Are you happy now, Umeshi?
seen from Netherlands

seen from Netherlands
seen from Netherlands
seen from Japan
seen from United States
seen from Czechia
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from Ethiopia
seen from United States
seen from United States
seen from South Korea

seen from United States

seen from United States

seen from Czechia
seen from United States
seen from China
Are you happy now, Umeshi?

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Gội đầu cho nhau
Hai đứa mình, rất lâu rồi không dùng dầu gội, sữa tắm nữa.
Thay vào đó, bọn mình đun nước gội đầu bằng bồ kết, vỏ bưởi, hương nhu, mần trầu...hoặc nhanh nhất là gói gội No'poo của Vietherb. Kể từ lúc ấy thì bọn mình cũng ít gội đầu hơn, thường là tuần một lần, hoặc có khi hơn hai tuần không gội cũng chẳng ngứa ngáy khó chịu gì. Chẳng bù cho ngày xưa, chỉ hai ngày không gội đầu là đầy dầu, đầy gàu và siêu ngứa.
Chính vì ít gội đầu như vậy, mà bọn mình muốn mỗi lần gội đầu phải thật - đáng - nhớ. Cái nhà sến vậy đó. Nghĩa là hai đứa sẽ chọn một ngày thảnh thơi, nắng đẹp. Đun nồi nước gội xông thật to, bưng ra trước sân. Rồi hòa ra nước âm ấm, từ tốn múc từng gáo, gội đầu cho nhau. Nghĩa là mình gội cho anh, rồi anh lại gội cho mình.
Thỉnh thoảng, hai đứa nổi hứng chơi trò cúp-bế. Tức là mình kêu anh kê mấy cái ghế gỗ lại thành hàng dài, rồi anh nằm lên trên, ngửa đầu xuống chậu. Mình cài khăn tắm vào cổ áo anh, y như ngoài tiệm gội đầu. Mình ngồi trên cái ghế gỗ thấp hơn, chậm rãi mát-xa mặt, gãi đầu cho anh. Bày trò kiểu này hơi mất công, nên lâu lâu mới xài một lần. Nhưng anh chồng thì xem chừng rất cảm động.
Lần nào nằm dài trên ghế, xòa tóc xuống cho vợ gội, cũng bảo “dễ chịu quá". Ba cái từ đó thôi, nhưng được thốt ra từ miệng (người khó tính như) chồng thì cũng không phải dễ. Cảm giác lúc bấy giờ chắc cũng giống như khi anh sấy chân và đi tất cho mình. Như khi mình chui vào chăn và đọc thơ cho anh nghe.
Đó đều là những chuyện dễ làm nhưng cũng dễ quên, không mất tiền nhưng lại mất nhiều thời gian, tâm sức. Nói vậy để biết, gặp được ai đó yêu chiều (nổi) mình trong đời là chuyện khó khăn xiết bao. Gặp được một người chịu bê nồi nước ra sân ngồi xả tóc cho mình, là điều thực khó kiếm.
Vậy nên đã kiếm được, thì phải biết quý, mà gội đầu cho nhau hoài. Nghe chưa, hở cái người đang đọc post âm thầm kia...
Nhà Mình
Mộc trà dưới hiên
Cửa tiệm của chúng tôi mở cửa hàng ngày từ chín giờ sáng tới bảy giờ tối. Nhưng hôm qua tôi nói với chồng mình, hãy đóng cửa sớm một chút để về nhà, được không. Vì hôm qua là ngày trăng to. Đại để, người ta nói rằng đó là ngày mặt trăng tới gần trái đất nhất, trong bảy mươi năm qua. Và rằng nó sẽ trông to hơn khoảng một phần ba và sáng hơn gấp đôi bình thường. Tôi không rõ lắm về hiện tượng siêu mặt trăng, cùng những hiện tượng thiên văn khác. Nhưng việc trăng bỗng nhiên to đẹp như thế cũng là một cái cớ tuyệt vời để chúng tôi rủ nhau đi dạo và uống trà dưới hiên.
Về tới nhà thì chồng tôi quét sân, kê gạch, đặt miếng gỗ lớn làm bàn. Trong lúc đó, tôi bắc lên bếp siêu nước nhỏ và sắp thêm vài miếng bánh mứt để nhâm nhi cùng trà. So đi tính lại, chúng tôi chọn Osmanthus Oolong của HOJO. Đó là loại trà Oolong Đài Loan được ướp hương hoa mộc. Chúng tôi thường thích uống trà mộc hơn trà ướp hương. Nhưng vào một buổi tối dịu dàng như thế này, và cây hoa mộc trong vườn chúng tôi vừa trổ hoa, thì loại trà ấy thực đẹp.
Sắp đặt xong xuôi đâu đó, chúng tôi ngồi xuống cùng nhau. Tôi nhắc ấm nước vừa đun lên bếp nến để giữ nhiệt. Anh cắt gói trà mới, tỉ mẩn múc dần ra đĩa. Rất lâu rồi, chúng tôi mới hoàn toàn thảnh thơi uống trà cùng nhau. Những lúc thế này, khiến tôi thấy thương chồng mình hơn. Có thể cuộc sống thường nhật dễ làm mình cáu giận, chán nản và mệt mỏi vì nhau, nhưng khi buông xuống tất cả, ngồi lại bên thềm, thì chỉ còn thấy thương nhau mà thôi.
Sensei của chúng tôi nói, bí quyết để gìn giữ hạnh phúc gia đình rất đơn giản. Hãy cười nhiều hơn, và mát-xa cho nhau mỗi tối. Chúng tôi vẫn thường làm như vậy cho nhau. Như ngâm chân nước ấm và mát-xa bấm huyệt. Như uống chén trà thơm và đọc sách nhau nghe. Nhưng đôi khi chúng tôi quên. Đôi khi chúng tôi bận quá, trong một nỗi cơm áo gạo tiền, cùng những nỗi phiền muộn khác.
Thật may, đôi khi có những ngày trăng to, như đêm vừa qua. Để chúng tôi được từ tốn thưởng trà bên nhau. Để biết rằng trà ngon cũng cần có không gian. Đó chẳng phải là không gian của sự cầu kỳ hoa lệ, của ấm chén cao sang. Mà là không gian của sự thanh nhàn và ấm áp, của tấm lòng đủ rộng và đủ đầy cho sự yêu thương.
Nhà Mình
Chuyện của mùa đông
Tôi cố gắng nhớ lại những chuyện của mùa đông năm ngoái, năm trước, năm trước nữa. Nhưng không thể nhớ được nhiều, ngoại trừ cái lạnh cắt da cắt thịt.
Những lúc như thế, tôi không thèm gì nhiều ngoài một bát cơm nóng ăn với muối vừng, dăm chén trà con và đôi miếng mứt gừng. Tôi nghĩ, thật may vì có mùa đông. Vì có gió lạnh, có mưa se mà người ta thêm xích lại gần nhau, và lòng người thêm ấm áp.
Mùa đông năm nay đã tới rồi. Tôi biết thế vì lúc ra đường chúng tôi đã khoác thêm áo ấm, đã dỡ xuống áo len cất trên gác xép, đã siêng uống trà nóng buổi sáng và rủ nhau ngâm chân trước giờ ngủ khuya.
Những ngày này, chúng tôi đang cùng nhau sửa sang một góc quán chung. Nơi chúng tôi sẽ kể những câu chuyện về trà và thực dưỡng, bằng cách trực quan nhất. Đó là một viễn cảnh mà hai đứa mộng mơ từ rất lâu rồi, nay rớt xuống ngỡ ngàng như một nhân duyên.
Những ngày này, chúng tôi gần như bị nhấn chìm bởi những công việc dọn dẹp, sắm sửa, trang trí, nhập hàng, thiết kế, viết bài... Nhưng tôi đã thôi khóc và tự hỏi “ta đã làm chi đời ta”, thôi thắc mắc vì sao mình không chọn một cách sống khác, thôi day dứt nhau những chuyện quá khứ và thôi mặc cả nhau những chuyện tương lai.
Những ngày đông này, thứ duy nhất hiển hiện trong lòng tôi là một bình-an-có-thực. Nơi tôi có thể pha trà ngon đãi bạn bè mình, nơi anh có thể nấu những bữa cơm ngon nhất, nơi chúng tôi sắp lên kệ những món đồ “nhà xài gì bán nấy”. Mà không sợ bất kỳ ai phán xét, kỳ thị, nghi vấn hay bài bác cách sống mà chúng tôi đang chọn, đang tin.
Chúng tôi hẹn các bạn một tuần nữa. Những ai ở Hà Nội, thích uống trà, ăn cơm lứt, thích nghe và kể cho nhau nghe những chuyện đời dễ thương. Mời các bạn ghé Nhà Mình ngày đông.
Nhà Mình
chuyện người ta, kệ người ta mình lo được mỗi chuyện nhà mình thôi
umeshi | mơ tháng tư

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Umeshi - Mơ tháng tư
Xin chào,
Kể từ ngày đầu tiên lập blog này, kể những câu chuyện về Nhà Mình, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng nó có thể đi xa được tới chừng này.
Ở đây chỉ có những câu chuyện bình thường, về một ngôi nhà bình thường, có hai con người bình thường vẫn đang loay hoay sống theo cái cách mà họ cho rằng dễ chịu nhất.
Dễ chịu là một khái niệm hoang đường trong đời sống hiện đại. Phần lớn đám đông không chấp nhận được chuyện ai đó đang sống dễ chịu theo-cách-của-mình. Họ cần bạn phải chịu-như-họ, trông giống họ, ăn giống họ, mặc giống họ, làm công việc giống họ, lấy chồng sinh con đẻ cái như họ. Nếu bạn ăn ở khác đi, làm việc khác đi, không chịu kết hôn và từ chối sinh đẻ; thì bạn đúng là một đại dịch cần được diệt trừ.
Những người vô tình sống khác đi, không phải họ đang cố nổi loạn hay chứng tỏ điều gì cả. Chỉ là quan niệm của họ về cuộc sống hơi khác đi một chút. Đôi khi cái “một chút” ấy thật cô đơn.
Tôi cũng từng cô đơn nhiều như vậy, cho đến khi gặp được chồng mình. Tôi biết nhiều bạn khác còn cô đơn nhiều hơn vậy, cho đến khi họ đọc được vài chia sẻ ngắn ngủi của tôi. Về chuyện ăn chay, về chuyện thực dưỡng, về tập võ, về trồng cây, về những chuyến đi.
Blog Nhà Mình này đã thực hiện được trọn đầy những mong mỏi của chúng tôi tự ngày đầu thành lập. Nhưng giờ đây khi chúng tôi muốn đi xa hơn, cái blog bỗng chốc phải khoác tấm áo thùng thình. Tôi muốn giữ vẹn nguyên cái sự kín đáo và tâm tình ở nơi đây.
Do vậy, chúng tôi lập thêm một chốn khác. Một bờ bến khác. Gọi là Umeshi.
http://www.umeshi.vn
Trong tiếng Nhật, ume là quả mơ, shigatsu là tháng tư. Umeshi là mơ tháng tư. Đó là thời điểm người ta thu hái những quả mơ xanh để làm món mơ muối umeboshi truyền thống. Đó cũng là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau - những ngày đầu của tháng tư.
Vậy nên, chúng tôi tự gọi mình là Umeshi - Mơ tháng tư. Ở website này, chúng tôi sẽ chia sẻ nhiều thông tin, nhiều chủ đề khác nhau hơn, về trà, ki-aikido, thực dưỡng, review các quán ăn và địa điểm du lịch...
Còn tại chốn này, Nhà Mình, sẽ vẫn là những tâm tình rất nhỏ của chúng tôi mà thôi. Mong luôn được các bạn đón nhận và yêu thương, dẫu là Nhà Mình hay Umeshi.
Nhà Mình
Sống vừa
Mọi người hay bảo “sống chậm là tốt”. Thực ra không phải đâu. Sống chậm chán lắm. Sống vừa thôi.
Điều này cũng giống như chuyện uống nước. Không biết từ bao giờ mọi người đều tin rằng “uống nhiều nước là tốt”, “một ngày phải uống ít nhất 2 lít nước”. Vậy nên khi bắt đầu ăn Thực Dưỡng, mọi người thường sốc với việc “uống thật ít nước thôi”. Thật ra không phải đâu. Lượng nước uống vào là một cách tham chiếu sức khỏe hiện tại của bạn. Bạn ăn như thế nào thì sẽ đòi hỏi lượng nước tương tự như thế. Do đó, nhiều quá không tốt, ít quá không được. Uống vừa thôi.
Nhưng làm sao biết được, như thế nào là “vừa”. Tiếc thay, con người không thể là một cái máy để xác định thông số chính xác về hàm lượng dinh dưỡng hay nhu cầu năng lượng mỗi ngày. Để biết được chúng ta cần ăn uống bao nhiêu, hoạt động tinh thần và thể chất như thế nào cho vừa phải, chỉ có một cách duy nhất là “thử và sai”.
Bạn có để ý rằng những ngày ăn ít quá, bạn không có đủ năng lượng để làm việc; nhưng nếu ăn no quá, bạn cũng sẽ thấy mệt mỏi, buồn ngủ, và cũng không thể làm việc được?
Đó là vì cơ thể của bạn đã phải làm việc quá tải để xử lý đống thức ăn đấy. Và phần năng lượng tiêu hao cho việc tiêu hóa có khi còn vượt quá cả dưỡng chất có thể hấp thu.
Do đó, nếu muốn cơ thể thu nạp chất dinh dưỡng tốt hơn, hãy ăn vừa đủ no thôi (khoảng 80% cảm giác no, trước khi bụng của bạn căng phồng lên). Tương tự như vậy, hãy sống vừa đủ thôi, trước khi cơ thể bạn gào lên đòi đình công lâu dài.
Chúng ta đã quen với thời thanh niên phải xông pha hết mình, phải yolo!, làm việc cật lực, thức đêm thức hôm và ăn nhậu xả láng. Chúng ta tin rằng đó là cách ghi dấu “tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại” của mình. Nhưng thường thì hệ quả của thứ tuổi trẻ đó sẽ quay trở lại và đâm sầm vào chúng ta ngay sau đó chỉ khoảng mươi năm.
Lúc tôi vừa bỏ việc, đồng nghiệp nào cũng tiếc. Các bạn hỏi đi hỏi lại vì sao tôi lại quyết định như vậy. Tôi nói rằng bởi vì thấy mình không có nhiều thời gian, mà lại muốn làm những việc khác. Ở đây tôi không có ý nói các bạn hãy bỏ việc cả đi. Nhưng hãy luôn nhìn lại những gì mình đang làm, từng ngày từng giờ một, để xem mình có đang thực sự muốn làm chúng hay không. Mình có đang hạnh phúc không? Rồi quyết định.
Công việc cũ của tôi là một món quà tuyệt vời. Môi trường làm việc hoàn hảo, đồng nghiệp giỏi giang dễ mến, thu nhập ổn định dễ sống, phát huy được nhiều sở trường và cá tính bản thân. Nhưng, nhịp sống hối hả và áp lực điên cuồng của chúng không hợp với tôi. Một ngày, tôi nhận ra mình thèm uống trà quá. Nên tôi xin nghỉ, để được thảnh thơi thưởng trà. Để đi về phương Bắc, lên non về rừng, hái trà, làm trà. Cũng là thức đêm, nhưng để nghe mùi trà mới ấm sực trong lồng quay. Đó là thứ cảm giác ở nơi mình thực sự thuộc về. Chúng khác nhiều lắm.
Tôi biết có những người bạn của mình hợp với nhịp sống năng động nơi phố thị. Đặt họ vào chốn thâm sâu cùng cốc, ở dơ một tuần không tắm, ăn chay uống trà, thì chết ngay. Cuộc sống ấy “vừa” với họ. Cuộc sống này “vừa” với tôi.
Còn bạn? Bạn sẽ “vừa” với cuộc sống nào? Hãy bắt đầu tự hỏi mình ngay từ giây phút này. Món ăn bạn đang nhai, thứ nước bạn đang uống, bầu không khí bạn đang thở, giấc ngủ bạn đang say. Nếu luôn đặt mình vào trạng thái nhìn lại, đánh giá lại, dần dà bạn sẽ hiểu cơ thể và tâm tính của mình hơn. Lúc đó, cho dù giữ nguyên cuộc sống hiện tại hay đổi sang lối sống mới, bạn sẽ luôn thấy ổn hơn. Vì lúc đó bạn thực sự cảm thấy cái gì là “vừa” với mình. Với mình, chứ chẳng phải bất kỳ ai khác trên đời.
Nhà Mình
Chuyện nhà mình đọc nghe thân thương quá đỗi. Cứ như được ngồi kể cho nhau nghe sau 1 ngày dài. Mong đọc thêm nhiều chuyện nhà mình nữa nhen.
-
Nhà Mình mong đón bạn nhiều nữa nhe!