôi nghĩ cuộc đời mình đã chẳng còn quan trọng hạnh phúc hay không, cứ thế trôi thôi. Đó là thời đại mà cậu chẳng thể nào yêu lấy một người cho trọn vẹn.”
“Rồi một ngày người trong ảnh đều sẽ không còn trên đời này, người trong ảnh đều lần lượt chết đi, chỉ có người chưa chết mới được phép ở lại trông nom các bức ảnh. Nhưng, tại thời gian trong bức ảnh, quyền lợi của người sống và kẻ chết là như nhau, gần như không có khác biệt.”
“Giống như đời người chỉ có thể đi theo một tuyến đường cố định ấy, không thể quay đầu, không thể đi tắt.”
“Chiến tranh sẽ không rời đi. Nó đã chiếm đoạt từng nóc nhà, từng thân thể, không cho bất cứ ai ngủ nghê, mà kể cả ngủ được cũng sẽ bị giấc mơ đó quấy nhiễu suốt đời.”
“Đời người có lúc như chim, có lúc lại giống như trai.”
“Câu chuyện vẫn luôn tồn tại trong lúc ta không tài nào biết được mình đã đi từ quá khứ đến khoảnh khắc này của hiện tại thế nào, chúng ta mới đầu thường không hiểu vì sao dưới sự mài mòn của thời gian mà chúng ta vẫn tồn tại như thể ngủ đông ở một nơi nào đó, nhưng khi lắng nghe, cảm giác sau khi bị đánh thức, chúng liền theo hơi thở đi vào cơ thể ta, tựa cây kim chạy dọc sống lưng chui vào đầu ta, rồi lại thoắt nóng thoắt lạnh đâm vào tim.” - “Những thứ có thể nhìn thấy bằng mắt một ngày nào đó cũng sẽ biến mất thôi.”
“Thời gian đã lấy đi rất nhiều thứ, cũng phóng thích rất nhiều thứ.”
“Tôi là một người bình phàm, nhờ viết văn mà phần nào hiểu được những điều trước đây tôi không đủ hiểu, lĩnh hội nhân tính và tình cảm trước đây khó lòng lĩnh hội; tôi viết tiểu thuyết vì không thể nhìn rõ thế giới này, viết tiểu thuyết vì nỗi bất an và vô tri trong nội tại.”
“Tiểu thuyết nên ‘là đem cặn nổi của kinh nghiệm chuyển biến thành vàng ròng của ngôn ngữ. Tiểu thuyết có nghĩa là nhặt rác bị thế giới vứt bỏ bên đường, rồi biến chúng thành thứ đẹp đẽ.”