Là những ngày kí ức được cất sâu trở về. Ăn cũng suy nghĩ đi đâu cũng suy nghĩ ngủ cũng suy nghĩ làm bất cứ thứ j cũng suy nghĩ. Rồi chẳng thể nào dừng lại được, khó chịu đến ngủ cũng giật mình thức dậy.
E đã từng gọi và ns với a trong đt rằng: Em là cả thế giới của a, e biết mà, đùa á. A nghĩ đó ko phải là đùa đâu, là thật đấy. Không có e a vẫn sống nhưng cô đơn lắm vì e đã mang theo cả thế giới của a đi
Hnay a có một giấc mơ, trong giấc mơ a đã đánh lộn vs Mẫn. Lúc đó e đã nắm tay a và can ko cho đánh nhau nữa. A cảm nhận đk sự ấm áp từ bàn tay của e, phải ns là rất rất ấm ấm lắm. A hỏi sao tay e ấm thế, e đáp chak tại tay a lạnh quá đó. Trong giây phút ấy a cảm thấy rất vui và hạnh phúc. A đi ts xin lỗi Mẫn nhận lỗi do mình xong 2 đứa cười bắt tay rồi ôm nhau như chưa từng có chuyện j và a đã dậy sau đó.
Ko biết từ lúc nào a lại hi vọng gặp e trong giấc mơ nhiều như vậy. A thấy trong giấc mơ e ms là phiên bản yêu thương a nhất. Chỉ có trong giấc mơ a mới cảm nhận được hơi ấm của e khi a và e k còn bên nhau. Chỉ có trong giấc mơ a ms đk biết e yêu a nhiều như thế nào. Chỉ có trong giấc mơ a nhận ra chúng mình những ngày đã cũ. Chỉ vì trong giấc mơ e tuyệt vời như vậy làm a chẳng mún rời xa.
Chưa bao giờ a yêu thương một người nhiều như vậy thương hơn cả gia đình của mình thương hơn chính bản thân mình. Ko hiểu sao a ghen với những người được e yêu thương ghen vs gia đình e ghen vs bạn bè e vs những ai e thân mật ghen vs cả quá khứ của e. A đã ích kỉ như vậy đấy. Rồi e lại dạy a cách yêu thương. A vẫn ghen tuy đỡ hơn trước nhiều nhưng ko thể nào có thể hết đk. Vì ghen trong mù quáng và việc thiếu tự tin vào bản thân đã làm a nghĩ rất nhiều lúc nào cũng lo sợ. A đã k thể nào ngừng lại được trừ khi được ở bên e nhắn tin gọi điện với e hoặc làm 1 điều j đó. Vì thế mà a chẳng bao giờ tập trung được quá lâu. Ừ cũng vì thế mà đến h vẫn chưa ra hồn.
Thương em a học được cách gạt bỏ đi sự ích kỉ của mình, học cách chấp nhận, học cách bao dung, học cách cư xử, học có trách nhiệm, học cách chấp nhận bản thân mình, học cách mạnh mẽ, học cách cố gắng. Chưa từng nghĩ yêu thương e mà a lại được học nhìu như vậy.
A đã từng tuyệt vọng rất nhiều khi ko có e, đã có khoảng thời gian a ngủ để quên đi tất cả nhưng a thấy càng mún quên thì càng khắc rõ trong trí nhớ của mình. A nghĩ a đã cất kĩ đến ko thể nào có thể nhớ lại được cho đến ngày a gặp lại e. Lại là con người ấy nụ cười ấy những cử chỉ cứ vô tình vô tình chạm vào kí ức của a. Em nghĩ a mún im lặng sao ? Em nghĩ a k mún ntin vs e sao ? E nghĩ a yếu đuối chỉ dám viết vô đây mà k dám ns trực tiếp vs e sao ? Vậy e có bao giờ nghĩ vì sao a làm như vậy k ? Có lẽ là ko. E cũng đừng quan tâm những chuyện đó e quên đk là tốt vì a cũng chẳng mún e nhớ. Bây h a quyết định đối mặt với nó và sẽ mang theo bên mình như một người bạn. Để a biết rằng có một người đã từng rất thương a và có một người a cũng thương họ hơn chính bản thân mình. Tuy e hay lạnh lùng vs a nhưng a nghĩ tất cả đều có lí do. Thương e còn k hết thì mấy chuyện đó a để bụng làm j. Nhìn thấy e thôi là a đã vui thì mấy cái đó chẳng đáng j cả. A vui hay k ko qtrong qtrong là e phải vui biết k vì e có ảnh hưởng rất lớn ts a nên có buồn thì cưa đôi nhé.
Còn rất nhiều điều muốn nói nhưng như vậy là đủ và a đã nhẹ lòng hơn. A biết lúc này dù có quay lại vs nhau thì cũng kết quả cũng như cũ lại là một câu chuyện buồn. À mà e cũng có mún quay lại đâu ^^ Lại ngộ nhận giống Mẫn ^^ Còn chưa chắc e đã quan tâm nữa. So với việc ko được gặp e thì gặp e nhưng vs 1 tư cách khác vẫn tốt hơn. Điều cuối cùng a muốn nói