Gội đầu cho nhau
Hai đứa mình, rất lâu rồi không dùng dầu gội, sữa tắm nữa.
Thay vào đó, bọn mình đun nước gội đầu bằng bồ kết, vỏ bưởi, hương nhu, mần trầu...hoặc nhanh nhất là gói gội No'poo của Vietherb. Kể từ lúc ấy thì bọn mình cũng ít gội đầu hơn, thường là tuần một lần, hoặc có khi hơn hai tuần không gội cũng chẳng ngứa ngáy khó chịu gì. Chẳng bù cho ngày xưa, chỉ hai ngày không gội đầu là đầy dầu, đầy gàu và siêu ngứa.
Chính vì ít gội đầu như vậy, mà bọn mình muốn mỗi lần gội đầu phải thật - đáng - nhớ. Cái nhà sến vậy đó. Nghĩa là hai đứa sẽ chọn một ngày thảnh thơi, nắng đẹp. Đun nồi nước gội xông thật to, bưng ra trước sân. Rồi hòa ra nước âm ấm, từ tốn múc từng gáo, gội đầu cho nhau. Nghĩa là mình gội cho anh, rồi anh lại gội cho mình.
Thỉnh thoảng, hai đứa nổi hứng chơi trò cúp-bế. Tức là mình kêu anh kê mấy cái ghế gỗ lại thành hàng dài, rồi anh nằm lên trên, ngửa đầu xuống chậu. Mình cài khăn tắm vào cổ áo anh, y như ngoài tiệm gội đầu. Mình ngồi trên cái ghế gỗ thấp hơn, chậm rãi mát-xa mặt, gãi đầu cho anh. Bày trò kiểu này hơi mất công, nên lâu lâu mới xài một lần. Nhưng anh chồng thì xem chừng rất cảm động.
Lần nào nằm dài trên ghế, xòa tóc xuống cho vợ gội, cũng bảo “dễ chịu quá". Ba cái từ đó thôi, nhưng được thốt ra từ miệng (người khó tính như) chồng thì cũng không phải dễ. Cảm giác lúc bấy giờ chắc cũng giống như khi anh sấy chân và đi tất cho mình. Như khi mình chui vào chăn và đọc thơ cho anh nghe.
Đó đều là những chuyện dễ làm nhưng cũng dễ quên, không mất tiền nhưng lại mất nhiều thời gian, tâm sức. Nói vậy để biết, gặp được ai đó yêu chiều (nổi) mình trong đời là chuyện khó khăn xiết bao. Gặp được một người chịu bê nồi nước ra sân ngồi xả tóc cho mình, là điều thực khó kiếm.
Vậy nên đã kiếm được, thì phải biết quý, mà gội đầu cho nhau hoài. Nghe chưa, hở cái người đang đọc post âm thầm kia...
Nhà Mình
















