Author: Celestite Flowers
Pairing: KaiShun và một chút HjHr
Categories: smut, R18, NSFW, hài.
Disclaim: Tui chỉ sở hữu nội dung fic
Summary: Mọi người đều đã có dấu hôn, tại sao Shun lại chưa có?
Warning: vì là smut nên hãy tự lượng sức và nhìn trước ngó sau khi đọc nhé
Haru vừa mới dùng hết nghị lực của mình để mở mắt ra thì lại lập tức nheo chặt, vì những tia nắng chói chang bên ngoài cửa sổ. Phải mất đến một lúc sau, Haru mới làm quen được với thứ ánh sáng nọ. Anh với tay lấy cặp mắt kính trên đầu giường theo thói quen và nhận ra cơ thể mình mệt rã rời.
Vị Gokuzoku chậm rãi ngồi dậy vươn vai và lấy tay che miệng một cái ngáp lớn. Sau đó lại chợt khựng lại khi nhìn thấy những vệt đỏ trải dài trên tay. “Cái quái…?” Anh vội vàng vén chăn ra và mở to mắt kinh ngạc khi thấy những đốm màu đỏ ấy không chỉ có ở trên tay, mà lại rải rác trên khắp cơ thể.
Lúc này thì vị Gokuzoku tỉnh ngủ thật rồi, anh nhìn chằm chằm vào bọn chúng, vừa cố suy nghĩ xem cơ thể mình đang bị cái gì.
Hôm qua… chẳng phải là mình đã làm tình với Hajime sao.
Mặt Haru dần trở nên đỏ lựng khi nhớ đến sự thân mật của hai người họ đêm qua. Khoái cảm ập đến dồn dã, những cái trơn mớn vuốt ve khiến anh rên rỉ mất kiểm soát và cả những nụ hôn của Hajime dành cho anh nữa.
Đúng rồi, hình như cái này được gọi là “dấu vết hoan ái”. Thứ thường xuất hiện sau những lần giao hoan mà trước đây anh từng đọc được ở đâu đó.
Haru lấy ngón tay sờ thử, nhưng ngoài việc sở hữu sắc hồng nho nhỏ nhìn vui mắt ra thì không có cảm giác gì khác lạ cả.
Sau khi xác định là không có gì nguy hiểm, Haru đứng dậy để rời giường và mém ngã khuỵu. Anh bám tay vào chiếc kệ đầu giường, thứ đã cứu anh khỏi nụ hôn với đất mẹ trong gang tấc.
Phần thân trên thì hơi nhức mỏi, nhưng từ hông trở xuống lại cực kỳ bủn rủn. Vị Gokuzoku đeo kính đã từng nếm qua nhiều đau đớn, đã từng đối đầu với vô số kẻ mạnh. Nhưng đây là lần đầu tiên anh trải qua cảm giác thế này.
Chắc đây cũng là dư âm sau khi giao hoan - anh thầm nghĩ.
Đến lúc này thì Haru mới để ý tờ giấy được đặt trên kệ, thứ mà tay anh đang đè lên. Những nét chữ ngay ngắn trên ấy khiến Haru lập tức nhận ra chủ nhân của nó.
[Anh cứ nghỉ ngơi đi, hai đứa nhỏ để tôi trông. Đồ ăn sáng tôi nấu rồi, lúc nào dậy nhớ ăn nhé.]
Anh đảo mắt nhìn quanh nhà, đúng là không có Haruru và Hajun nên mọi thứ im ắng thật.
Mùi thơm của cháo bốc lên nghi ngút theo động tác mở chiếc xửng giữ nhiệt của Haru. Anh lần lượt múc từng muỗng cháo cho vào miệng, cảm giác ấm áp của nó mang lại tựa như tâm trạng lúc này của anh vậy.
Tuy Hajime là người đã làm Haru đứng đến không vững, nhưng anh cũng không giận cậu. Dù sao đêm qua anh đã được cậu chăm sóc thoải mái đến mức hồn bay phách lạc mà.
Ăn xong điểm tâm sáng thì Haru quyết định đến cuộc họp chợ sách diễn ra hằng tháng. Đau người thì có đấy, nhưng chỉ với như vầy thì không cản được đam mê với sách của anh đâu!
Thế là vị Gokuzoku tóc xanh mải mê chìm đắm trong tri thức, mà quên mất cơn đau âm ỉ của bản thân. Phải đến tận gần trưa thì mới chịu ra về.
Đi được vài bước thì Haru nghe thấy ai đó gọi tên mình, anh đảo mắt nhìn xung quanh. Không quá khó để nhận ra Quỷ vương đang hồ hởi vẫy tay gọi anh và cậu trai Gokuzoku tóc cam đứng bên cạnh.
Haru cố nhịn sự ê ẩm xuống mà tiến lại bọn họ. “Hai người đi chợ cùng nhau à, hiếm thấy nhỉ.”
“Làm gì có, tôi đang đi mua đồ cho Yoru. Tình cờ gặp tên này muốn mua bánh nhưng lại không biết cách dùng tiền.” You, người đang khệ nệ xách hai túi đào lớn, hất cằm sang người bên cạnh.
“Tại tiền bạc phức tạp quá nên tôi mới đề nghị trao đổi” Shun phân bua.
“Ý ông là lấy viên đá quý to bằng trái đào chín chỉ để đổi một túi bánh?” You liếc xéo anh.
“Đó không phải đá quý bình thường đâu, là đá ma thuật đấy. Nhưng chắc là do giá trị vẫn không bằng hai đồng xu của cậu nên cô ấy mới từ chối” Vua của các Gokuzoku vẫn không hiểu vấn đề mà ủ rũ giải thích.
“Thôi ông đừng nói nữa, tôi đã hiểu lý do tại sao Kai không cho ông đi mua đồ một mình rồi” You bất lực cắt lời Shun và Haru hoàn toàn đồng ý với cậu nhóc. Anh có cảm giác nếu You không bị vướng tay thì chắc chắn cậu sẽ đòi tỉ thí với Shun một trận. Đồng thời Haru cũng cảm thấy tội nghiệp chủ sạp đồ ngọt bị một phen hú vía kia.
“Hôm nay anh đi một mình hả?” Để tránh bản thân mình bị Shun chọc tức đến chết, You chuyển sang nói chuyện với vị Gokuzoku đeo kính.
“Hajime bận công việc rồi nên chỉ có tôi đi mua sách thôi” Haru cúi nhẹ người xuống để hai người kia thấy thứ ở bên trong chiếc túi mà mình đang ôm trước ngực.
Chỉ vài giây ngắn ngủi nhưng cũng đủ để vua của Gokuzoku nhận ra sự bất thường. “Haru cậu bị con gì cắn à?”, Shun chỉ vào vết đỏ bên dưới cổ của anh.
“Không phải, cái này là vết hôn của Hajime đó.” Haru vừa nói vừa vạch cổ áo ra để Shun nhìn thấy rõ hơn.
Theo như những gì mà Haru biết thì con người tạo những vệt đỏ này cho đối phương để chứng minh cho hai người đã là của nhau. Vậy nên, anh không nhịn được mà cảm thấy tự mãn.
Nhìn nè, Hajime muốn tôi là của cậu ấy đó!
“Ố ồ vậy là hai người bây giờ mới làm à, chậm thế” You nói với nụ cười nhăn nhở trên môi.
Từ khi Haru gặp Hajime thì anh đã hiền hơn trước rất nhiều, nên bây giờ cậu cũng không còn dè chừng với anh nữa. Thậm chí còn cười lớn hơn khi bị Haru lườm với ánh mắt sắc lẹm.
Thế nhưng trái ngược với You, Shun lại trở nên trầm ngâm sau khi nhìn rõ các dấu chấm tựa như những giọt mực đỏ trên người Haru.
“Ông làm gì mà như chưa bao giờ thấy vết hôn vậy Shun?”
Lời trêu chọc của You vừa dứt thì đột nhiên có một bàn tay lao tới che mắt của đối phương lại.
“Ba người đang làm cái gì vậy hả!” Kai hốt hoảng kéo Shun ra một bên.
“Cậu đến đúng lúc lắm, coi Hajime hôn tôi này!” Haru hào hứng khoe với Kai thì bị cậu cản lại.
“Không cần đâu, tôi thấy rồi. Anh mau chỉnh lại áo cho đàng hoàng đi!” Kai một tay thì dùng để xua Haru, tay còn lại thì vẫn vững vàng mà che mắt Shun.
Đến tận khi quần áo của Haru chỉnh tề rồi thì Kai mới buông Shun ra và làu bàu nói. “Còn anh nữa, tôi chỉ vừa mới rời đi một chút mà anh lại chạy đi đâu mất rồi.” Miệng của Kai tuy là đang mắng vậy đấy, nhưng tay của cậu thì thoăn thoắt bung dù ra để che nắng cho Shun.
Hai người bọn họ định đi dạo phố một chút, nhưng giữa đường thì Kai nhận được tin phải đến Nhà Chính để giải trình một số việc. Tuy không yên tâm chút nào, nhưng cậu trai tóc nâu vẫn đành phải dẫn vua Gokuzoku vào một quán trà đạo và dặn anh ngồi chờ mình. Sau đó cậu cố hoàn thành công việc một cách nhanh nhất và dùng hết sức để đến chỗ anh, thì khi ấy người đã đi đâu mất tiêu.
Shun khi thấy vầng trán lấm tấm mồ hôi của Kai thì hơi cảm thấy tội lỗi, anh rút khăn tay ra để lau cho cậu. “Xin lỗi nha, tui định sẽ quay lại ngay nhưng bị cậu phát hiện rồi”
“Mấu chốt không phai ở chỗ đó” Kai nhăn mặt.
“Thôi mà, ăn đi nè” Shun nhét túi bánh do được phù phép nên vẫn còn nóng vào tay Kai. “Tui sợ Kai đói nên mua cho cậu đó”
Mùi thơm của trứng và sữa toả ra ngào ngạt khiến Kai quên mất mình đang giận, cậu cười toe toét cảm ơn Shun và nhanh chóng ăn bánh.
Mọi khi, You sẽ cảm thấy mệt mỏi vì tự dưng bị thồn cơm chó. Nhưng hôm nay cậu phá lệ, vì sự chú ý của cậu chàng đã bị thứ khác thu hút. “Đừng nói với tôi là hai người đến tận bây giờ vẫn chưa làm nha?”. You trợn mắt nhìn Kai và Shun.
“Thật luôn?” Haru cũng ngạc nhiên không kém. Cặp đôi kia đã lập khế ước với nhau từ rất sớm và sự thân mật giữa hai tên này thì cao miễn bàn. Vậy mà lại phản ứng của họ lại cứ như tấm chiếu mới chưa trải sự đời vậy.
Kai toát mồ hôi hột trước ánh nhìn ánh xét của cả hai. “Ấy trễ rồi, tụi tôi phải đi thôi. Tạm biệt nhé!”
Haru và You nhìn Kai tay này cầm dù, tay kia kéo vua của bọn họ chạy mất tiêu.
Mấy người giỡn mặt tụi này đó hả? - Chưa bao giờ hai Gokuzoku cảm thấy tâm đầu ý hợp hơn lúc này.
“Tôi biết Kai rất bao bọc Shun, nhưng không ngờ cậu ta lại chăm kĩ đến mức này.” Gokuzoku mạnh nhất lại được một tên loài người bảo vệ sự trong sáng. Nghĩ đến đây Haru không biết làm gì hơn ngoài thầm cảm thán: Đúng là trên đời cái quái gì cũng có thể xảy ra.
“Bộ Kai tưởng cái ông già trắng bóc đó là con nít lên năm hay gì! Quá kém!” You bàng hoàng thốt lên, sau đó cậu quay sang Haru cười nhăn nhở. “Nhưng như vậy thì cũng đỡ cho anh ha”
“Hết làm người trễ nhất rồi.” You vừa dứt lời là tức tốc né móng vuốt đang lao tới mình trong gang tấc, rồi co giò lên chạy trốn cơn thịnh nộ của vị Gokuzoku đeo kính.
Đúng là Kai đã nói cậu và Shun bị trễ hẹn để chạy trốn hai người kia, song đó cũng là sự thật vì đã gần đến giờ cậu phải gặp các đội trưởng đội tuần tra rồi. Kai chỉ kịp đưa Shun về, dặn dò anh vài câu rồi lại hối hả chạy nước rút đến điểm hẹn.
Khi Kai về đến nhà thì màn đêm cũng đã buông xuống. Mọi việc vẫn diễn ra như thường lệ, tắm rửa sạch sẽ, ăn tối với Shun, cho hai chú gấu trúc ăn rồi nghỉ ngơi trước khi đi ngủ.
Kai một tay vuốt ve bộ lông mềm mại của Shunshun, một tay đỡ lấy Mimi đang trèo trên vai của mình. “Coi chừng té đấy.” Kai nhắc nhở chú gấu nhỏ và phì cười khi nghe nhóc ta kêu lên một tiếng đáp lại.
Trái ngược với sự nhốn nháo ở chỗ chàng trai loài người, Shun ngồi bên cạnh lại rất thong thả. “Kai này, đến khi nào chúng ta mới làm dấu hôn?”.
Kai giật thót người nhìn vị Gokuzoku đang nhấp môi một ngụm trà, tựa như những gì anh vừa nói chỉ là bình phẩm về tiết trời hôm nay thế nào vậy. Bàn tay của Kai đang làm chỗ tựa cho Mimi đứng bị lung lay, chú gấu đeo bịt mắt cũng theo đó mà bị mất thăng bằng rồi ngã xuống.
Shunshun đang thiu thiu ngủ thì bị động tác đột ngột của Kai làm tỉnh giấc. Trước mặt bé là dải băng trên người Mimi bị tóm lấy, khiến bạn mình đu đưa lơ lửng trên không trung.
“Phản xạ nhanh lắm” Shun cười khúc khích trước khuôn mặt thở phào nhẹ nhõm của Kai, rồi ôm chú gấu vào lòng. “Bé con nghịch ngợm.” Anh quấn lại cuộn băng trắng cho nhóc ta rồi trả chú bé cho Shunshun. Gấu trúc kia vì lo lắng cho Mimi nên đã nhảy xuống người Kai và đang tìm cách trèo lên chân Shun để kiểm tra bạn mình.
Kai nhìn ShunShun đang liếm lông Mimi ở trong ổ chăn của cả hai. Đến khi xác định là sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa thì cậu mới yên tâm dời tầm mắt.
“Sao tự dưng anh lại muốn làm cái đó?” Kai bối rối hỏi người tóc trắng bên cạnh.
“Vì chỉ còn lại duy nhất chúng ta thôi” Shun phụng phịu đáp.
“Thì cũng đâu có sao, nó chỉ là vết hôn thôi mà” Kai vừa an ủi Shun vừa rót thêm trà cho anh.
Không phải là Kai không biết mọi người xung quanh đã làm gì. Kai cũng biết người mà cậu yêu tuy rằng sở hữu kho tàng kiến thức khổng lồ, nhưng lại thiếu thường thức về cách sinh hoạt của con người. Song Kai không gấp vì hiện tại hai người họ đều đang ở cạnh nhau rất vui vẻ.
“Nhưng mà tui cũng muốn thử làm!” Shun hùng hồn tuyên bố rồi lại nhẹ giọng nỉ non nói “Kai ơi, được không?”
Ủa, vậy là đến lúc rồi đó hả?
Kai không muốn ép buộc Shun, song nếu anh đã muốn thì tất nhiên cậu sẽ không từ chối. Thế là cậu gật đầu nói. “Được rồi, nhưng chúng ta vào phòng ngủ trước đã.”
Shun nghe vậy thì nhoẻn miệng cười và nằm lên giường theo sự sắp xếp của cậu. Anh ngoan ngoãn nhu thuận vậy đấy, nhưng đôi mắt tròn kia lại nhìn chăm chú những chiếc cúc áo trên người lần lượt được gỡ ra bởi ngón tay của đối phương.
Kai là một trong hai chiến binh mạnh nhất của nhân loại, song điều đó không có nghĩa cậu không biết hồi hộp là gì. Cậu len lén nhìn vị Gokuzoku trắng ở dưới thân.
Shun lúc này tựa một con búp bê vậy, tuỳ ý để cậu đùa nghịch.
Suy nghĩ ấy khiến Kai thấy cơ thể của mình bắt đầu nóng lên. Cậu lấy tay đỡ lấy gáy Shun rồi hôn lên cánh môi mềm mại của anh. Chỉ trong chốc lát, hơi thở của cả hai đã trở nên nặng nề.
Trong lúc Shun đang bị Kai hôn đến mơ màng thì đối phương đột nhiên dừng lại. Môi của cả hai hơi tách ra một chút.
“Tôi bắt đầu nhé?” Kai khẽ thì thầm.
Hàng lông mày của cậu hơi nhíu lại vì căng thẳng, song ánh mắt lại không hề né tránh mà nhìn thẳng vào Shun.
Đối diện một Kai nghiêm túc thế này, vua Gokuzoku nhìn đến ngây ngốc. Mặc kệ việc bản thân hoàn toàn không lọt tai những gì cậu vừa nói, anh gật đầu trong vô thức.
Lúc này biểu cảm của Kai dãn ra một chút, cậu lấy tay vuốt má anh rồi khẽ hôn lên vành tai của Shun. “Ngoan lắm.” Cậu hài lòng cười.
Âm thanh khe khẽ ấy khiến bên tai Shun nóng ran, còn trái tim già cỗi của anh bất giác trật nhịp.
Những nụ hôn nhỏ vụn trải dài từ gáy tai xuống ngực khiến Shun không nhịn được mà bắt đầu thở dốc. Và khi đến phần xương quai xanh, anh cảm thấy Kai dừng lại một chút và rồi những nụ hôn nhẹ nhàng bất ngờ được thay thế bởi cái mút mạnh.
“Ah” Vị Gokuzoku do không hề phòng bị nên giật mình mà thốt lên tiếng kêu nho nhỏ.
Lúc bờ môi của Kai buông ra thì trên xương quai xanh của Shun đã xuất hiện một vết đỏ. Cậu chàng ưng ý xoa nhẹ nó rồi lặp lại tiếp tục đổi vị trí, cậu vừa mút làn da trắng ngần của Shun vừa trơn mớn những vết hôn trước đấy.
Đến lúc mà chuỗi hôn và những cái vuốt ve ngừng lại, thì Shun đã run rẩy đến mềm nhũn.
“Anh thấy thế nào?” Kai hồi hộp hỏi đối phương.
Khi bị hỏi thì Shun mới định thần lại một chút rồi nhỏ giọng cảm thán, “Tuyệt thật”. Không rõ là về những nụ hôn hay là về cảm giác mà Kai đem lại trong suốt quá trình “nhỏ mực”.
Tiếp đến, Kai có hơi dở khóc dở cười khi thấy Shun hơi ưỡn ngực ra rồi chỉ vào những chiếc đốm đỏ hồng trên bờ ngực trắng muốt của mình. Tóc mái mềm của anh rũ xuống, trong đôi mắt to lóe lên ánh hào quang làm rung động lòng người. Giọng nói trong trẻo mang theo sự hăng hái cất lên. “Tôi cũng muốn hôn cậu như vầy”
Kai có cảm giác tim của mình tan ra tựa như đường mật bị nung chảy. Cậu cười đến lông mày cong lên, có chút trịnh trọng nói. “Nhờ anh cả nhé”.
Shun nghe vậy thì hớn hở nhường chỗ để Kai nằm xuống, rồi trèo lên người cậu chàng và giúp cậu cởi áo. Từng tấc da săn chắc hơi rám nắng của đối phương dần được phơi bày trước mặt Shun, anh bất giác nuốt một ngụm nước bọt.
Bọn họ đã từng thấy nhau cởi trần rất nhiều lần rồi, nhưng không hiểu sao, bây giờ tự dưng lửa nóng không biết từ đâu tỏa ra hun nóng hết mặt Shun.
Vị Gokuzoku đang ngồi trên người Kai đây có đôi mắt vừa sáng lại vừa tròn, lúc này đối phương đang chăm chú nhìn cậu. “Anh có cần giúp đỡ không?” Kai mỉm cười gợi ý.
Shun có thể nhìn ra sự trêu ghẹo từ trong nụ cười thoải mái của cậu chàng, anh bĩu môi có chút không vui.
Một giây sau đó, Kai cảm thấy cằm của mình bị nâng lên rồi phần môi dưới bị Shun lấy răng day nhẹ.
Kai cũng không hề trốn tránh mà nhắm mắt lại, nằm im chịu trận. Đến khi môi của cậu hơi sưng đỏ thì sự thẹn thùng của Shun mới với bớt.
“Tui tự làm được” Shun lầm bầm và bắt đầu mô phỏng những gì Kai đã làm cho mình lên người đối phương.
Không phải vô cớ mà Shun được những người cùng chủng loại kính nể mà gọi là “vua”, ngoại trừ sức mạnh kinh hoàng ra thì khả năng tiếp thu của anh cũng rất đáng gờm.
Ban nãy Shun bị Kai âu yếm đến mê mẩn tâm trí vậy đấy, nhưng anh vẫn thừa sức ghi nhớ để bắt chước nó.
Những nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn nước trải dài từ vành tai đến lồng ngực của Kai. Trong lúc hôn thì bàn tay của Shun cũng không yên phận, mỗi khi bờ môi mềm của anh chạm vào da của Kai xong thì anh lại cào nhẹ vào chỗ ấy.
Trông không khác gì chú mèo đang lấy chiếc đệm thịt hồng xinh xinh vờn cuộn len yêu thích của mình vậy.
Shun đã thành công thực hiện được bước đầu tiên nhưng lại gặp rắc rối ở bước tiếp theo: Anh không thể nào làm Kai hiện lên dấu hôn được!
Shun giận lắm, anh bắt đầu mất kiên nhẫn mà mút mạnh hơn, nhiều lúc còn dùng cả răng nữa.
Kai cũng không cảm thấy dễ chịu gì khi làn da bị đày đọa, nhưng khi cậu nhổm dậy và nhìn xuống dưới thân mình. Vị Gokuzoku xinh đẹp với mái tóc trắng mềm như lụa đang ịn môi mềm lên người cậu. Hai đầu nhũ hồng hào của đối phương chẳng hề biết sự hấp dẫn của mình như thế nào mà cứ đảo qua, đảo lại. Cảnh tượng trước mặt khiến Kai hoa mắt váng đầu, miệng lưỡi khô khốc.
Kai thầm kêu lên hai tiếng ‘Không ổn’, cậu vội vàng bảo anh dừng lại.
Shun tưởng rằng mình đã làm Kai đau nên lập tức buông ra, đuôi lông mày anh hơi cụp xuống và rầu rĩ nói “Xin lỗi”.
Thế nhưng lúc chống người ngồi dậy, tay của Shun sờ trúng thứ gì đó cưng cứng khiến anh giật thót người.
Tuy đã cách lớp vải nhưng anh vẫn cảm nhận rõ đũng quần của Kai đã nhô lên thành một túp lều nhỏ.
“Cậu” Shun mở to mắt nhìn cậu chàng đối diện mình với khuôn mặt đỏ như trái cà chua kia. Những kiến thức của Shun về thường thức của loài người có đôi lúc hơi bị lệch pha, nhưng làm sao mà anh không biết được phản ứng của người thân có nghĩa là gì.
“Cậu cương rồi” Shun lắp bắp nói, ngón tay của anh hơi ấn nhẹ lên nơi đó trong vô thức và lập tức nghe được tiếng hít khí của chủ nhân nó.
Không cần Shun nói, Kai hiểu rõ tình trạng cơ thể của cậu bây giờ khẩn cấp thế nào. Nếu cứ như vầy thì nguy mất!
“Chúng ta ngưng ở đây thôi, bữa khác mình tiếp tục nhé” Kai ngượng ngùng lấy tay đẩy nhẹ vai Shun ra. Bây giờ cậu không còn tí mặt mũi nào để nhìn anh nữa, chỉ muốn kiếm cái lỗ nào để trốn thôi.
Thế nhưng nửa kia của cậu hoàn toàn không nhận ra tình hình đang cấp bách cỡ nào, ngược lại đối phương còn hào hứng nói. “Chúng ta làm tình đi!”
“Shun” giọng nói của Kai khàn đi “Anh không cần phải vì tôi mà ép bản thân đâu”
Những ngày tháng ở cùng Shun, nếu như nói Kai không nghĩ đến điều này thì đó hoàn toàn là một lời nói dối. Dù chỉ là thoáng qua trong đầu, tưởng tượng ra cảnh Shun nằm dưới thân quằn quại trên dương vật của mình, cũng đã đủ khiến cậu bí mật đạt cực khoái. Nhưng đó chỉ là những suy nghĩ đen tối thầm kín của Kai mà cậu luôn giấu nhẹm đi thôi.
Vua Gokuzoku nhạy bén nhận ra cậu chàng loài người muốn trốn tránh chủ đề này bấy lâu nay vì là lo cho mình. Trong lòng anh tê dại và ứa mật ngọt.
“Kai, tôi không hề cảm thấy bị ép buộc”. Shun đẩy cậu ngã xuống giường rồi mỉm cười chân thành. “Tôi muốn làm tình với Kai”.
Phần NSFW mình xin mạn phép chỉ đăng ở nơi kín thôi nha.
“Trời ơi Kai, anh đã chiến đấu với cái gì thế?!” Koi hãi hùng thốt lên khi thấy những vết thương trên người Kai trong lúc luyện tập.
“À thì…Gokuzoku cao cấp” Kai tay này khóa đòn của Koi và hất cậu vào người Iku. Sau lại ngửa người ra né một quyền đấm tới của Rui rồi vật Kakeru đang ngồi trên vai kẹp cổ mình xuống đất.
Bộ tứ đang luyện tập hăng máu là vậy đấy, nhưng đã bị Gokuzoku cấp cao có thể đánh Kai ra nông nỗi này dời sự chú ý. Thế là cả bọn dừng buổi tập lại và nằng nặc đòi Kai kể lại cuộc va chạm.
Tại cây đào trong sân sau của tiệm trà đạo “Chú mèo đen”, Arata nằm vắt vẻo trên cành cây nhìn Kai đang túa mồ hôi hột trước những ánh mắt háo hức nghe chuyện.
“Arata, sữa dâu của anh tôi làm xong rồi này” Aoi gọi vọng lên, trên tay cậu là ly nước chứa chất lỏng hồng hồng thơm mùi dâu tây.
Cậu chàng Gokuzoku liền nhảy xuống “Ồ trông ngon quá. Cảm ơn Aoi nhé, thích cậu nhất!”.
Aoi nhìn khuôn mặt sáng rỡ của anh mà nhoẻn miệng cười theo. “Anh chỉ giỏi nịnh thôi”.
“Ủa mà bữa giờ không thấy anh Shun nhỉ?” Yoru nhấp môi tách trà You vừa mới pha cho mình. Cậu bắt đầu bấm đầu ngón tay nhẩm tính lần cuối cùng mà cậu gặp vua Gokuzoku.
Arata như hiểu ra điều gì đó mà vừa uống sữa dâu vừa vui vẻ gật gù “Vậy là làm rồi nhỉ, chúc mừng anh nhé Shun”.