#awesome version of "me, myself and I" when I was at my best. Bring it on, 2016! And watch out for my revival!

izzy's playlists!

sheepfilms
wallacepolsom

tannertan36
"I'm Dorothy Gale from Kansas"

PR's Tumblrdome
Today's Document
h
NASA
d e v o n

Andulka

祝日 / Permanent Vacation
Show & Tell
Sweet Seals For You, Always
Keni
Peter Solarz

Discoholic 🪩

#extradirty
YOU ARE THE REASON

seen from Argentina
seen from United States
seen from Brazil

seen from United States

seen from United States

seen from United States

seen from United States
seen from Malaysia
seen from United States
seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from United States
seen from United States
seen from United States

seen from Canada
seen from Netherlands
seen from United States

seen from Germany

seen from United States
@k8sjj
#awesome version of "me, myself and I" when I was at my best. Bring it on, 2016! And watch out for my revival!

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Chuyện tình cảm
Thương nhau quả ấu cũng tròn Ghét nhau đến quả bồ hòn cũng méo Ngày xưa thương hắn, làm gì cũng thấy hắn thiệt là dễ thương. Còn bi giờ, mình chỉ toàn bắt lỗi, và thấy mọi thứ từ hắn thật đáng ghét. Đáng ghét một cách khó chịu, đến mức không muốn nhìn mặt. Tình cảm là một thứ kì cục. Không phải không yêu nhau nữa, là không có tình cảm. Chỉ là tình cảm lúc đó không còn nữa, nên mọi sự cố gắng, hay níu kéo, cũng chỉ là chịu đựng nhau. Dù mình cũng cố gắng rồi, và hắn cũng rất nhường mình, nhưng có vẻ như cũng không được. Thôi thì đành chấp nhận là mọi thứ đã kết thúc. We don't talk anymore We don't talk anymore We don't talk anymore... Like we used to do
In another life. I'll make you stay. You'll take good care of my for the rest of your life.
I broke your ego...
and you broke my heart...
A man will never forget the girl who made him cry
A girl will never forget the guy who made her smile
How can we ever move on?
Tuổi thanh xuân
Tuổi thanh xuân của mình, ít ai biết, là một quãng thời gian rất đẹp với mối tình đầu của mình và “hắn" - chàng trai cùng lớp. 3 năm cấp ba, là 3 năm nhiều cảm xúc, đẹp, trong sáng, ngọt ngào, hơi sến sẩm, lạ lẫm mà mình sẽ không quên. Câu tỏ tình mãi mới nói, cái nắm tay mình chủ động, hay nụ hôn đầu tiên. Mình và “hắn" rất thích mùi nước hoa của nhau, mình hay ngồi sau lưng hắn trong lớp, lâu lâu tranh thủ ngửi. Và mình biết hắn cũng len lén ngửi tóc mình.
Bọn mình trưởng thành cùng nhau. Cùng nhau đi học, cùng nhau ôn bài hay nhắc nhở nhau bài tập, ganh đua đứng đầu lớp mỗi tháng (chủ yếu là để hắn impress mình), cùng nhau cố gắng để thi vào trường đại học mà mỗi đứa mong muốn. Cứ thế, bọn mình lớn lên cùng nhau, dù cũng hay hờn giỗi cãi cọ, nhưng vẫn bên nhau suốt. Hắn thương mình và mình cũng rất thích hắn. 3 năm cấp ba, có hắn, mình rất vui. Ngày nào, sáng mình đều mua đồ ăn sáng cho hắn còn hắn đèo mình đi học bằng xe đạp về. Nếu những bộ phim tình yêu học trò Hàn Quốc thế nào, bọn mình cũng chẳng kém là bao. Lúc nào mình cần, hắn cũng sẵn sàng ở bên cạnh, cứ như gấu bông í, thế nên mình hay gọi hắn là gấu.
Và rồi bọn mình cùng tốt nghiệp và mỗi đứa học một trường khác nhau. Hắn và mình cũng cố gắng sắp xếp thời gian và lịch học để tranh thủ gặp nhau, đi ăn, đi chơi, xem phim, uống nước, v.v...
“Điều tàn khốc nhất của trưởng thành đó là con gái mãi mãi trưởng thành hơn con trai cùng tuổi. Sự trưởng thành của con gái, không đứa con trai nào có thể chống đỡ được”.
Mọi thứ dường như dần thay đổi khi mình bắt đầu học ở môi trường mới và đi làm. Tất cả quá mới mẻ và mình thấy mình như một cô nhóc lạc lõng. Thế nên mình ép mình thay đổi và cố gắng trưởng thành thật nhanh. Công việc, chức vụ, lương bổng, tiếng tăm, điểm số là mối quan tâm của mình. Lúc ấy mình nghĩ tình cảm là tạm thời, là chuyện trẻ con, là một comfort zone của tuổi thanh xuân mà mình sợ mình sẽ bị stuck, sợ là vì nó mình không lớn được. Nói tóm gọn, là sự háo thắng của tuổi trẻ.
Và mình vô tình cố vùng vẫy và tạm gác qua một bên để quan tâm đến những cái mà người ta cho là “trưởng thành". Mình khao khát cái tính từ “trưởng thành" nhiều đến mức mình không nhận ra mình đã mắc rất nhiều sai lầm, và sai lầm lớn nhất lại là về tình cảm.
Hắn ta chắc cũng cảm nhận được nên cũng cố gắng chiều mình. Lúc ấy sinh viên mà cũng sắm xe 4 bánh, dẫn mình đi ăn uống những chỗ sang chảnh nhất thành phố, mua quà đắt tiền cho mình... để chứng minh sự trưởng thành của hắn... mà hắn đâu biết con gái trưởng thành thì cần gì.
"Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều…".
Thật ra trưởng thành đâu phải là đọc sách vở mà có. Nó là những bài học từ chính sai lầm của tuổi thanh xuân mà ra đấy chứ. Bài học mà những con người tự cho mình là “tui trẻ tui có quyền" tự dính vào đấy chứ. Và mình đã làm một điều tồi tệ nhất để thoả cái sự háo thắng của mình. Sự háo thắng ấy mình dành cả cho hắn, để chứng minh không có hắn mình vẫn ổn, là hắn sai, là hắn phải cần mình, là hắn chả hiểu gì mình và nói sai bét, là mình trưởng thành hơn hắn, là mình chọn chia tay hắn để tốt cho cả hai. Mình chọn cái cách phũ phàng nhất, mình nói dối, mình đặt điều, mình dối lòng, mình vội vàng tìm một mối quan hệ mới, để quên hắn, để hắn không làm phiền mình nữa. Thế đấy, mình hiếu thắng đến mức mù quáng. Để rồi, mình đánh mất bản thân, mất hắn và khiến cho gia đình phải buồn.
"Hồi trẻ chúng ta luôn luôn coi nhẹ phần mở đầu, đến khi kết thúc lại đau đớn tê tái. Còn khi đã trưởng thành, chín chắn, chúng ta có thể né tránh sự tổn thương ấu trĩ, nhưng cũng đã để mất đi dũng khí thuở ban đầu".
Đau đớn, tê tái, mất tất cả, là cách mình đã ruồng bỏ tuổi thanh xuân của mình, để trưởng thành. Trưởng thành đâu phải muốn là được. Bạn trưởng thành nhờ sai lầm của tuổi thanh xuân đấy chứ. Cái đau đớn là sai lầm đó lại tổn thương rất nhiều người mà bạn yêu quý... Đấy là cái giá phải trả cho sự trưởng thành, Đắt đấy chứ... Để rồi khi trưởng thành, bạn nhìn mọi thứ với con mắt cực đoan sợ sệt. Bạn khép mình lại trong thế giới của bạn, để tránh bị tổn thương. Bạn thực dụng và tính toán cho bản thân nhiều hơn. Bạn sẵn sàng làm tổn thương người khác, chỉ để giữ mình được yên lành. Bạn không còn can đảm để mở lòng vì sợ nhiều vết thương lòng khác...
"Con đường trưởng thành sẽ luôn có sự rời xa nhau theo cách này hay cách khác.”
Thời gian là liều thuốc chữa vết thương tốt nhất, nhưng nó cũng là lời nguyền khủng khiếp nhất đối với những người đã từng yêu thương nhau.
"What" and "If" are two words as non-threatening as words can be. But put them together side-by-side and they have the power to haunt you for the rest of your life: What if? What if? What if?

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Devil wears Prada vs. Me wears Zara
Kể từ lúc đầu tiên mình xem phim Devil wears Prada, mình đã mơ tưởng đến một cuộc sống “cứ như phim" của Andrea - một công việc mà “hàng triệu cô gái mơ ước", sở hữu những món đồ hiệu, tham gia những bữa tiệc lộng lẫy mà chỉ có VIP & ngôi sao được mời tham dự, làm việc tại khu uptown của thành phố. Lộng lẫy, hào nhoáng, kiêu sa, choáng ngợp, và cảm giác “dù bạn không cao nhưng người khác vẫn phải ngước nhìn" là những tính từ mà mình đã mơ mộng mãi từ hồi năm nhất đại học, và bài hát “Suddenly I see” cũng là bản nhạc nền (background music) mà mình thường nghe để thêm phần ‘tự tin và toả sáng'. Devil wears Prada cũng là career guide mà mình tâm đắc nhất mà mình tự hứa sẽ làm theo trong suốt sự nghiệp.
Và đúng như phim, “a girl is gonna get what she’s gonna get” :) Mình cũng đang có một công việc cho phép mình một cuộc sống “trong mơ" như vậy. Nhưng giữa mơ và thực có một khoảng cách rất chi là khác biệt. Vậy để mình tổng hợp giữa bạn Andrea của bộ phim “Devil wears Prada" và bạn Kate của đời thực “Me wears Zara” nhé. Hay cứ cho đây là bộ phim: Đắng lòng kiếp văn phòng.
Ảo tưởng 1: Đi làm ở khu trung tâm tha hồ ăn mặc đẹp để tung tẩy. Một tay mang túi xách và cầm điện thoại; tay kia thì mang một ly Starbucks hoặc quyển tạp chí. Mặc áo khoác dài qua gối xíu, vải đủ dày để nhìn cứng cáp, nhưng cũng đủ mỏng để bay bay trong gió. Mang đôi giày cao gót để dáng đi uyển chuyển. Phụ kiện có thể là nón, mắt kiếng đen hay khăn choàng. Tóc gió bay bay, thoảng mùi nước hoa Chanel. Các anh nhìn theo. Thật là thích!
Hồi mình sinh viên, trên đường đi học sớm, mình hay cố tình chọn đường Nguyễn Thị Minh Khai để đi (mặc dù Điện Biên Phủ gần hơn) để có cơ hội ngắm các cô các chị đi làm ở quận 1, trong những toà nhà cao tầng như những đàn bướm bay bổng trên đường đến văn phòng. Chị nào cũng ăn mặc rất đẹp và phong cách, bước xuống từ xe taxi hoặc xe riêng, và đi bộ một quãng đến văn phòng (à giờ thì mình cũng thế, có điều được anh tài xế riêng Uber chở tới :P)
Thực tế thì cũng không khác ảo tưởng mấy về mặt hình ảnh, nhưng èo, để đẹp là phải khổ! Áo khoác là để che nắng cho khỏi đen, dày quá thì nóng mà mỏng quá thì không block được ánh nắng. Còn việc tóc, áo, khăn bay bay cũng chả phải nhờ gió, mà là đang vội để khỏi trễ giờ họp, nên đi với tốc độ cao đấy, cái gì cũng bay, mà với tốc độ đó thì cái đôi cao gót (trên đường lát đá gập ghềnh của Sài Gòn) thì không những gót hao mà chân cũng mòn. Còn phụ kiện như mắt kiếng đen hay nón ư? Mắt kiếng là để che đôi mắt ngái ngủ. Nón là để che mảng tóc rối bị gàu hay bết lại (vì chả có thời gian gội đầu) đấy! Lúc ấy bạn chỉ muốn đi thật nhanh đến chỗ hẹn chứ chả quan tâm ma nào nhìn =.=“
Phong cách thành thị officenista là vậy!
Ảo tưởng 2: Bạn đang làm việc trong một toà nhà rất đông người, toàn trai xinh gái đẹp - không sớm thì muộn, bạn sẽ gặp được tình yêu của cuộc đời mình khi đi cầu thang máy.
Thực tế: Với cái toà nhà thang máy thì ít, người thì đông, lầu thì nhiều, bạn thì cần lên/xuống gấp, lúc ấy bạn không bực mình thì thôi ấy chứ, ở đó mà gặp chàng! Lúc ấy, cả bạn và chàng đều mong là cái ông/bà/chị/em đi ra lẹ lẹ cho mình nhờ, để thang máy còn chạy tiếp. Người nào đang chờ thang máy mà chậm chạp, bấm đóng cửa lẹ lẹ cho xong.
Đây thì là cảm giác thực tế của mình khi làm việc tại Vincom. Cứ như có đứa nào chơi mình ấy :( ghét đi thang máy dã man thế nên chả quan tâm lắm là có anh nào hay không đâu!!!
Ảo tưởng 3: Làm marketing/truyền thông sẽ thường xuyên được mời đi sự kiện, được đối tác mời đi ăn uống, đi chơi/bar/club sẽ được ưu tiên bàn VIP, bạn không cần làm celeb nhưng vẫn được đối đãi không thua gì ngôi sao hạng A.
Thực tế: There's no free lunch. Bạn chỉ được những đặc quyền đó khi bạn có giá trị lợi dụng - tức đối tác của bạn cần bạn, cần công ty của bạn, cần tài trợ từ bạn. Đối tác của bạn đang cho bạn cảm giác “mắc nợ" để nghĩ làm cách nào để “cảm ơn" (hay là “trả nợ" lại). Áp lực thấy mồ!
Mà có vậy, mình mới biết làm celeb vất vả thế nào. Trong scope of work của mình, công việc đi sự kiện là công việc tốn nhiều năng lượng (cả thể chất lẫn trí não nhất). Bạn sẽ tốn thời gian suy nghĩ mặc gì, trang điểm thế nào, tóc tai ra sao, làm ở đâu, đến sẽ gặp ai, nói những gì, chuẩn bị gây ấn tượng ra sao, follow up với nội dung thế nào, v.v... Mọi người chỉ nghĩ là ăn mặc đẹp để tới check in thôi chứ đi sự kiện là cả một công việc hẳn hoi đấy. Không phải dạng vừa đâu!
Mình có cái rất dở là không giỏi nhớ tên người thế nên đi sự kiện mình phải vận động hàng đống năng lượng cho nơ rông tế bào não để có thể lục lọi lại trong ngõ ngách các nếp nhăn não (nếu có) tên của một gương mặt thân quen nào đó. Vậy chứ tốn nhiều năng lượng phết. Nhớ ra cái tên thì não nó cũng hết năng lượng cho việc suy nghĩ xem là sẽ nói cái gì. Có nhiều lúc mình đơ ra vì sau lời chào (có kèm tên) thì mình chả còn gì để nói, awkward hết sức.
Thật ra thì những gì mình ảo mộng tình yêu một thời với thực tế, mình cũng đoán trước được. Chỉ là mình thấy khá thú vị nên chia sẻ với mọi người thế :D Cuộc đời văn phòng cũng có nhiều cái vui mà trước đây mình chưa tưởng tượng ra, sẽ chia sẻ trong bài blog khác.
Còn bạn, cuộc đời mà bạn tưởng tượng có khác nhiều so với thực tế không?
Take note! 5 Core Beliefs of Incredibly Successful People
Well-noted
Some people were born for each other :) It's just magic.
Entrepreneurship là gì?
Dạo gần đây, mình đọc lại quyển Lean Startup của Eric Ries và bất chợt mình tự hỏi, entrepreneurship là gì, và tại sao từ vựng này lại trở nên được nhiều người quan tâm và được sử dụng nhiều đến như vậy. Đặc biệt trong môi trường mình đang làm, và cộng đồng mình đang quen biết, thì từ ngữ này lại được nhắc nhiều hơn bao giờ hết. Vậy entrepreneurship là gì? Những người entrepreneur là ai? Và dịch ra tiếng Việt, có nên gói gọn bằng từ "tinh thần khởi nghiệp" không?
Bài viết này chủ yếu là ý kiến và quan điểm cá nhân của mình, trong một lúc "tự dưng muốn viết", nên có thể sẽ khác với suy nghĩ của nhiều người khác.
Theo mình, entrepreneurship nên được dịch là "tinh thần làm chủ" và những người entrepreneur là những người "làm chủ". Làm chủ ở đây, không gói gọn trong việc tạo dựng một doanh nghiệp riêng, xây dựng một đế chế để thay đổi thế giới; việc làm chủ còn có thể hiểu theo nghĩa chủ động làm chủ được cuộc đời mình, cuộc sống và môi trường xung quanh. Mình không đồng ý với chữ "khởi nghiệp" vì như vậy, entrepreneurship đã tự hạn chế mình trong một nghĩa duy nhất: tạo dựng sự nghiệp riêng của mình.
Vậy entrepreneur là ai? Mình nghĩ rất đơn giản, là những người chủ động giải quyết vấn đề hay nhức nhối (frustration) của bản thân họ trước. Sau khi tìm được giải pháp cho mình, họ - những con người làm chủ này - sẽ chia sẻ giải pháp này cho những người khác, và từ đó, giải quyết được một vấn đề lớn trong xã hội. Vậy nên, entrepreneur, trước tiên là những người chủ động, làm chủ được vấn đề của mình.
Chia sẻ một câu chuyện mình được đọc hồi mình 10 tuổi trong một quyển sách Cửa sổ tâm hồn mẹ mình mua cho (chả hiểu sao hồi đó lại được đọc sách này, chắc vì mẹ không muốn cho đọc truyện tranh, sợ bị đục phá tâm hồn :P).
Những áng văn sau đây được tìm thấy trên lăng mộ của một mục sư người Anh: Khi tôi còn trẻ, trí tưởng tượng của tôi không giới hạn. Tôi mơ ước có thể thay đổi cả thế giới này.Khi trưởng thành và già dặn hơn một chút, tôi nhận thấy thế giới chẳng đổi thay gì cả. Vì vậy tôi thu hẹp ước mơ của mình và quyết định sẽ làm thay đổi đất nước của tôi. Nhưng dường như đất nước tôi cũng chẳng có gì dịch chuyển.
Khi lập gia đình, tôi đã cố gắng hết sức hòng làm thay đổi gia đình tôi và những người thân của tôi. Nhưng họ chẳng mảy may có ý tưởng gì về điều đó.Và giờ đây, khi đang hấp hối trên giường tôi chợt nhận ra: chỉ khi nào tôi thay đổi được bản thân mình thì tôi mới thay đổi được gia đình tôi.Từ sự cổ vũ, khích lệ của họ tôi sẽ sống có ích hơn cho đất nước.Và ai mà biết được, không chừng nhờ thế tôi sẽ thay đổi cả thế giới cũng nên.
Dường như khái niệm entrepreneurship và entrepreneur đã và đang được đánh giá quá cao (over-rated) và mĩ miều hơn mức cần thiết. Mình nghĩ rất ít các doanh nhân nổi tiếng thế giới, hay bản thân Steve Jobs, tự nhận mình là entrepreneur, dù họ là những người đã thực sự thay đổi thế giới. Cũng chính vì được sử dụng một cách quá mức cần thiết, nhiều người đã xem đó như một phong trào để thể hiện mình, đặc biệt là các bạn trẻ, sử dụng entrepreneurship làm lí do để giải thích cho sự thất bại của mình, hay việc từ bỏ trách nhiệm với trường lớp/công việc/gia đình, v.v...
Theo ý kiến cá nhân của mình, các bạn dưới đây không phải là những người làm chủ (hay entrepreneur):
Những bạn tự nhận mình là entrepreneur khi các bạn mới chân ước chân ráo vào đời. Các bạn chưa xác định được mình là ai, mình muốn gì, vấn đề của mình là gì. Khi các bạn chưa biết được vấn đề của mình là gì, thì làm sao các bạn có thể giải quyết vấn đề đó, chứ đừng nói là thay đổi thế giới?
Những bạn bỏ học hoặc không thật sự tập trung học khi ở đại học. Liệu bạn đã tìm được giải pháp cho một vấn đề nhức nhối nào như Bill Gates chưa, hay chỉ vì các bạn muốn chạy theo đam mê mà không nghĩ nó sẽ ảnh hưởng đến tương lai như thế nào?
Những bạn bỏ việc vì lí do không thích làm cho người khác, thích tự làm cho mình, nhưng bản thân bạn cũng làm không tốt và chưa có thành tích đóng góp gì cho công ty cả. Đại đa số, theo mình thấy, đây là dấu hiệu của sự lười biếng.
Những bạn không ngại thất bại nhưng lại chưa sẵn sàng chịu trách nhiệm cho những thất bại đó, để rồi sau đó lại phải làm phiền đến cha mẹ; cuối cùng thì những người gánh vác tránh nhiệm đó là cha mẹ bạn và người thân của bạn, cả thời gian lẫn tiền bạc.
Những bạn có thể đọc vanh vách các câu nói nổi tiếng của các nhà doanh nhân xuất chúng, nhưng chưa bao giờ áp dụng trong cuộc sống của mình hoặc kinh nghiệm cuộc sống của bạn chưa có gì. Mình gọi tắt là "chém gió".
Những bạn không chủ động hay làm chủ được trong những vấn đề cá nhân cơ bản như cân đối chi tiêu, giúp đỡ gia đình, cân bằng được việc học với việc theo đuổi đam mê, v.v... hay trong công việc như làm việc nghiêm túc, hiệu quả, có nhiều đóng góp cải tiến, v.v...
Vậy, theo mình, entrepreneur là ai?
Tất cả các cô/chú/anh/chị tiểu thương tại các chợ, các cửa hàng, tiệm tạp hoá, gánh hàng rong, v.v... Vì họ có thể làm chủ được việc nuôi sống bản thân và gia đình, và có thể quản lý được việc kinh doanh của họ - từ đó đóng góp cho cộng đồng, đất nước. Nếu có cơ hội nói chuyện với họ (ví dụ như khi đi ăn vặt nè), bạn sẽ nghe được câu chuyện họ mưu sinh như thế nào, và đó là những bài học thực tế rất đáng quý.
Những bạn sinh viên từ các tỉnh thành xa, điều kiện hoàn cảnh khó khăn, nhưng vẫn có thể cân bằng được giữa việc sinh hoạt, học tập và làm việc mà không phải phụ thuộc vào bố mẹ.
Những bạn nhân viên văn phòng nhưng có ý chí cầu tiến, có tính sáng tạo và cải tiến được cách làm việc, đóng góp cho sự phát triển của công ty.
và còn nhiều ví dụ khác... mà mình may mắn được gặp gỡ và trò chuyện.
Vậy nên, nếu theo cách nghĩ này, có rất nhiều người là entrepreneur (và cũng nhiều người không phải). Mình mong là khái niệm này sẽ dần được hiểu đúng hơn, để tránh đi việc suy nghĩ lệch lạc, và cũng đồng thời khích lệ tinh thần, phát hiện và nuôi dưỡng những mầm non entrepreneur. Đó là lí do mà mình rất thích chiến dịch gần đây của hãng Mattel - Barbie Entrepreneur - để khích lệ việc làm chủ của các bé gái ngay từ khi còn nhỏ. Chỉ đơn giản như việc chơi đồ hàng, làm ra các sản phẩm sáng tạo từ đất sét, tự lập từ nhỏ, v.v... cũng là các cách để nuôi dưỡng tinh thần làm chủ rồi :)
Nếu được hỏi, liệu mình có phải là một entrepreneur không? Chưa. Vì mình vẫn đang có quá nhiều vấn đề, và vẫn chưa tìm được giải pháp cho cá nhân mình. Giờ mình cần tập trung giải quyết vấn đề của mình và thay đổi bản thân đã, entrepreneurship ư, chờ sau nhé ;)
Tập 1: Chặng đường đến với tiếng Anh
Không biết có phải do may mắn, hay tình cờ không, nhưng mình nhận được rất nhiều câu hỏi từ các bạn trên Facebook về việc học tập tiếng Anh cũng như tư vấn cách luyện thi IELTS, v.v... Mình cũng rất muốn chia sẻ nhiều hơn với mọi người, nhưng cũng do chưa sắp xếp được thời gian, nên đến giờ mới viết được :D
Mình rất thích chia sẻ, nên chỉ cần biết là chia sẻ của mình có thể giúp ích được cho một số ít người thôi, mình vẫn sẵn sàng vì mình nghĩ mục đích cuối cùng của việc học là chia sẻ được cho người khác. Nếu được mọi người ủng hộ, mình hứa là sẽ cố gắng tranh thủ chia sẻ nhiều hơn và đều đặn hơn. Mình thì mình định theo trào lưu vlog cho nó nhanh, nhưng mà nghĩ lại thời gian ngồi chỉnh video cho da mịn màng, mặt mũi lung linh thì còn tốn thời gian hơn, thế là lại thôi :P.
Thôi thì cho mình viết nhé :"> (và rất mong là mọi người sẽ chịu khó đọc hết, hihi, vì mình viết sẽ hơi dài và không hay lắm đâu). Bài viết hôm nay chủ yếu để giới thiệu sơ lược về quá trình học tập và làm việc của mình, và tại sao nó lại liên quan, cũng như giúp ích mình trong việc học tiếng Anh.
Trước tiên, mình xin phép trả lời một số câu hỏi mình thường gặp để các bạn có thể hiểu hơn về mình nha :D
1. Q: Trước giờ Khanh có đi du học hay học lớp chuyên ngữ không?
A: Không. Mặc dù mình cũng rất muốn nhưng mà hổng có được may mắn đó :(
2. Q: Tại sao nhiều bạn quan tâm đến việc học tiếng Anh của Khanh vậy?
A: Ngày xưa mình có tham gia hội VIC (Vietnamese IELTS Club) và cũng có chia sẻ nhiều tài liệu. Mình cũng có một bài viết ngắn chia sẻ về kinh nghiệm học IELTS của mình trên đó khi mình luyện thi IELTS và được kết quả tốt :D Từ đó, mình nhận được nhiều câu hỏi từ các bạn.
3. Q: Khanh có nghĩ lí do nào khác mà Khanh được các bạn quan tâm nhiều không?
A: Mình nghĩ một phần là vì các bạn thấy được xuất phát điểm của mình cũng giống như các bạn. Đa số các bạn đặt câu hỏi cho Khanh là các bạn trẻ, không có điều kiện để đi học nhiều ở các trung tâm, học thêm hay đi học ở nước ngoài.
4. Q: Hiện giờ Khanh có đi dạy hay mở lớp tiếng Anh không?
A: Không, do mình không sắp xếp được thời gian :( Mà mình cũng không nghĩ mình là một giáo viên giỏi đâu. Vì mình không có nghiêm khắc :P
5. Q: Trong 4 kĩ năng thì Khanh tự hào nhất kĩ năng nào?
A: Speaking. Vì mình được nhiều người khen là có American accent, không thua gì các bạn du học sinh.
6. Q: Sao tiếng Anh của Khanh giỏi vậy? (câu này tự sướng dễ sợ :">)
A: Vì Khanh có mục đích chính đáng để phải giỏi tiếng Anh
Sau các câu hỏi mức-độ-tự-sướng-rất-cao này, mong là mọi người sẽ hiểu được, việc giỏi tiếng Anh không hề phụ thuộc vào việc bạn có được học/sống ở nước ngoài, hay trường quốc tế, hay học với người bản xứ, v.v... mà hoàn toàn có thể chính bạn là người tự tạo ra môi trường và điều kiện học tập cho mình. Làm sao để làm được như vậy? Bạn hãy đọc câu trả lời phỏng vấn cuối cùng ở trên nhé: Hãy "Có mục đính chính đáng để phải giỏi tiếng Anh" :)
Khoan nghĩ đến việc học thế nào, học cái gì, skills nào quan trọng nhất; bạn hãy tự đặt câu hỏi và trả lời cho mình mục đích bạn phải giỏi tiếng Anh là gì. Bạn có thể có nhiều mục đích khác nhau, hoặc chưa nghĩ ra mục đích nào cả, nhưng chắc chắn là phải có nhé. Hãy chọn cho mình một mục đích và mọi thứ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Bạn không cần mục đích quá cao siêu, quá dài hạn, hay vĩ mô đâu, nó có thể đơn giản như là hát được bài hát bạn yêu thích, lấy le với bạn gái khi đi du lịch nước ngoài, đọc được một quyển sách, hiểu được một bộ phim, v.v... Mục đích có thể chỉ là 1 tháng, cũng có thể là 5 năm, nhưng nhất định là phải có!
Để dẫn chứng cho mọi người về mục đích học tập của mình, Khanh sẽ kể cho các bạn nghe mục đích học của mình qua từng giai đoạn, qua từng chặng trong sự nghiệp học tập và làm việc của mình, để các bạn có thể hiểu rõ hơn việc xác định được mục đích học tập quan trọng như thế nào nhé. Hơi dài, nên các bạn có thể bỏ qua và kéo xuống dưới cùng, để đến mục Bài tập hén :D
Đây là câu chuyện của mình:
- 3-8 tuổi: Tuổi này chắc ít ai có nhu cầu học tiếng Anh, nhưng mà mình được may mắn nghe nhạc ngoại (cụ thể là Michael Jackson) từ hồi 3 tuổi. Cũng hay hát nhại nhại và nhảy nhót theo. Như bất cứ đứa trẻ con nào khác, mình muốn rằng mình sẽ nói được thứ tiếng mà mình đang nghe (và nó giúp mình rất nhiều trong việc luyện Nghe, mà mình sẽ kể sau). Và câu chuyện bắt đầu từ đây ;).
Mục đích: hát nhái theo ca sĩ mình yêu thích
Kết quả: hát nhại nhại theo giai điệu được thôi, nhưng lúc đó mình đã biết đến tiếng Anh - một thứ tiếng khác tiếng Việt mà chú Michael Jackson dùng để hát, và nhất định sẽ phải học được.
- 8-10 tuổi: Lúc này mình được may mắn biết đến máy vi tính. Quá chừng thứ mới lạ, nhưng mà chả hiểu cái chi hết =.=" lúc đó mình mê nhất là chơi game The Sims. Và vì không hiểu chi, nên chơi không được, hỏi cậu cậu không chỉ, không biết chơi thì cậu lại không cho chơi nữa. Thế là tức, ức, bực, ghét, quyết tâm phải học giỏi tiếng Anh để có thể chơi The Sims mà không cần ai chỉ :)).
Mục đích: chơi được game và hiểu được các lệnh, thao tác của máy vi tính.
Kết quả: hiểu được các lệnh trong The Sims và có thêm đam mê về công nghệ thông tin.
The Sims 1 này!
- 10-12 tuổi: Thời đại của nhạc Pop và các ngôi sao teen pop. VTV3 có chương trình Tạp chí MTV. Britney Spears, Backstreet Boys, N'sync, Westlife. Trào lưu sưu tập lời nhạc, hình ảnh ca sĩ...
Mục đích: hát theo đúng lời đúng điệu, thuộc được lời nhạc
Kết quả: phát âm tốt hơn, thuộc được nhiều từ mới thông qua lời nhạc, biết sử dụng Internet để tải lời nhạc.
MC Anh Tuấn và Quỳnh Hương!
- Cấp 2: Biết được việc trường có cái hội rất là VIP, gọi là "Đội tuyển thi học sinh giỏi", toàn hot boys hot girls, nên muốn tham gia :">
Mục đích: tham gia đội tuyển của trường để được nổi tiếng, học thật chắc ngữ pháp để đạt điểm cao các bài thi trong trường.
Kết quả: quyết tâm thi bằng A lúc học lớp 6, và được vào đội tuyển Anh của trường năm lớp 9.
- Cuối cấp 2: Cái anh mà mình thích (mà hổng có thích mình, huhu), ảnh đi du học. Kiểu tình cảm học trò ấy, không được người ta thích lại, nên mình ức lắm :( nghĩ chắc tại ảnh con nhà giàu, học giỏi, lại còn được học chương trình quốc tế, nên chảnh, không thèm thích mình :(. Thế là mình quyết tâm tự học các môn Toán, Lý, Hoá, Sinh bằng tiếng Anh, song song với chương trình ở trên lớp để ngang hàng với anh đó. Tự học là vì mình không có điều kiện đi du học hay học trường quốc tế, hic hic.
Mục đích: trả thù trai chảnh =]]
Kết quả: anh đó vẫn không có thích mình =]] nhưng mà mình tự học được các môn tự nhiên bằng tiếng Anh, song song với chương trình tiếng Việt.
- Đầu cấp 3: Do mình quá tập trung vào các môn tự nhiên, không ôn các môn xã hội, nên điểm thi chuyển cấp của mình rất ý ẹ, và mình không vào được các trường chuyên hay trường điểm. Buồn quá chừng, và cũng rất xấu hổ với bạn bè. Mình quyết tâm sẽ học hành thật tốt tất cả các môn, để đậu được đại học xịn :D
Mục đích: gỡ gạc danh dự :">
Kết quả: mình đậu được vào trường mình mong muốn :D
- Cũng đầu cấp 3, nhà mình mới có truyền hình cáp và mình rất mê Disney Channel nhưng lúc đó, Disney không có phụ đề tiếng Việt đầy đủ như bây giờ. Mình thì muốn nghe và hiểu, đồng thời nhại theo được. Thế là mình quyết định đi học một lớp chuyên sửa phát âm để mình có thể nói giống các bạn trên Disney Channel.
Mục đích: xem được kênh truyền hình mình yêu thích và nói giống các nhân vật hoạt hình.
Kết quả: phát âm và ngữ âm của mình được cải thiện rất nhiều; có điều lâu lâu sẽ nghe hơi giống một nhân vật hoạt hình nào đó :">
Zack & Cody - một trong những show yêu thích nhất của mình.
- Những năm đại học: Việc theo học trong một môi trường nhiều bạn giỏi và có tính cạnh tranh cao như Ngoại thương, vừa là một may mắn nhưng cũng là áp lực rất lớn, đòi hỏi FTUers luôn phải cố gắng. Mình biết mình không giỏi các môn khác, nên mình quyết định chọn tiếng Anh làm môn chủ lực để kéo điểm các môn khác. Thời gian đó, mình cũng không may mắn được chọn vào các CLB trong trường, nên mình quyết định đi làm thêm để học hỏi được nhiều hơn.
Mục đích: thành tích trong trường và có thêm thu nhập (thường công việc đòi hỏi tiếng Anh thì lương sẽ cao hơn mà, hehe)
- Sau khi tốt nghiệp: mình may mắn có cơ hội được làm cho các công ty mà việc sử dụng tiếng Anh là bắt buộc, và thường xuyên, nên việc trau dồi tiếng Anh, đặc biệt là tiếng Anh giao tiếp là hết sức quan trọng.
Mục đích: giao tiếp trong công sở được tốt hơn.
Cách làm: mình xem nhiều chương trình truyền hình nước ngoài hơn, nghe và nói nhiều hơn để luyện việc tự tin giao tiếp (mình sẽ chia sẻ chi tiết hơn trong blog tiếp theo)
Kết quả: việc giao tiếp bằng tiếng Anh trở nên tự nhiên hơn.
- Hiện tại: ngẫm nghĩ lại điều mà mình tiếc nhất trong quá khứ, đó là không tự tin đủ để apply xin học bổng. Vì một số thất bại trong việc học tập, hay tự ti về bản thân, mà mình đã vuột mất cơ hội để được học tập và sinh hoạt tại một đất nước khác, từ đó học cách tự lập tốt hơn. Và vì mình không muốn lãng phí tuổi trẻ của mình để tiếc nuối một điều gì đó, và vì cũng tự tin hơn với số tiền dành dụm được, mình quyết tâm sẽ đi học và sống một thời gian ở nước ngoài, để từ đó học hỏi được nhiều hơn, phát triển hơn và trưởng thành hơn :)
Mục đích: thi GMAT, và TOEFL iBT để có cơ hội phát triển bản thân
Kết quả: chưa biết, nhưng phải thử mới biết nhỉ ;) Bạn nào muốn cùng Khanh tham gia học GMAT hay TOEFL iBT thì comment nhé :D Tuy Khanh chưa biết kết quả sẽ như thế nào, nhưng mình vẫn sẽ chia sẻ với mọi người quá trình học tập 2 môn khó nhằn này.
Nếu các bạn có đọc sơ qua vắn tắt quá trình học tập tiếng Anh của Khanh, mọi người sẽ thấy là có nhiều cái mục đích siêu nhảm, siêu thực dụng và ngắn hạn luôn :"> Nhưng mà các bạn có thể thấy, mỗi chặng đường sẽ luôn có mỗi mục đích khác nhau, điều đó không quan trọng bằng việc bạn luôn chọn được cho mình một mục đích. Từ mục đích học của bạn, bạn sẽ quyết định kết quả bạn muốn đạt được, và từ đó, cách học/làm sẽ rõ ràng hơn. Bạn sẽ biết mình cần làm gì và bạn sẽ làm được! :)
Để xác định được rõ hơn việc học tiếng Anh của mình, bạn hãy làm bài tập này nhé. Khanh rất mong sẽ nhận được ý kiến đóng góp của các bạn cho những bài blog tiếp theo nhé!
Bài tập 1: Mục đích bạn phải giỏi tiếng Anh là gì?

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Learn more about Barbie ®, part of Mattel, Inc.. Join LinkedIn today for free. Follow Barbie ® to get updates, news, and more.
Nice move from Barbie. Barbie acts for female fatale and empowers girls to dream. That's such a great idea!
Do you have the feeling of wanting to squeeze something when you see something so cute? It's mine right now :D
Things you love are Made with Code. Code your first creative project and meet music producers, fashion designers, humanitarians, and animators who are coding the world they want to see.
I accidentally come across this picture of my facebook. The description is this little boy usually brings his favorite pillow to his kindergarten everyday because he is addicted to its smell. Haha. It reminds me of myself when I was little. I was like a little army member with weapons on my back: my pillow and my huggable ones.
This little guy is just so cute :D Hope that I will have a son and a daughter in the future.

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
My first Lego family. This is my dream home ;)
One brick at a time, I'm building my dream home and family.
Isn't it nice :D Glad to find a great corner in the middle of the city <3