Đinh Trang Mộng
Tôi lấy tựa entry theo một cuốn tiểu thuyết tôi đọc gần đây, cũng là cuốn đầu tiên tôi biết Diêm Liên Khoa. Một cuốn về những giấc mộng của cơ cực, thoát nghèo bằng việc bán máu. Những năm 90, quê thằng Bình Chó cũng từng ôm mộng kiếm sống như vậy.
Những buổi chiều oi, tôi ngồi một mình bên ban công cạnh khóm hoa dại tôi chăm bẵm, đọc được dăm trang lại phải ngừng, nhìn nắng chói chiếu trên cây cầu sắt hắt lại mắt tôi những tia vàng trắng, tụ lại trên mặt, giống như tôi đang nghĩ ngợi chuyện gì. Đang nghĩ chuyện gì đại sự như trời cao đất rộng, sông thẳm núi sâu lại giống như không nghĩ ngợi điều gì cả, chỉ là thở.
Nhận ra tôi cũng đang ôm mộng.
Giống người ông Thủy Dương trong tiểu thuyết tôi cũng hay mơ, có giấc mơ hài hước vô tri tôi đi cùng một người về phía tây tìm chân kinh, còn nhảy nhót dọc đường. Có giấc mơ toát mồ hôi lạnh, có giấc mơ dậy lúc 3h sáng, có giấc mơ 5h sáng, tỉnh dậy bàng hoàng, có giấc mộng cả khi đang ngồi làm giữa chiều nóng nực mà mồ hôi lạnh cứ túa ra.
Trùng hợp thế nào, vài năm trước khi những giấc mộng hình thành, một người em tiện đó tặng tôi một cuốn phân tích mộng qua trường phái Carl Jung. Thú thực đọc nhưng tôi không hiểu hết, phải nhờ một agent lý giải. Nó thực hiện rất tốt nguyên tắc đầu tiên của AI, nó phòng bị rất nhiều và chỉ muốn ít thương tổn nhất nên né tránh đa phần câu hỏi của tôi. Thành thử giấc mộng còn đó, đè nặng lên mặt, treo cao trên trần. Tôi nhìn thấy nó mỗi ngày, nhưng không với tới mỗi đêm.
Gần đây nói chuyện với mẹ từ "mộng" cũng xuất hiện nhiều hơn, mẹ nhắc lại nhiều lần "...không ngờ giấc mộng đó thành hiện thực", "...cả đời mẹ không tin mình làm được đâu Đ ạ...". Người ta bảo nếu chí trong lòng không được giương, tất sẽ hóa thành mái chèo đưa thuyền của người khác đi xa. (Thực ra là tôi nói). Nhưng có xá gì, kẻ giương được chí vẫn có thể thành mái chèo. Là một mái chèo tốt sau sẽ trở thành con thuyền tốt, có khi còn có được cánh buồm trắng.
Tôi biết là tôi đang nằm mộng, những việc nhìn thấy là trong mộng, đáng lẽ chẳng nên nhìn thêm, nhưng cõi mộng này lại khác thường, hiếm có trong đời. Thế nên, tôi vẫn bước thử, "nhảy nhót dọc đường".














