Hôm ấy trời mưa, bạn tôi nằng nặc muốn ăn kem đậu đỏ. Nó lái xe đi tìm bằng được hàng bán kem đậu đỏ, cuối cùng cũng mua được. Nó mời tôi, tôi bảo: Tao vốn không thích ăn kem, hai thằng đàn ông rủ nhau đi ăn kem lại càng dở hơi nhưng hôm nay nhất định phải ăn thử xem nó làm bằng cái gì mà mày phải đội mưa đi vòng quanh Hà Nội để tìm.
Ăn xong nó hỏi có ngon không. Tôi nói còn thua xa kem Tràng Tiền, chẳng hiểu sao mày thích.
Nó thở dài. Nó nói ngày trước người yêu thích kem đậu đỏ lắm, ngày nào ăn cũng được, đâm nó cũng nghiện. Chia tay lâu quá rồi cũng quên mất món này, hôm nay mưa gió tự nhiên tao dở chứng. Thói quen thôi, tao thậm chí còn giữ bao nhiêu que trúng thưởng ở nhà.
Không tao quên cô ấy rồi. Thói quen thôi.
Tao đã hỏi là nhớ ai đâu? Làm que nữa không, tao bắt đầu thấy ngon rồi.
Ký ức, quả là một thứ đáng sợ.