Devil wears Prada vs. Me wears Zara
Kể từ lúc đầu tiên mình xem phim Devil wears Prada, mình đã mơ tưởng đến một cuộc sống “cứ như phim" của Andrea - một công việc mà “hàng triệu cô gái mơ ước", sở hữu những món đồ hiệu, tham gia những bữa tiệc lộng lẫy mà chỉ có VIP & ngôi sao được mời tham dự, làm việc tại khu uptown của thành phố. Lộng lẫy, hào nhoáng, kiêu sa, choáng ngợp, và cảm giác “dù bạn không cao nhưng người khác vẫn phải ngước nhìn" là những tính từ mà mình đã mơ mộng mãi từ hồi năm nhất đại học, và bài hát “Suddenly I see” cũng là bản nhạc nền (background music) mà mình thường nghe để thêm phần ‘tự tin và toả sáng'. Devil wears Prada cũng là career guide mà mình tâm đắc nhất mà mình tự hứa sẽ làm theo trong suốt sự nghiệp.
Và đúng như phim, “a girl is gonna get what she’s gonna get” :) Mình cũng đang có một công việc cho phép mình một cuộc sống “trong mơ" như vậy. Nhưng giữa mơ và thực có một khoảng cách rất chi là khác biệt. Vậy để mình tổng hợp giữa bạn Andrea của bộ phim “Devil wears Prada" và bạn Kate của đời thực “Me wears Zara” nhé. Hay cứ cho đây là bộ phim: Đắng lòng kiếp văn phòng.
Ảo tưởng 1: Đi làm ở khu trung tâm tha hồ ăn mặc đẹp để tung tẩy. Một tay mang túi xách và cầm điện thoại; tay kia thì mang một ly Starbucks hoặc quyển tạp chí. Mặc áo khoác dài qua gối xíu, vải đủ dày để nhìn cứng cáp, nhưng cũng đủ mỏng để bay bay trong gió. Mang đôi giày cao gót để dáng đi uyển chuyển. Phụ kiện có thể là nón, mắt kiếng đen hay khăn choàng. Tóc gió bay bay, thoảng mùi nước hoa Chanel. Các anh nhìn theo. Thật là thích!
Hồi mình sinh viên, trên đường đi học sớm, mình hay cố tình chọn đường Nguyễn Thị Minh Khai để đi (mặc dù Điện Biên Phủ gần hơn) để có cơ hội ngắm các cô các chị đi làm ở quận 1, trong những toà nhà cao tầng như những đàn bướm bay bổng trên đường đến văn phòng. Chị nào cũng ăn mặc rất đẹp và phong cách, bước xuống từ xe taxi hoặc xe riêng, và đi bộ một quãng đến văn phòng (à giờ thì mình cũng thế, có điều được anh tài xế riêng Uber chở tới :P)
Thực tế thì cũng không khác ảo tưởng mấy về mặt hình ảnh, nhưng èo, để đẹp là phải khổ! Áo khoác là để che nắng cho khỏi đen, dày quá thì nóng mà mỏng quá thì không block được ánh nắng. Còn việc tóc, áo, khăn bay bay cũng chả phải nhờ gió, mà là đang vội để khỏi trễ giờ họp, nên đi với tốc độ cao đấy, cái gì cũng bay, mà với tốc độ đó thì cái đôi cao gót (trên đường lát đá gập ghềnh của Sài Gòn) thì không những gót hao mà chân cũng mòn. Còn phụ kiện như mắt kiếng đen hay nón ư? Mắt kiếng là để che đôi mắt ngái ngủ. Nón là để che mảng tóc rối bị gàu hay bết lại (vì chả có thời gian gội đầu) đấy! Lúc ấy bạn chỉ muốn đi thật nhanh đến chỗ hẹn chứ chả quan tâm ma nào nhìn =.=“
Phong cách thành thị officenista là vậy!
Ảo tưởng 2: Bạn đang làm việc trong một toà nhà rất đông người, toàn trai xinh gái đẹp - không sớm thì muộn, bạn sẽ gặp được tình yêu của cuộc đời mình khi đi cầu thang máy.
Thực tế: Với cái toà nhà thang máy thì ít, người thì đông, lầu thì nhiều, bạn thì cần lên/xuống gấp, lúc ấy bạn không bực mình thì thôi ấy chứ, ở đó mà gặp chàng! Lúc ấy, cả bạn và chàng đều mong là cái ông/bà/chị/em đi ra lẹ lẹ cho mình nhờ, để thang máy còn chạy tiếp. Người nào đang chờ thang máy mà chậm chạp, bấm đóng cửa lẹ lẹ cho xong.
Đây thì là cảm giác thực tế của mình khi làm việc tại Vincom. Cứ như có đứa nào chơi mình ấy :( ghét đi thang máy dã man thế nên chả quan tâm lắm là có anh nào hay không đâu!!!
Ảo tưởng 3: Làm marketing/truyền thông sẽ thường xuyên được mời đi sự kiện, được đối tác mời đi ăn uống, đi chơi/bar/club sẽ được ưu tiên bàn VIP, bạn không cần làm celeb nhưng vẫn được đối đãi không thua gì ngôi sao hạng A.
Thực tế: There's no free lunch. Bạn chỉ được những đặc quyền đó khi bạn có giá trị lợi dụng - tức đối tác của bạn cần bạn, cần công ty của bạn, cần tài trợ từ bạn. Đối tác của bạn đang cho bạn cảm giác “mắc nợ" để nghĩ làm cách nào để “cảm ơn" (hay là “trả nợ" lại). Áp lực thấy mồ!
Mà có vậy, mình mới biết làm celeb vất vả thế nào. Trong scope of work của mình, công việc đi sự kiện là công việc tốn nhiều năng lượng (cả thể chất lẫn trí não nhất). Bạn sẽ tốn thời gian suy nghĩ mặc gì, trang điểm thế nào, tóc tai ra sao, làm ở đâu, đến sẽ gặp ai, nói những gì, chuẩn bị gây ấn tượng ra sao, follow up với nội dung thế nào, v.v... Mọi người chỉ nghĩ là ăn mặc đẹp để tới check in thôi chứ đi sự kiện là cả một công việc hẳn hoi đấy. Không phải dạng vừa đâu!
Mình có cái rất dở là không giỏi nhớ tên người thế nên đi sự kiện mình phải vận động hàng đống năng lượng cho nơ rông tế bào não để có thể lục lọi lại trong ngõ ngách các nếp nhăn não (nếu có) tên của một gương mặt thân quen nào đó. Vậy chứ tốn nhiều năng lượng phết. Nhớ ra cái tên thì não nó cũng hết năng lượng cho việc suy nghĩ xem là sẽ nói cái gì. Có nhiều lúc mình đơ ra vì sau lời chào (có kèm tên) thì mình chả còn gì để nói, awkward hết sức.
Thật ra thì những gì mình ảo mộng tình yêu một thời với thực tế, mình cũng đoán trước được. Chỉ là mình thấy khá thú vị nên chia sẻ với mọi người thế :D Cuộc đời văn phòng cũng có nhiều cái vui mà trước đây mình chưa tưởng tượng ra, sẽ chia sẻ trong bài blog khác.
Còn bạn, cuộc đời mà bạn tưởng tượng có khác nhiều so với thực tế không?

















