“Travel and tell no one. Live a true love story and tell no one. Live happily and tell no one. People ruin beautiful things.”
— Khalil Gibran

bliss lane
TVSTRANGERTHINGS
Noah Kahan
todays bird

❣ Chile in a Photography ❣

Kiana Khansmith
noise dept.
taylor price
"I'm Dorothy Gale from Kansas"
almost home
YOU ARE THE REASON

@theartofmadeline

gracie abrams
Keni

Product Placement

ojovivo
Show & Tell

seen from United States

seen from Poland
seen from Spain

seen from Malaysia

seen from Malaysia

seen from Mexico

seen from United Kingdom

seen from United States
seen from Bangladesh
seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from France
seen from United States

seen from Malaysia
seen from United States
seen from Bangladesh

seen from United States

seen from Singapore
@lcthbao
“Travel and tell no one. Live a true love story and tell no one. Live happily and tell no one. People ruin beautiful things.”
— Khalil Gibran

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
hay lui tới
o captain! my captain!
tàu trưởng tàu trưởng chuyến tàu gian nan hải trình dã man tàu ta dầm dãi vẻ vang cập bờ tàu trưởng tàu trưởng cảng đã gần kề tôi nghe chuông ngân náo nức muôn dân trên bờ dõi mắt tàu trưởng tàu trưởng tàu ta hãnh tiến sống tàu oai nghiêm thân tàu hiên ngang vững vàng rẽ sóng tàu trưởng tàu trưởng máu đào con tim trên boong đã đổ tàu trưởng tàu trưởng chết lạnh nằm đây tàu trưởng tàu trưởng hãy dậy mà nghe chuông ngân kèn gióng hãy dậy mà ngó cờ vẫy hoa dâng náo nức muôn dân đổ ra mừng đón tàu trưởng tàu trưởng ôi cha thân thương tay tôi đương nâng thân người lạnh lẽo chết rồi mơ chăng tàu trưởng tàu trưởng ôi cha thân thương không đáp lời tôi môi người đã nhợt miệng người nín khe tay tôi trơ khấc mạch người đã ngưng ý chí đã ngừng chuyến tàu đã cập hải trình đã qua con tàu đã neo bến bờ vinh hiển bờ đây reo nữa chuông này ngân thêm dầu tôi tang tóc bước trên boong tàu tàu trưởng tàu trưởng chết lạnh nằm đây
phỏng dịch walt whitman

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
những ngày thị trấn hay mưa về chiều, tôi tình cờ giở lại cuốn nhật ký năm mười bảy tuổi, gặp lại những bài thơ đầu tiên tôi viết trong đời, ngây ngô kiểu “buồn ơi chào mi / mi lại đến như bao lần mi đến / chẳng bao giờ ta muốn gặp mi” rồi “buồn ơi chào mi / chào mi đến đôi lần nếu muốn / để cho ta bớt tẻ nhạt cuộc đời”. hồi ấy sao hiền quá, buồn cũng nhẹ hều, không như bây giờ buồn trận nào trận nấy kinh niên.
“You walked, by chance, into a life I wasn't proud of, and from that day something started to change. I have breathed better, I have hated less, I have freely admired what was meant to be.
Before you, without you, I adored nothing.
With you, I have accepted more things, I have learned to live. That's probably why
I've always mixed my love with so much gratitude.”
// Albert Camus to Maria Casarés
“…for the first time, in that night alive with signs and stars, I opened myself to the gentle indifference of the world. Finding it so much like myself—so like a brother, really—I felt that I had been happy and that I was happy again. For everything to be consummated, for me to feel less alone, I had only to wish that there be a large crowd of spectators the day of my execution and that they greet me with cries of hate."
– Albert Camus, The Stranger
và gió cứ thổi
tôi nghĩ mình sẽ còn trở lại nhiều lần với những bài nhắc tới mario santiago trong tập the romantic dogs (los perros románticos) của roberto bolaño, chỉ cần một gợi nhắc vu vơ cũng đủ giục tôi đọc lại hoặc dịch tiếp. với tôi, những riêng cảm trong mỗi lần chợt nhớ, mỗi lần chợt ngộ, mỗi lần giở ra đọc lại này cũng là một phần làm nên sức sống dai dẳng của thơ. như gió cứ thổi, và lòng ta vẫn mát.
lần trước tôi đã thử dịch (con lừa), lần này tới lượt
(con sâu)
hãy cảm tạ cái nghèo của chúng ta, gã ăn mặc tả tơi nói thế. tôi đã tận mắt trông thấy hắn: lang thang qua những căn nhà thấp xây bằng gạch vữa trong một thị trấn nằm giữa huê kỳ và mễ tây cơ hắn nói, hãy cảm tạ bạo lực của chúng ta, ngay cả khi bạo lực mong manh như hồn ma bóng quế, ngay cả khi bạo lực chẳng ích chi ta như những con đường này đây chẳng đưa về đâu cả. tôi đã trông thấy hắn: ngất ngưỡng trên sắc hồng nổi bật giữa nền đen, à, trên hoàng hôn biên giới đã một lần thoáng hiện và mãi mãi biến tan những hoàng hôn đã bao trùm lấy cha của lisa đầu thập niên năm mươi những hoàng hôn đã chứng kiến mario santiago xốc nảy, tê điếng trên hàng ghế sau chiếc xe buôn lậu những hoàng hôn của bất tận đen và vô biên trắng.
tôi đã trông thấy hắn: như con sâu đội mũ rơm ánh mắt sát thủ lang thang qua các thị trấn bắc mễ tây cơ như đi lạc, như bị trục xuất khỏi tâm trí, khỏi giấc mơ vĩ đại, giấc mơ đại đồng lời lẽ hắn ôi chao khủng khiếp. nom hắn như con sâu đội mũ rơm mặc đồ trắng ánh mắt sát thủ lang thang dở người quanh các thị trấn bắc mễ tây cơ không dám dừng không dám rẽ xuống thành phố mễ tây cơ. tôi đã tận mắt trông thấy hắn lởn vởn quanh mấy gánh hàng rong và mấy tay say xỉn sợ sệt giọng hắn lan tràn khắp các ngả chất đầy gạch sống. nom hắn như con sâu trắng ngậm điếu thuốc bali hoặc điếu delicados không đầu lọc lang bạt từ đầu này sang đầu kia của những giấc mơ như con sâu đất kéo lê niềm tuyệt vọng nuốt chửng nó.
con sâu trắng đội mũ rơm dưới mặt trời miệt bắc mễ tây cơ trên vùng đất nhầy nhụa máu và những lời giả trá nơi biên thùy cổng vào thân xác mà sam peckinpah đã thấy cổng vào tâm trí bị trục xuất họa thay con sâu trắng chết tiệt vẫn nằm ngay đó với cái mũ rơm và điếu thuốc trên môi với ánh mắt sát thủ tợ bao giờ. tôi đã trông thấy hắn và kể trên đầu tôi có ba cục u khoa học không giúp gì được tôi nữa. tôi đã trông thấy hắn và đuổi cút khỏi đường tôi đi, đồ khốn thơ dũng cảm hơn bất kỳ ai mặc cha đất đai nhuốm máu tâm trí bị trục xuất chẳng động gì tới giác quan tôi. ác mộng ư, tôi chỉ giữ những căn nhà tồi tàn này đây những con đường gió quét này đây đéo mẹ ánh mắt sát thủ.
nom hắn như con sâu trắng đội mũ rơm súng lận dưới áo miệng không thôi lẩm bẩm về một ngôi làng hai ba ngàn năm tuổi là ít tít tận miệt bắc, sát biên giới huê kỳ một nơi hãy còn tồn tại vỏn vẹn bốn chục căn nhà hai tửu điếm một tiệm chạp phô thị trấn của đám tự hô là dân phòng và sát thủ như hắn những căn nhà gạch sống và sân xi măng nơi mắt con người ta dán mãi phía chân trời (chân trời màu da thịt người như tấm lưng một kẻ đương hấp hối) tôi hỏi, rồi họ mong thấy gì xuất hiện ở xa kia? gió và bụi, biết đâu. một giấc mơ bé mọn mà họ đã cược hết ý chí và sự ngoan cố của mình vào.
nom hắn như con sâu trắng đội mũ rơm ngậm điếu delicados. nom hắn như tay chilê đôi mươi bước chân vào quán café la habana tia thấy một em tóc vàng trong góc quán trong tâm trí bị trục xuất. nom họ giống những cuộc tản bộ lúc nửa đêm của mario santiago trong tâm trí bị trục xuất trong những tấm gương mê hồn trong cơn bão thành phố mễ tây cơ. những ngón tay cắt rời mọc lại nhanh như chớp những ngón tay bị cắt rời gãy nát rải rác trong không khí thành phố mễ tây cơ.
-
và (con bò) hay đúng ra là (cha ernesto cardenal và tôi)
tôi đi ngoài phố mồ hôi nhễ nhại tóc tai bết mặt thì gặp cha ernesto cardenal đi ngược hướng từ xa tiến tới sẵn chào, tôi thưa: kính cha, nơi vương quốc thiên đường tức chủ nghĩa cộng sản có chỗ nào cho người đồng tính hay không? có, cha đáp. vậy cho những kẻ thủ dâm vẫn chứng nào tật nấy cho các nô lệ tình dục cho những kẻ ngu ngơ về tình dục cho những kẻ bạo dâm, đĩ điếm cho những kẻ ám ảnh thụt rửa cho những kẻ không chịu nổi nữa, những kẻ thực sự không chịu nổi nữa có không? cha cardenal đáp có. và tôi ngước mắt những đám mây trông như nụ cười hồng của lũ mèo những hàng cây điểm xuyết trên đồi (ngọn đồi chúng tôi phải leo lên) đung đưa cành lá những hàng cây hoang dã như đương nói sớm muộn rồi một ngày nào đó mi sẽ phải sà vào vòng tay dấp dính của ta vòng tay rối ren, vòng tay lạnh lẽo một cái lạnh vô tri cỏ cây sẽ khiến mi dựng rơn tóc gáy.
| phỏng dịch bài the worm (el gusano) và ernesto cardenal and i (ernesto cardenal y yo)
Humans can be museums too, filled with history they can no longer touch. Yiyun Li, "The Vagrants"

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
And this, among other reasons, is why I am against the word “grief,” which in contemporary culture seems to indicate a process that has an end point: the sooner you get there, the sooner you prove yourself to be a good sport at living, and the less awkward people around you will feel. Sometimes people ask me where I am in the grieving process, and I wonder whether they understand anything at all about losing someone. How lonely the dead would feel, if the living were to stand up from death’s shadow, clap their hands, dust their pants, and say to themselves and to the world, I am done with my grieving; from this point on it’s life as usual, business as usual.
I don’t want an end point to my sorrow. The death of a child is not a heat wave or a snowstorm, nor an obstacle race to rush through and win, nor an acute or chronic illness to recover from. What is grief but a word, a shortcut, a simplification of something much larger than that word?
– Yiyun Li, Things In Nature Merely Grow
“Should we keep silent about what is in our hearts or tell each other? I’ve always played the coward, out of respect for you. I’ve always pretended that I could live with anything, as if I were really made to be the plaything of men and circumstances, as if I did not have a firm heart within me which, faithful and free in its right, beats for that which is highest, you, my beloved!”
— Albert Camus to Maria Casarès, Correspondance, February 1950? [#222]
Albert Camus, from a letter to María Casares featured in Correspondance, 1944-1959
biệt ca
tôi đã đi rồi em nhớ không tôi đi trong một buổi chiều hồng buổi ấy mây về giăng cuối phố một trời loạn động tiễn tôi đi,
tôi đã đi rồi em nhớ không tôi đi trong một buổi chiều hồng buổi ấy cây cầu ngang gãy đổ ngắt giữa bờ tôi với mọi người,
tôi đã đi rồi em nhớ không tôi đi trong một buổi chiều hồng buổi ấy dòng sông còn mải miết hòa tôi vào tiếp mộng xa khơi,
tôi đã đi rồi em nhớ không tôi đi trong một buổi chiều hồng buổi ấy cây rừng ra đứng đón mừng tôi về với cội vô biên,
tôi đã đi rồi em nhớ không tôi đi trong một buổi chiều hồng buổi ấy lòng tôi mềm quá những sum vầy sau mỗi cuộc chia ly,
tôi đã đi rồi em nhớ không tôi đi trong một buổi chiều hồng buổi ấy bạn bè không tiếng khóc bởi biết lòng tôi hết bận gì,
tôi đã đi rồi em nhớ không tôi đi trong một buổi chiều hồng buổi ấy tăng bào không chấm đất người khôn ra cúi lạy kẻ khờ,
tôi đã đi rồi em nhớ không tôi đi trong một buổi chiều hồng buổi ấy trần ai còn bối rối còn điêu linh bước giữa không-không,
tôi đã đi rồi em nhớ không tôi đi trong một buổi chiều hồng đã đi và chẳng buồn chi nữa đã vào vô tận đã vô can.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
phượng còn ẩn bóng cây tùng thuyền quyên chỉ đợi anh hùng mà thôi
Virginia Woolf in a diary entry dated 30 June 1919, from The Diary of Virginia Woolf: Vol. I 1915-1919
same here