seen from United States

seen from Malaysia
seen from China
seen from France
seen from Austria
seen from Sudan
seen from China

seen from France

seen from Germany

seen from United States
seen from South Korea
seen from United States

seen from Türkiye
seen from South Korea
seen from Yemen

seen from France
seen from China

seen from United States
seen from Italy

seen from T1

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
Kaishun
Mi vida empezó el día que subi a los barcos. No recuerdo mi infancia apenas antes de que los nautas me llevaran con ellos. Solo se que estaba solo y ellos me dieron familia, objetivo y dios. Me enseñaron sus costumbres, me convertí en uno de ellos. En una embarcación nauta eres un renacuajo, un aprendiz hasta que cumples los 16 años. El día que los cumplí elegí mi futuro, podía embarcarme en cualquier barco que me tuviera y aprender en profundidad el rol que quisiera en la tripulación. Pero lo tenía muy claro desde pequeño, desde que me uní al primer rezo grupal y vi la sagrada figura de nuestros guias en las tormentas. El clérigo de mi barco ya tenía un aprendiz asi que una vez llegamos a puerto busqué una embarcación donde poder aprender. Fue un honor ser aceptado. Aprendí los caminos del viaje, interpretar los vientos y buscar la justicia en el sol y la luna. Me enseñaron como canalizar la magia que reside en el agua para ayudar a los demas y curar sus heridas. Pronto me encontre dirigiendo algunos rezos matutinos y poco después me convertí en un clerigo de pleno derecho. Lo que marcó tambien la primera vez que gané una marca de honor en mi piel. Desde ese momento en adelante mi vida fue simple y agradable. Nunca me quedé en un sitio mucho tiempo, me gustaba ver rostros nuevos y empezar de cero en embarcaciones distintas siempre que pudiera. Como cualquier nauta encontré monstruos de las profundidades, algún pirata insensato y tuve que administrar justicia en un par de ocasiones. Nunca me gustó la imagen de mi tridente manchado de sangre, pero era parte de mi trabajo. Rezos matutinos, guiar espiritus, administrar medicamentos y vigilar el codigo del barco. Un día si y otro también. Pronto esta vida plácida dejó de llenarme tan plenamente. Sin mucho que hacer durante años y años me di a la bebida y comencé a delegar la mayoría de mis comedidos a los aprendices que se unían a mi. Nunca debí haber ignorado las señales, nunca debí haber ignorado mis tareas. El Kormora fue mi ultimo legado nauta y siempre me perseguirá. Borracho hasta las cejas y cansado fui a descansar mis ojos un rato a mi habitación. Un terrible retumbar me despertó. Cuando pude estabilizar mis pasos y dirigirme a cubierta era demasiado tarde. Gritos, llantos, sangre y lucha. Los tentáculos del Kraken masacraban a mi familia, porque todos los nautas somos familia. Los extranjeros que nos acompañaban luchaban como podían contra la criatura. Yo estaba borracho, atemorizado y aunque mi cuerpo estuviera lleno de tatuajes indicando mi experiencia ¿cómo iba a lidiar con esto? Lloré e ignore a mi familia mientras uno a uno morían. Salté del barco ignorando sus súplicas, abandonando mis obligaciones, deshonrando mi religión. Cuando conseguí llegar a tierra y reunirme con otras embarcaciones me enteré, había supervivientes. Mi corazón se aceleró ante la noticia. El alivio me inundo pero pronto el terror se apodero aun más de mi. Los abandoné, sería castigado. La historia del Kormora se extendió y un consejo fue llamado para juzgarme. Mis pecados fueron expuesto y mientras que al principio pensaba que los dioses me habian abandonado me equivocaba. Yo los había abandonado. Ignoraba mis tareas y me castigaron, destruyeron mi embarcación y me pusieron a prueba, querian ver si me enfrentaría junto a mis compañeros a las profundidades pero no lo hice. Hui, dejando sus cuerpos abandonados, sin nadie que guie sus almas. Por mis pecados fui desterrado, un impio apátridas. Mi última marca en el cuerpo, hecha con tinta roja a diferencia de las demás me identifica para el resto de mi vida como un cobarde, como un traidor que jamás podrá volver a la mar. Destinado a vagar por la seca tierra hasta el final. Yo abandoné a los dioses, y ellos me abandonaron a su vez. Viajo por los reinos de los hombres del continente, descubro cosas increibles y muchos tipos de gentes. Pero nada es capaz de llenar el vacio que el mar y mi gente ha dejado en mi. Encontraré el favor de mis dioses y volveré a embarcarme, cueste lo que cueste.
Shun: I'm the one who helped Kai to become this good
The guy he met
The guy he made
----
I saw this thread on Twitter and immeadiately rushed to do this
Shun in every paralle world: mischievouse but really kind
Zanshin!Shun: gastlight and beat the shit out of everyone (even doesn't hesitate to kill Kai)
---
This stage is so good and I want to write about it a lot but always forget...

Anya is live and ready to show you everything. Watch her strip, dance, and perform exclusive shows just for you. Interact in real-time and make your fantasies come true.
Free to watch • No registration required • HD streaming
[Tsukiuta fanfic] Kinran
Author: Celestite Flowers
Pairing: KaiShun
Categories: fluff
Disclaim: mình chỉ sở hữu nội dung fic
Summary: hoa đã nở mất rồi, phải làm sao đây?!
Note: mình viết dựa trên pamph của Taikyoku Denki và thêm thắt một chút về phần nội dung.
=====
(Lời thề nguyện ngày ấy giữa chúng ta, liệu người còn nhớ chăng?)
Trên chiếc ghế đẩu ngoài hiên nhà, Quỷ vương vừa uống trà do Kai pha vừa ngồi ngáp ngắn ngáp dài trong lúc để bản thân tắm mình trong ánh nắng ban mai. Đây cũng là một trong những hoạt động ưa thích mới của Shun từ ngày anh lập khế ước với cậu chàng.
Sau đó Shun nghe thấy tiếng con nít líu lo nói chuyện và cả giọng cười đặc trưng của Kai từ xa. Tuy là Gokuzoku nhưng anh vẫn luôn cảm thấy những đứa bé rất đáng yêu. Vậy nên vừa nghe tiếng Kai mở cửa là Shun lập tức xoay người vui vẻ hỏi. “Chúng ta có khách nhỏ sao?”
Mỗi khi nghĩ đến cuộc sống của mình đã thay đổi so với dạo trước như thế nào, đôi lúc Shun có cảm giác như anh đang mơ vậy. Không còn phải cô độc trong màn đêm tĩnh lặng nữa, mỗi một ngày mới đều tràn ngập những điều bất ngờ thú vị.
Thế nhưng khi thấy hai cậu bé đang nắm lấy hai bên tay của Kai, Shun giật bắn người đứng dậy.
Không thể nào…
Vị Gokuzoku tóc trắng hốt hoảng hỏi Kai. “Shunshun và Mimi đâu rồi?”
Tại sao lại có thể được chứ, rõ ràng là…
Nụ cười rạng rỡ trên mặt đối phương vẫn chưa hề tắt từ khi bước chân vào nhà, Kai dẫn hai đứa bé đến gần Shun. Cậu chàng tóc nâu phấn khích trả lời. “Đây này!.”
Shun không thốt lên lời, anh choáng váng nhìn hai bản sao thu nhỏ thu nhỏ của mình và Kai.
Bất lão, bất tử, sự vĩnh hằng. Thoạt nhìn thì rất tuyệt vời nhưng đó là sự ban phước hay là một lời nguyền thì câu trả lời sẽ phụ thuộc vào từng cá thể khác nhau.
Nhìn sắc mặt của Shun dần trở nên trắng bệch, Kai vội vàng đi đến đỡ lấy thân hình mảnh khảnh đang loạng choạng như muốn ngã kia, cậu dìu anh ngồi xuống. “Anh sao vậy, thấy không khoẻ hả?”. Kai lo lắng hỏi vừa ra hiệu cho hai đứa nhỏ về phòng trước.
Một khi đoá hoa giữa chúng ta đã nở rộ thì cùng nhau bước đến sự vĩnh hằng kia là không thể tránh khỏi. Sẽ cùng nhau nhìn thế giới đến tận khi mọi thứ suy tàn. Vì thế nên, nếu hoa không nở cũng được. Anh đã hằng cầu nguyện như thế, cơ mà chuyện đã…
Shun vùi mặt mình vào lòng bàn tay rồi thều thào nói. “Tui xin lỗi.”
Xin lỗi vì đã nghe theo bản năng mà chọn cậu.
Xin lỗi vì đã cảm thấy rất vui khi chơi cùng cậu.
Xin lỗi vì đã cảm thấy hạnh phúc khi ở bên cậu.
Xin lỗi vì đã không thể kìm nén cảm xúc của bản thân.
Xin lỗi vì không thể ngừng thích cậu.
Kai quýnh quáng không biết nên làm thế nào khi thấy vị Quỷ vương lúc nào cũng vui vẻ và đầy kiêu ngạo, giờ đây lại run rẩy ôm mặt. Cậu bối rối hỏi. “Anh xin lỗi vì cái gì cơ?”.
Thân là một kẻ đã sống hơn 5000 năm, Shun hiểu rất rõ sắp tới Kai phải đối mặt với những vấn đề gì. Anh trả lời bằng chất giọng nghèn nghẹn. “Hoa đã nở rồi.” Anh nấc lên một cái rồi lại nói. “Không phải tui cố ý đâu Kai ơi, cậu đừng ghét tui mà.”
Nhưng điều ấy lại càng khiến Kai bối rối hơn, cậu vừa tìm cách gỡ tay Shun ra vừa hỏi. “Tại sao tôi lại ghét anh chứ?”
Bất chấp những nỗ lực của Kai, bàn tay của Shun vẫn không hề dịch chuyển. Người nọ rầu rĩ nói. “Tất cả là tại tôi, vì tôi không đủ quyết tâm mà bây giờ khế ước đã thăng hạng rồi.”
Shun không muốn nụ cười trên mặt cậu trai này bị sự tẻ nhạt tàn khốc của thời gian dập tắt. Hơn hết là, nếu như Kai cảm thấy chán ở cạnh anh rồi thì bọn họ cũng không thể huỷ khế ước được nữa!
Đúng vậy, Shun vẫn luôn cảm thấy bất an.
Kai giữ lấy hai cổ tay run rẩy của đối phương và ngắt lời anh. “Shun, anh bình tĩnh nào!” Đến khi những lời tự trách bản thân của đối phương lặng xuống, cậu lưỡng lự một lúc rồi mang ý dò xét hỏi. “Shun không thích thăng hạng khế ước với tôi sao?”
Shun lập tức phủ nhận. “Tất nhiên là tui muốn lắm chứ!” Song sau đó vị Gokuzoku xinh đẹp lại tủi thân nói. “Nhưng tui cũng không muốn khiến cậu bị ràng buộc.”
Ngẫm lại quãng thời gian hạnh phúc khi cả hai người ở cạnh nhau, Kai bỗng dưng có cảm giác: Bị nghẹn.
Cậu hít thở một hơi thật sâu để bình ổn tâm tình của mình rồi nói “Anh nhìn xem tôi có điểm nào giống đang hối hận không?” Cậu mỉm cười khi thấy đôi đồng tử xinh đẹp của Shun lấp ló dưới những khẽ tay hé mở và để yên cho đối phương nhìn thỏa thích.
Sau một hồi quan sát cậu chàng, Shun ngập ngừng lên tiếng. “Cậu không có.”
Kai nhẹ giọng đáp. “Tôi không buồn, cũng không tức giận và lại càng không hối hận.” Khi thấy sự sửng sốt trong ánh ánh mắt đối phương, cậu giả vờ không vui nói. “Anh không tin tôi ư?”
Shun vội trả lời. “Tui tin Kai mà.”
“Vậy để tôi nhìn anh nào, mọi khi anh tự tin về giá trị nhan sắc của mình lắm mà sao bây giờ lại trốn rồi?” Kai vốn định dùng giọng điệu trêu chọc để giúp bầu không khí bớt căng thẳng nhưng khi thấy khuôn mặt của người trong lòng dè dặt ngẩng lên, cậu lại thấy tim mình giống như bị ai đó tung một đấm thật mạnh, đau buốt hết cõi lòng.
Kai vuốt đi sự ẩm ướt tại hốc mắt đỏ hoe của đối phương. “Mặc dù ở cạnh bấy lâu nhưng tôi lại không hề hay biết gì về những lo lắng của anh, xin lỗi nhé.”
Shun hơi lắc đầu, nhỏ giọng đáp. “Không phải lỗi của Kai.”
Kai thở dài rồi kéo Shun vào lòng mình. “Cứ nghĩ rằng tâm tư của tôi đã rất rõ ràng rồi nhưng có vẻ vẫn chưa đủ để thuyết phục anh.” Cậu nhẹ nhàng nâng mặt anh rồi sau đó hôn lên, từ vầng trán cao cao, hàng mi cong dài, chóp mũi bé xinh, cho đến bờ môi mếu máo đang mím chặt của anh.
Dưới cơn mưa những nụ hôn nhỏ vụn, Shun kinh ngạc lắp bắp. “K-Kai?”
“Anh đừng nghĩ gì hết, chỉ cần tập trung vào tôi thôi.” Kai vừa nói vừa vuốt ve hai gò má đỏ ửng của Shun. “Anh không phải là người duy nhất muốn chúng ta ở cạnh nhau, bởi vì tôi cũng như anh vậy.”
Kai đan những ngón tay của hai người với nhau rồi khẽ nói. “Nếu thăng hạng khế ước là một sự ràng buộc thì tôi rất vui khi người nắm giữ đầu kia của sợi dây là anh.”
Shun cảm giác như tảng đá đang đè trên vai bấy lâu nay của anh chợt biến mất và thay vào đó là sự ấm áp len lỏi vào tận đáy lòng. Từa tựa như năng lượng “Dương” nhưng cũng không phải như thế…
Shun để bản thân mình cuốn theo cỗi cảm xúc xa lạ này, anh thích nó.
“Vậy là…” Shun dùng góc độ khác để hỏi. “Cậu cũng thích tôi sao?.”
Kai nhất thời không biết phải nói gì vào lúc này.
Chứ không thì sao hả?
Cậu gật đầu xác nhận. “Rất thích anh, chỉ duy nhất anh thôi Quỷ Vương của tôi ơi, những lời này là do chính miệng tôi nói nên anh đừng u sầu nữa nhé.”
Shun ôm chầm lấy cậu, anh nghẹn ngào. “Cậu sẽ phải nhìn những người mà mình yêu quý lần lượt ra đi.”
“Vẫn đỡ hơn là phải rời bỏ họ trước.” Kai vừa nói vừa vân vê những lọn tóc trắng sau gáy Shun.
“Dần dà, có lẽ cậu sẽ trở nên chán ghét cuộc sống này.” Shun ngừng lại suy nghĩ một chút rồi lại tiếp lời. “Hoặc cũng có thể sẽ yêu mến nó!…Nhưng mà, đến khi cậu chán rồi thì hãy nói với tôi nhé.”
Kai tựa cằm lên bả vai Shun, nhẹ nhàng đáp. “Đợi đến khi ấy đến đã.”
“Kai ngốc lắm, ngốc quá đi mất.”
Kai cảm thấy vòng tay đang ôm mình trở nên siết chặt hơn, cậu bình thản đáp. “Tôi không phiền khi bị anh gọi là đồ ngốc đâu nhưng anh phải hứa với tôi một việc là chỉ được thích một mình tôi mãi mãi về sau thôi đấy.”
Shun ngẩng mặt lên nhìn cậu, giọng nói của anh cũng nhuốm vẻ kích động vì vui sướng. “Tui thích Kai lắm, thích cậu lắm lắm luôn. Chỉ thích duy nhất cậu thôi!”
Những lời âu yếm của Vua của các Gokuzoku có đôi phần quê mùa, nhưng cậu trai loài người bỗng dưng cảm thấy toàn thân mình nhũn mềm…
Kai hiểu rất rõ về Gokuzoku, bọn họ lấy sự thỏa mãn cho bản thân để làm lẽ sống và không ngại đổ máu để càn quét những thứ cản đường. Cũng vì thế nên sự nóng giận ban nãy của cậu đã xẹp như quả bóng xì hơi.
Suy cho cùng thì Shun cũng vì cậu nên anh ấy không muốn hoa giữa bọn họ nở thôi.
Kai hào hứng nói. “Cùng nhau chơi tới tận cùng thế giới nào!”
Nhìn nụ cười rạng rỡ của cậu trai trước mặt, Shun cung nhoẻn miệng theo. “Gặp được cậu thật là tốt mà. Gặp được mọi người cũng thật là tốt. Đúng rồi ha! Cùng chơi thật nhiều nhé!!!!”
Hai người ôm nhau một lúc thì Shun sực nhớ ra hai chú gấu nay đã hóa người, anh vội buông Kai ra rồi phấn khích nói. “Mau cho tui xem hai đứa nhỏ nào!”
“Shunshun, Mimi hai nhóc xuống đây đi!” Kai đứng dậy gọi vọng lên trên gác nhưng chỉ thấy chú gấu đeo băng bịt mắt bò từ trên cầu thang xuống.
Kai ngạc nhiên thốt lên. “Ơ sao lại hoá gấu rồi?”
Shun mỉm cười bế cậu nhóc đặt lên đùi mình rồi vừa nói vừa xoa chiếc bụng mềm của chú. “Nếu không luyện tập biến hình thường xuyên thì chúng sẽ không ở dạng con người được đâu.”
Thế nhưng khi anh vừa dứt lời thì có giọng nói non nớt vọng xuống. “Vì mẹ không vui khi thấy chúng con hoá người nên tụi con không dám…”
Người nói là đứa trẻ có mái tóc trắng nhìn giống bản sao thu nhỏ của Shun y như đúc, chỉ có điều đôi mắt của em lại có màu xanh của biển khơi hệt như Kai. Dựa theo lời giải thích của cậu bé thì rõ ràng là vì sợ Shun nổi giận nên em không dám xuống.
Kai lắp bắp. “Mẹ?”
Shun nhận thấy sự sợ hãi trong ánh mắt của chú gấu đang nằm trên đùi mình và cậu bé đang ngồi lấp ló trên cầu thang kia, anh đã làm tổn thương cảm xúc của hai đứa trẻ ngay lần bọn chúng hoá người đầu tiên…
Shun thành khẩn nói. “Mẹ xin lỗi, mẹ không có ý đó.”
Kai cũng nói đỡ giúp anh. “Mẹ của các con chỉ là xúc động quá thôi, chứ không hề ghét bỏ hai đứa đâu.”
Mimi nhảy xuống người Shun rồi biến thành cậu nhóc có mái tóc nâu nhẹ hơi xoăn giống Kai và đôi mắt chứa sắc xanh óng ánh giống hệt Shun. Cậu bé rụt rè hỏi. “Có thật không ạ?”
Shun vừa vẫy tay gọi hai đứa bé lại vừa đau lòng đáp. “Tất nhiên rồi, nên các con mau lại đây để ta nhìn nào.”
Mimi và Shunshun thấy vậy thì mừng húm mà nhào đến ôm lấy Shun, hai đứa bé vừa cười khanh khách vừa phấn khích nói. “Chúng con đã hoá người rồi!”
Shun cũng phấn khởi không kém, anh vừa kiểm tra hai đứa nhỏ vừa thốt lên. “Kai ơi nhìn nè, hai đứa nhỏ nhà chúng ta đáng yêu quá đi mất!!!”
Thế nhưng Kai lại trầm ngâm nói. “Nếu anh là ‘mẹ’ thì không lẽ tôi là…?”
“Ba!” Âm thanh rộn ràng của hai đứa trẻ nít vang lên như để trả lời câu hỏi của Kai và sau đó cậu thấy hai bên chân mình đã bị ôm lấy.
Shun hôn lên má Kai rồi mỉm cười nói. “Chúc mừng cậu được lên chức nhé.”
Kai cười thật tươi rồi bồng Mimi và Shunshun lên, cậu kiên định đáp. “Tôi nhất định sẽ làm anh hạnh phúc và trở thành một người ba tốt.”
Câu chuyện giữa hai người họ đã bước sang một bước ngoặt mới cùng với những cung bậc cảm xúc mới mẻ trong chương tiếp theo: Cùng nhau chơi đến tận cùng thế giới!
(Nếu đã chấp nhận liều mình, tôi tin rằng đoá hoa giữa chúng ta chắc chắn sẽ nở rộ đẹp đẽ)
==== End =====
These are the awesome base sims that @kashisun provided!! I love fashion so here they are!! First is Emilee, Bronson, Lea, CJ, and Sawyer! Also one is missing. I couldn’t get her to look right and I was getting pretty burnt out so, I just deleted the extra sim since the rest were already finished.
[Tsukiuta oneshot] Gối đầu lên đùi
Author: Celstiteflowers
Pairing: KaiShun
Category: comedy, smut (?)
Summary: nằm tựa đầu lên đùi thì còn có thể xảy ra chuyện gì nữa nhỉ?
———-
Trên chiếc sô pha trong phòng chờ dành cho khách của tòa soạn, chàng thanh niên có vẻ đẹp tựa như thiên sứ đang chán nản lướt điện thoại.
"Mệt quá đi à" Shun than thở với Dai, cậu tìm đánh lạc hướng cơn buồn ngủ của bản thân.
"Đợi Kai chụp hình xong là hôm nay hết việc rồi, cố gắng gượng nào" vị quản lý tóc đen cổ vũ cậu trai idol, người đang lấy tay che đi một cái ngáp dài.
Shun tắt màn hình điện thoại, cậu ngửa đầu ra thành ghế rồi thẫn thờ nhìn lên trần nhà. Lúc này vị trưởng nhóm Procellarum đã quá mệt mỏi để nhìn vào bất cứ điều gì liên quan đến công việc và cậu cũng không có tâm trạng để lướt mạng xã hội, nhưng hiện tại nó lại là thứ duy nhất để giúp bản thân tỉnh táo. Thế nên cứ cách vài phút là chàng idol lại lặp đi lặp lại hành động kia.
Shun lại tiếp tục mở màn hình điện thoại lên nhưng lần này cậu không nhấp vào icon con chim trắng nền xanh nữa, mà lại là biểu tượng có tên là "Hình ảnh". Đúng vậy, Shun đã tuyệt vọng đến mức phải đi đào mộ kho hình trong điện thoại của mình rồi.
Kai ơi, anh năn nỉ họ nhanh lên đi chứ tui sắp chịu hết nổi rồi - Shun vừa nghĩ vừa ấn vào bộ lọc để xem hình cũ nhất trước.
Ngón tay của Shun vuốt thoăn thoắt qua những bức ảnh cũ về cảnh vật, hình selfie, ảnh đi lưu diễn, hình cậu chụp lén Hajime,…
Điện thoại của Bạch quỷ vương được sản xuất bởi năng lượng bóng đêm, là một chiếc điện thoại cực kỳ tuyệt vời, độc nhất vô nhị. Chỉ mỗi tội nó không thể xóa hình đã chụp, song chủ của nó lại có sở thích chụp hình linh tinh. Nên thỉnh thoảng trên đầu Shun sẽ có một dấu chấm hỏi to đùng mỗi khi lướt đến những tấm hình không rõ nội dung và không nhịn được mà tự hỏi - Mình đã chụp cái quái gì vậy?.
Động tác của Shun đột ngột dừng lại khi lướt đến bức ảnh có câu chuyện khá hay ho về nó.
Dai ngước mặt khỏi xấp giấy tờ trên tay và thấy Shun không còn ngáp ngắn ngáp dài nữa mà vui vẻ nhìn điện thoại "Cậu đang xem gì mà cười tủm tỉm thế?"
"À cái này hả, anh chuẩn bị tinh thần đi nha" Shun cười tinh nghịch với Dai rồi giơ màn hình điện thoại cho anh xem: Trên băng ghế sau của xe ô tô, Kai gối đầu trên đùi Shun ngủ ngon lành. Xét theo ngoại hình khi ấy của cả hai thì bức ảnh đã được chụp cách đây rất lâu.
“Dễ thương hen!" Tuy mảnh kí ức xa xưa này đã xảy ra rất lâu về trước nhưng Shun vẫn nhớ rõ mồn một.
Khi ấy Shun và Kai cũng có một ngày bận rộn như hôm nay, sau khi cả hai được thả về sau khi chụp ảnh xong thì cũng đã muộn. So với Shun thì partner của cậu te tua hơn nhiều vì ngày hôm qua anh chàng đã có một buổi ghi hình truyền hình thực tế về leo núi. Thế nên sau khi được đặt mông lên xe thì Kai chỉ nói ậm ừ được mấy câu thì tựa đầu lên kính xe và cứ thế mà bay màu.
"Ít nhất cũng nên lấy gối tựa cổ chứ" Shun vừa choàng chiếc gối vào cổ vừa dở khóc dở cười nhìn cái người chắc chắn không nghe lọt tai những gì cậu vừa nói vì đối phương đã ngủ mất tiêu rồi. Sau đó Shun cũng nhắm mắt lim dim ngủ vì cậu cũng mệt gần chết.
Xe chạy được một lúc thì đi vào đoạn đường hơi xấu nên hơi xóc một tí. Shun vì bị lắc lư nên giật mình tỉnh giấc, bỗng dưng cậu nghe tiếng cái gì đó bị va đập nên liếc nhìn xung quanh và cậu thấy Kai đang nhíu mày khó chịu vì trán của anh đang gõ vào cửa sổ theo tiết tấu của chiếc xe.
Trong lúc Shun đang cố gắng xử lý những gì cậu đang thấy thì chiếc xe lại xóc mạnh một cái, khiến Kai thay vì tựa vào kính xe thì lại nghiêng về bên kia. Lúc này thì Shun mới kịp phản ứng mà vội vàng đỡ Kai trước khi đối phương úp mặt xuống băng ghế.
Shun nhìn anh chàng sau khi bị cậu chỉnh tư thế tới lui như vậy mà mắt đối phương vẫn nhắm nghiền từ đầu đến đuôi. “Anh vất vả rồi”.
Hẳn là tư thế này ngủ thoải mái hơn so với tựa vào kính nên Kai mới hết nhăn mặt mà ngủ say sưa. Lúc này thì Shun chợt nhận ra: đây chẳng phải là lần đầu tiên hai người họ gần gũi với nhau sao!
Không phải là Shun ghét Kai, cậu biết anh của là một người rất tốt tính. Song bọn họ chỉ mới biết nhau được một thời gian ngắn nên vẫn còn e dè. Hơn nữa nhóm phó của bọn họ là ai chứ, anh trai lớn chu đáo và đáng tin cậy đấy. Mọi khi Shun toàn được Kai chăm sóc chứ làm gì có cơ hội để mà lo cho anh!
Shun nhìn vào khuôn mặt đang ngủ của Kai, cậu lưỡng lự một chút rồi lén đưa tay lên xoa đầu anh. Mái tóc ngắn của Kai trông vậy chứ lại mềm mại đáng kinh ngạc, khiến cậu muốn chạm vào mãi không thôi. Shun hưởng thụ cảm xúc dễ chịu từ lòng bàn tay truyền đến, cậu chưa từng tiếp xúc thân mật với người khác như vầy nhưng có lẽ cậu không ghét nó.
Shun chỉ nghịch ngợm một chút rồi tiếc nuối buông tay ra khỏi những lọn tóc xoăn mềm vì sợ làm đối phương thức giấc. Nhưng trước khi đi ngủ tiếp thì tất nhiên là cậu không thể quên chụp lại một tấm để làm kỉ niệm.
“Cậu gửi cho anh với!” Tiếng xuýt xoa hào hứng của Dai đánh thức Shun khỏi hoài niệm.
“Ok có ngay” Shun tìm tên của Dai trong danh sách bạn bè và ấn nút gửi.
Lúc này thì cánh cửa phòng nãy giờ bị đóng chặt bây giờ đã mở ra, một anh chàng tóc nâu tuy trông mệt mỏi nhưng vẫn nở nụ cười tươi rói với cả hai “Tôi xong rồi”
“Làm tốt lắm, chúng ta về thôi” Dai thu dọn đồ đạc.
“Kai lâu quớ đi à, có trục trặc gì xảy ra hả?” Shun mè nheo với anh.
“Họ đột nhiên muốn chụp thêm vài tấm nữa, cuối cùng cũng xong” Kai bất đắc dĩ trả lời, sau đó anh hỏi “Mà hai người đang xem cái gì mà vui thế?”
“Hình của anh hồi xưa đó!” Shun cho Kai xem tấm hình, cậu cười đắc chí khi thấy sự kinh ngạc trên mặt đối phương.
“Cái này được chụp lúc nào nhỉ?” Kai nhíu mày suy nghĩ.
“Lúc này là anh ngủ tựa vào cửa sổ, xe chạy bị xóc nên ngã về phía tui đó” Shun vui vẻ nói.
“Thì ra là có chuyện như vậy à, chắc tại lâu quá nên anh quên mất rồi” Kai lắc đầu từ bỏ ý định cố nhớ lại.
Sau khi hai cậu yên vị trên chiếc xe do Dai cầm lái thì Kai đột nhiên gối đầu mình trên đùi Shun. Trước sự kinh ngạc của cậu trai tóc trắng thì anh cười “Lúc nãy cậu nhìn tấm hình tiếc nuối quá nên bây giờ anh nằm cho cậu thoả niềm nhớ nhung nè”
“Vậy thì tui không khách sáo đâu đó” Shun nhoẻn miệng cười rồi lấy tay vò mái tóc nâu của đối phương.
Sau khi bị Shun ra tay tàn nhẫn thì eo của cậu bị Kai ôm lấy, mặt của anh vùi sát vào bụng của cậu.
“Tui làm anh đau hả?” Shun cúi xuống lo lắng hỏi Kai thì thấy áo của cậu bị đối phương vén lên một chút.
Khi cảm nhận được hàm răng của Kai cà nhẹ lên làn da bụng của mình. “Anh đang làm gì vậy?” Leader của Procellarum thì thầm với nhóm phó của mình và cố đẩy đối phương ra nhưng vô dụng, người nọ quá khoẻ so với cậu.
Kai ngừng cắn, anh ngước lên nhìn cậu trai xinh đẹp với khuôn mặt đỏ bừng “Cậu đoán xem?”
Shun cố lờ đi hơi thở ấm nóng của Kai trên bụng của mình, cậu cố hạ giọng xuống thấp nhất có thể để nói với anh “Chúng ta đang ở trên xe đó!” Tuy Shun rất bất cần đời nhưng mặt cậu vẫn chưa dày đến mức làm trước mặt người khác.
Khi Shun đang cuống quít thì đột nhiên Kai dùng cả hai tay và miệng của anh để cù lét bụng của cậu. Shun không thể nào chạy trốn khỏi đòn tấn công bất ngờ này, cậu bị anh cù bụng mà cười khanh khách.
“Tui chịu thua, dừng lại đi mà” Shun vừa cười vừa năn nỉ xin anh tha mạng.
Đến khi Kai đồng ý ngưng lại thì tóc tai của Shun đã rối bời, đôi mắt nhoè nước và toàn thân thì đỏ rực, tất cả là do cậu đã cười quá nhiều.
Kai đợi đến khi Shun bình tĩnh lại một chút thì anh ghé sát tai cậu mà tò mò hỏi “Lúc nãy cậu nghĩ anh làm gì thế?”
Khuôn mặt của Shun lại một lần nữa đỏ lên, cậu quay mặt sang cửa sổ xe “Không chơi với anh nữa!”
Dai đã chứng kiến toàn bộ sự việc qua kính chiếu hậu của xe, anh khẽ lắc đầu cười hai cậu nhóc, một người thì xấu hổ nên giận dỗi và một người thì ngơ ngác xin lỗi vì nghĩ mình giỡn nhây.
Nhưng đúng là lúc nãy vị quản lý đây cũng hết hồn vì tưởng hai đứa chúng nó định “làm” thật trên xe…